Ngày... Tháng... Năm,
Hôm nay, là một ngày rất vui. Đúng là từ Mỹ về Việt
Ban nãy, mình vờ say, rờ chân con bé siêu mẫu gì đó, em ấy cứ im lặng vân vê khăn ăn. Hay là, thích con bà mình rồi chứ gì(?).
Mai, nhất định phải xin số điện thoại mới được.
Ngày… Tháng… Năm,
Ai nghĩ rằng tán siêu mẫu đơn giản thế ta. Mới nhắn tin có hai lần, đã vội vàng rủ mình đi ăn. Mình quyến rũ hay tại mình là Việt kiều. Thế nào cũng được, miễn sao có gái. Về đây đang buồn.
Chỉ ngại con mụ vợ ở bên đó biết, mài kéo thì nguy lắm. Đời thằng Ok986 vip Thiên đường trò chơi, bị cắt một phát thì oằn tà lòa quoằn ngay. Phải hết sức cẩn trọng.
Nhớ thằng ngu cạnh nhà, về Việt
Đáng đời.
Ngày… Tháng… Năm,
Em người mẫu nói muốn thay điện thoại, cái gì chứ, điện thoại mình còn hàng lố ở bển. Đợt, tổ chức show Hoa hậu bà già, mấy con mụ ấy tặng, mình vẫn chưa xài tới. Hứa liền, qua đó mình gửi về cho.
Em lại nói, ba em thích đồ công nghệ lắm. May nữa, con trai mình mới vừa thải ra cái ipad, mình gửi về, vậy là xong.
Mà sao, em ấy chưa chịu về phòng mình chơi, nhỉ(?!). Phải thay đổi chiến thuật mới được.
Ngày… Tháng… Năm,
Nhắn tin cho em, anh bị sốt. Em hộc tốc qua ngay. Mình đã mở đèn vàng, khui vang
Người mẫu cũng không thích lắm, gầy quá. Nhưng không sao, mình đang ở Việt
Xài tạm qua mùa trống vắng này cũng vui.
Ngày… Tháng… Năm,
Mai về Mỹ rồi, Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP bên đó lu bu quá. Hết hoa hậu rồi đến người đẹp cho mấy bà lắm tiền.
Chán ơi là chán. Trình diễn bikini, mình nhìn mà muốn nôn ngay tại chỗ. Nhưng vẫn phải nở nụ cười, khen rối rít, chưa thấy ai đẹp như chị à. Oài, phụ nữ đúng là dễ tin, cứ khen vài câu vớ vẩn là cười tít mắt.
Để tính coi, giá địa điểm, âm thanh, ánh sáng, người dẫn chương trình… gần cả trăm ngàn đô rồi. Phải nâng giá giải thưởng mới được.
Hoa hậu, 50 ngàn. Á hậu, 40 ngàn. Không, phải 45 ngàn chứ. Người đẹp này nọ, mỗi em 20 ngàn.
O.K, chốt, trừ hết còn lời hơn 100 ngàn. Ngon lành cành đào quá. Chi cho đám báo mạng ở Việt
Thây kệ, ăn chơi không sợ mưa rơi, cũng phải có người loan tin chứ.
Ngày… Tháng… Năm,
Em lại vừa gửi mail, nói kẹt tiền nhà, phải ăn mì gói thay cơm. Người mẫu gì mà kẹt tiền hoài.
Nhưng mà không sao, thóc nhà mình vẫn đang dư, vào mùa gặt rồi mà. Gửi cho em 5 ngàn, em tươi như sáo tắm sông.
Phải cẩn thận giữ biên lai chuyển tiền về Việt
Ngày… Tháng… Năm,
Rước em qua Mỹ, để em làm M.C vài ngày, hương nồng lửa đượm. Thích ơi là thích.
Em nói, muốn mình cho một danh phận. Mình suy nghĩ lâu lắm. Mình cũng muốn cho em một danh phận chứ, nhưng giờ, ly dị mụ vợ của mình thì ầm ĩ ngay. Với lại, ly dị thì mình mất sạch. Bấy lâu nay, mình có cái mã bề ngoài thôi, còn toan tính là vợ toan tính, chứ mình biết gì đâu.
Ôm em trong lòng, lau nước mắt cho em mà lòng mình tan nát quá. Có khi nào, mình yêu em thiệt rồi không ta?.
Ngày… Tháng… Năm,
Em về Việt
Hôm trước, thằng kia dắt đám gái của nó qua, mình ham vui, ôm em trắng trẻo mắt to có một chút mà vợ biết được, hành quá là hành.
Giờ muốn về, kiếm cớ gì đây trời. Quên, em lại đòi mình gửi tiền.
Ngày.. Tháng… Năm,
Đọc báo mạng, mà phì cười. Thằng bạn mình tài quá. Bố ông, chém gió cho cố vào. Nợ Trang Chủ Không Chặn Của OK9.COM Chính Thức có vài chục ngàn mà phải đáo hạn liên tục, giờ lại bảo phải có 10 ngàn mới cho ký hợp đồng với gà của tui.
Bố ông, ông nói thế mà nhà báo cũng tin. Thiệt là sợ. Mà giỏi thiệt, ngày nào còn long nhong cho người ta sai vặt điều đào, giờ này đã ăn trắng mặc trơn.
Mấy lâu, nghe nói Việt
Bố ông, suốt ngày dắt một đám gà mái đi kiếm thóc. Tài thế, bố ông!
Ngày… Tháng… Năm,
Em bị tai nạn, đọc tin mà sốc quá. Đã nói bao nhiêu lần, bỏ bớt rượu đi, người ngày càng ốm cứ như dân đập đá. Mà nói bao nhiêu lần không nghe, chán ơi là chán.
Lại nhắn tin cho mình, kẹt tiền sửa xe, chữa bệnh. Lại phải tốn thêm mười mấy ngàn gửi về.
Mà có vẻ, mụ vợ mình đánh hơi thấy rồi hay sao ấy. Dạo này suốt ngày hỏi mình, tiền đâu, tiền đâu. Tiền ở mấy bà già muốn có danh hiệu chứ ở đâu, mình đẻ được ra tiền à, toàn hỏi lăng nhăng.
Không biết, em có sao hay không nữa?. Lo quá đi mất, buồn ơi là sầu.
Mấy cái giấy chuyển tiền về Việt
Hơi lo lo.
Ngày… Tháng… Năm,
Làm sao mà mụ ấy có thể tìm được chứng từ mình gửi tiền về Việt
Loạn rồi, gay rồi. Đi tứ phương, vượt bốn biển rồi chết ngay vũng nước trâu đầm. Chẳng biết thế nào nữa.
Đêm nay, chắc phải uống thuốc ngủ để mong bình an.
Ngày… Tháng… Năm,
Mụ ấy nói, hoặc là em hoặc là mụ ấy. Tất nhiên, mình phải chọn mụ ấy rồi. Còn quá nhiều thứ mình cần vào mụ ấy.
Mấy thằng bạn xui, ném ra ít tiền, mướn bọn nhà báo tuyên truyền trên mạng, vậy là xong.
Nát đầu rồi, chắc cũng phải tính kiểu này quá. Phải làm sao mình là nạn nhân, còn em là kẻ đào mỏ. Đẹp đẽ gì đâu, nhưng đành chịu. Mình phải cứu mình trước chứ, người không thương mình thì trời tru đất diệt à.
Ngày… Tháng… Năm,
Mọi chuyện banh chành hết rồi. Công nhận, độ lót dép hóng chuyện của dân Việt mình là siêu đỉnh, thế giới còn phải choáng.
Cứ tưởng, làm vậy để chối tội với mụ ấy, ai ngờ cơ sự lại ra thế này. Mà em nữa, em phải biết cái khó của mình chứ, ai đời em lại cáu, em nói loại như mình thì… chó nó yêu.
Thiệt, yêu nghìn người thì dễ, kiếm được người hiểu mình thì quá khó. Số mình sao lận đận ghê vậy trời(?). Biết thế này, ở Mỹ đào tiền của mấy bà già hám danh còn sướng hơn là đi về Việt
Lành làm gáo, vỡ làm muôi. Mình chơi tới luôn, quyết định rồi. Uống nốt ly rượu lấy khí thế.
Ngày… Tháng… Năm,
Mấy thằng rỗi hơi lại xỉa xói mình, đại khái là bắc thang lên hỏi ông trời, lấy tiền cho gái có đòi được không?.
Ai mà không biết, lấy tiền cho gái là mất luôn. Nhưng mà, tức chứ sao không tức. Mình chết đuối rồi, xem em là phao, mình bấu víu để qua ngày đông tháng rét trước áp lực của mụ vợ. Em đã không biết thương mình thì chớ, lại còn rũ bỏ hết tình cảm mà hai đứa dành cho nhau. Giận chứ sao không giận.
Mình là người tử tế, chứ có phải là phường tiểu nhân đâu mà em lại bảo mình như vậy. Chiếu chăn còn sót hương đây, vội vã nói chia ly.
May mà, mụ vợ mình thấy mình dứt tình, đã bắt đầu dịu dịu.
Ngày… Tháng… Năm,
Nhắn tin cho em, đừng giận anh nữa, anh biết lỗi anh rồi. Khi yêu, anh mù quáng, anh chỉ biết em thôi. Tất cả chỉ là để mụ vợ già của anh đừng quấy rối chuyện của hai đứa mình nữa.
Em trả lời, hi hi, em biết mà, em cũng chỉ giả bộ thôi. Mà anh ơi, em kẹt tiền nhà rồi.
Lại tiền, nhưng, có sao đâu. Mai mình gửi thằng bạn cầm về cho em hẳn 10 ngàn, chơi mút mùa Lệ Thủy luôn.
Lần này, mình gửi tiền mặt để khỏi hóa đơn chứng từ gì nữa. Sẵn tiện, phải trả tiền cho mấy ông bà nhà báo viết bài nữa.
Có sao đâu, thứ gì giải quyết bằng tiền được luôn là cái giá rẻ nhất.
Với tiền, đời tươi ngay ấy mà…