Ngoài ba mươi tuổi, Tiến Lợi mang cái cốt cách ấy vào Sài Gòn, bắt đầu OK9 đã banh Tiến Lợi Boutique tại đường Bà Lê Chân, quận 1. Giữ cốt cách của người Hà Nội là một thách thức không nhỏ khi tìm cách hòa nhập với thành phố cởi mở như Sài Gòn. Nhưng "nếu không có điều đó, tôi không còn là tôi nữa", Tiến Lợi nói.
- Khi bắt đầu vào TP HCM lập nghiệp, điều gì khiến anh lo lắng nhất?
- Đó là sự nhập cuộc. Không dễ dàng chút nào. Người ta nói đây là thành phố chấp nhận tất cả các thành phần. Nhưng tôi thì lại cảm thấy nó quá nhanh, nó quá gấp gáp và nó làm cho mình dễ bị cuốn đi. Tôi đã quen với cách sống chậm rãi, có phần từ tốn rồi. Người Hà Nội thường bị đánh giá là chậm chạp, có phần đúng.
- Hơn một năm anh nhập cuộc, có cảm thấy đây thực sự là một nơi đáng sống?
- Còn quá sớm để nói điều gì. Nhưng rõ ràng ở đây tôi làm được nhiều việc hơn. Tôi bắt đầu có được sự cân bằng và Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP bắt đầu phát triển. Thương hiệu và khách hàng là thứ mà tôi quan tâm nhiều nhất vào lúc này. Tôi thấy ở Sài Gòn hơi khó cho việc sáng tác.
Ở Hà Nội thì người nghệ sỹ sẽ có được không gian sáng tác tốt hơn. Còn Sài Gòn, mọi sản phẩm văn hóa đều dễ được chấp nhận hơn, và vì thế mặt bằng tác phẩm cũng thấp hơn. Mọi người chạy theo giải trí là chính. Tôi chưa có ý nghĩ mình sẽ sống ở đâu lâu dài như tôi đã sống ở Hà Nội. Nhưng thú thực là, bây giờ mỗi lần về Hà Nội lại cảm thấy buồn.
- Vì đời anh buồn hay vì Hà Nội đã khác xưa?
- Đời mình buồn thì ở đâu cũng buồn cả. Buồn vì Hà Nội đã có những đổi khác. Cả thành phố xôn xao tắc nghẽn Ok987 hiện đang mở, đường đào lên lấp xuống, chen chúc nhau, cãi vã nhau. Những góc nhỏ của Hà Nội khi xưa, của thời thơ bé tôi đã thấy thiếu vắng đi rất nhiều.
- Tôi nghĩ, thành phố nào, khi có sự sống thì cũng sẽ có đổi thay, dù sự đổi thay đó là đi lên hay đi xuống. Nhưng khi sống trong lòng nó, chúng ta sẽ quen. Và khi đi xa nhìn lại, khoảng cách làm cho mọi thứ rõ rệt hơn. Vậy, Hà Nội trong anh sẽ là gì?
- Tôi nhớ nhất chợ Đồng Xuân. Nhà tôi ở Hàng Cót, đi bộ ra chợ Đồng Xuân, có hẳn một khoảng không rộng. Chúng tôi chơi đùa với nhau suốt tuổi thơ ở đó. Ở đó cũng là bến bắt đầu của xe điện, tôi thường đón xe ở đó đi học ở Quan Thánh. Chợ Đồng Xuân cũng là một điểm diễn văn nghệ đêm.
Nó chính là một nơi gặp gỡ và chia sẻ của bà con hàng phố, và cũng là nơi thưởng thức văn nghệ trong những ngày nghèo khó. Những con đường Hà Nội ngày xưa nhỏ, nhưng không bao giờ ùn tắc. Người đi lại trật tự nhẹ nhàng. Người Hà Nội hiếm khi bôi xanh bôi đỏ, sơn phết lòe loẹt lên cánh cửa nhà mình. Và họ rất khiêm nhường.
Thế hệ tôi may mắn sống trong buổi giao thời, thơ ấu là thời bao cấp vất vả, lớn lên là bước vào Hà Nội của thời mở cửa, chứng kiến được sự đổi thay của cuộc sống, sự chuyển mình của thành phố. Thế nên, những gì là gốc gác còn giữ lại được tôi thấy đều rất quý.
Khi tôi qua Pháp du học, tới không ngỡ ngàng lắm, vì Hà Nội khá giống với vùng miền
- Vừa qua đại lễ 1.000 năm, các đồng nghiệp của anh cũng đã lập kỳ tích để chào mừng, ấy là có nhiều kỷ lục về chiếc áo dài bị phá vỡ. Theo anh, Hà Nội có cần những thứ đó?
- Như tôi nói, đất nào người đó, người Hà Nội khiêm nhường nên sẽ rất không cần thiết với những kỷ lục như vậy. Hôm qua có người hỏi tôi, nếu có số tiền lớn như thế, có làm kỷ lục áo dài không? Tôi nói thẳng là chẳng bao giờ tôi làm. Vì cái cốt cách của mình, suy nghĩ của mình không cho phép mình hoang phí thế. Nếu có tôi sẽ mở một trường dạy thiết kế thời trang. Tôi nghĩ, góp sức cho sự phát triển chung của cộng đồng, là cách tri ân người xưa ý nghĩa nhất.
- Mới đây, trên Facebook cá nhân, anh có vẻ rất bực bội vì thái độ sống của một số người Hà Nội ở Sài Gòn. Dường như anh tự ái cao và anh quá trân trọng ba từ "người Hà Nội"?
- Thực ra bây giờ không có sự phân biệt quá lớn giữa các vùng miền. Nhưng tôi nghĩ, đã sinh ra và được nuôi nấng ở Hà Nội, thì anh cần biết giữ một phong cách sống sao cho đúng mực, để người ta không nhìn vào đó để hiểu sai về người Hà Nội.
Tôi bực bội vì người đó có vị trí Ok9 cab trò chơi casino phổ biến nhất định, đã trưởng thành và đầy đủ điều kiện để trở thành một người có văn hóa, luôn khoe khoang mình là người Hà Nội gốc, nhưng anh ta lại phát ngôn bừa bãi, sống phù phiếm và hoàn toàn không ý thức được về bản thân mình. Điều đó làm tôi giận. Tôi cũng không giỏi giang hay quá đẹp đẽ, nhưng nếu là người Hà Nội thì sự khiêm nhường, hơi thu mình một chút là điều cần có. Không phải sự khiêm tốn giả tạo mà là sự kiêu hãnh ngầm trong thái độ nhẹ nhàng ấy.
- Xin cảm ơn anh!