Trần Tiến có thể làm tuyển tập những ca khúc về Hà Nội. Nhưng anh bảo, anh đã không còn thiết tha với việc làm album. Âm nhạc của anh sống trong lòng công chúng. Và đó là album vĩ đại nhất. Ngoài 60 nhưng Trần Tiến vẫn còn thanh niên tính, bụi phủi và thích phiêu du. Anh đang chuẩn bị chuyến đi xuyên Việt. Và điểm ở lại cuối cùng sẽ là Hà Nội, nơi nuôi dưỡng anh những năm tháng đầu tiên của đời một nghệ sỹ tự do…
Hà Nội trong lòng Trần Tiến là một Hà Nội của những hoài niệm:
"Ở nơi ấy tôi còn nhớ mối tình xưa
người thiếu nữ đã gặp tôi ngượng ngùng
khăn quàng cũ cuối mùa thu mẹ đưa em qua phủ Tây Hồ
Ở nơi ấy tôi còn nhớ mẹ của tôi
bao đêm trắng nhìn về phía chân trời
Mẹ cầu kinh Đức Phật Quan Âm phù hộ cho con phiêu bạt trở về"
(Phố nghèo).
Và Hà Nội cũng là một miền rưng rưng, là những thói quen, những kỷ niệm thơ ấu, những bạn bè xưa cũ, những nếp sống nhẹ nhàng và những day dứt của một thời nghèo khó. Hà Nội của những mất mát riêng tư, của những mối tình thầm kín, Hà Nội của những nhịp thường nhật, không sáo rỗng, lên gân. Hà Nội trong Trần Tiến chưa bao giờ lộng lẫy, luôn bàng bạc buồn.
"Hà Nội cái gì cũng buồn, buồn thương đến thế mùa thu ơi...
Hà Nội cái gì cũng vui, rủ nhau ra phố bia hơi vỉa hè...
Hà Nội mùa mưa, bạn bè tuổi thơ lội dòng sông phố nô đùa...
Hà Nội mùa đông, quán đêm thơm nồng mùi ngô nướng sém...
Hà Nội là em! vụng dại thầm kín, một thời thiếu nữ u hoài...
Hà Nội mẹ tôi! vẫn khăn nâu sồi, một đời áo cũ...
...thương con mắt đỏ thờ chồng…"
…Hà Nội có lần khóc thầm, chạy lên thang gác bóng mẹ còn đâu...
Hà Nội có gì rất đau! người ta yêu dấu đi không trở lại…
Hà Nội - Hồ Gươm bình rượu ngàn năm để lại bên phố nghiêng buồn...
Hà Nội nghìn thu, lối xưa xa nhoà, đành lòng thương nhớ...
Hà Nội đầu ô, một chiều đầy gió, một người không nỡ quay về…
Hà Nội lòng tôi - giấc mơ xa vời của người xa quê...ai ơi sống gửi thác về…" (Ngẫu hứng phố)
Trần Tiến là một trong những nhạc sỹ "
Trần Tiến cũng là người tạo dựng ấn tượng mạnh với nhóm "Du ca" hoặc chương trình định kỳ mang tên "Tìm tôi tối thứ tư" tại sân khấu Idecaf những năm 90 của thế kỷ trước. Trần Tiến nói, khán giả muốn nghe nhạc Trần Tiến thì hãy tìm đến đó vào tối thứ tư, chỉ tối thứ tư thôi. Trong cách nói bông lơn ấy, có phần kiêu hãnh. Cái kiêu hãnh của một kẻ sỹ Bắc Hà.
Dù ở TP HCM mấy chục năm, nhưng cái giọng… đá ong của Trần Tiến không lẫn đi đâu được. Giọng khê nồng đặc trưng và không lẫn một từ nào của người
Trần Tiến nói, anh vẫn còn những bài hát viết về Hà Nội. Hà Nội của hôm qua và hôm nay, đồng hiện. Và đó là một cách bày tỏ tình yêu của anh, một người ở xa…