Cuối buổi chiều, con đường lát bê tông phía trước Trung tâm Phục hồi chức năng cho người khiếm thị ở 287 đường Trung Kính, quận Cầu Giấy (Hà Nội) vẫn nóng hầm hập. Một chàng trai cứ dò dẫm từng bước lòng dạ bồn chồn. Bác bảo vệ ở Trung tâm bảo, đó là thầy giáo Nguyễn Trường Thanh đang chờ xe ôm đến chở đi dạy học. Thì ra, sau một ngày giảng dạy ở Trung tâm Phục hồi chức năng dành cho những người khiếm thị, thầy giáo Nguyễn Trường Thanh lại tất tả tới những trung tâm khác trên địa bàn Hà Nội để dạy tin học cho những người đồng cảnh ngộ.
Tình cờ tôi được nghe tiếng hát của thầy giáo khiếm thị Nguyễn Trường Thanh trong không gian trang trọng của một hội nghị lớn. Thanh đã hát với tất cả tấm lòng với bài ca "Gửi em ở cuối sông Hồng". Cả hội trường lặng đi không chỉ qua giai điệu tha thiết trữ tình, mà còn là sự ngỡ ngàng, qua những tràng vỗ tay không ngớt… Có lẽ đó là những giây phút thật sự hạnh phúc của thầy giáo Nguyễn Trường Thanh, đã hiến dâng cho đời một cảm xúc dạt dào. Anh đã kể cho tôi nghe về cuộc đời mình sau tấm màn nhung khép lại. Năm nay Thanh 34 tuổi và cũng từng ấy năm anh phải sống trong bóng tối. Gạt những giọt nước mắt để xua đi xúc động, Thanh kể.
Thời trai trẻ, bố Thanh là Bộ đội Cụ Hồ. Chàng trai Hà Nội từng sống giữa phố cổ phồn hoa vào đóng quân ở miền rừng núi Nghi Xuân (Thanh Hóa) đã lấy một cô gái miền sơn cước xứ Thanh làm vợ và sinh được 3 con trai. Thanh là đứa bé sinh đôi trong lần sinh nở thứ 2. Vì sống ở miền rừng núi thời kỳ khó khăn (năm 1976) nên người mẹ trẻ mắc bệnh hậu sản không may qua đời, để lại cho chồng 3 đứa con trai nhỏ.
Bố Thanh mang con về Hà Nội nhờ mẹ già nuôi giúp rồi tiếp tục trở về đơn vị. Vì thiếu sữa mẹ, khóc nhiều và thiếu vitamin A, Thanh bị khô giác mạc nên bị mù cả hai mắt khi vừa tròn 1 tuổi. Đấy là sau này Thanh nghe bố và bà nội kể lại như vậy chứ lúc đó anh còn quá nhỏ. Chỉ biết rằng khi lớn lên, thấy những đứa trẻ cùng phố chơi đủ trò con trẻ, thèm lắm nhưng Thanh chỉ ngồi nghe chứ không nhìn thấy bất cứ thứ gì.
Người anh sinh đôi, hằng ngày dắt đứa em mù đi từ phố Gia Ngư đến trường dành cho trẻ em khuyết tật ở phố Hàng Phèn, phố Lạc Trung để học. Nhớ những ngày đầu học chữ nổi mà sao cực vậy, có lần Thanh quẳng cả sách vở vào góc nhà và ngồi khóc. Nhưng niềm khát khao được hòa nhập với cuộc sống qua những trang sách đã khiến Thanh hạ quyết tâm.
Khi đã sử dụng thành thạo chữ nổi, Thanh bắt đầu học văn hóa qua từng cấp học và tới những năm học phổ thông trung học thì tới trường với những bạn sáng mắt. Kiến thức bộn bề, những người lành lặn 'bò" ra học chưa xong, đằng này, chàng trai mù như Thanh thì cơ cực biết chừng nào. Tới lớp, ghi bằng chữ nổi và ghi âm lời thầy giảng vào cassette về nhà mở ra nghe lại, Thanh đã cố gắng và hăng say với từng con chữ.
Tốt nghiệp THPT, anh thi vào Trường Đại học Ok910 tỷ lệ kèo World Cup 2026 Ok9 cab trò chơi casino phổ biến và Nhân văn (khoa Quản lý Ok9 cab trò chơi casino phổ biến). Thế rồi, những nỗi đau cũng lần lượt ập đến, bố chết vì ung thư, anh trai chết vì tai nạn lao động, để lại Thanh với người anh trai bệnh tật trên đời. Không còn nơi nương tựa, Thanh xin vào sống ở ký túc xá Trung tâm Phục hồi chức năng cho người mù ở 287 đường Trung Kính sống và Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9.
Ngoài âm nhạc, niềm đam mê lớn nhất của Thanh là chiếc máy tính, nó đã trở thành người bạn mở ra cho anh bầu trời rộng mở. Từ chỗ phải mò mẫm từng phím chữ, phải lắng tai nghe từng âm thanh, bây giờ Thanh đã rành rọt nó như lòng bàn tay và trở thành thầy giáo dạy tin học cho những người khiếm thị cả nước về học tại trung tâm này. Thanh phấn chấn: "Máy tính cho người khiếm thị có phần mềm hỗ trợ tiếng nói. Em thích lắm, có thể ngồi chát, trò chuyện với bạn thường xuyên, chỗ nào hỏng hóc em có thể tháo ra sửa được…".
Thanh đã đưa tôi từ ngạc nhiên tới thán phục vô cùng, từ một đứa bé hỏng mắt trở thành cử nhân Ok9 cab trò chơi casino phổ biến học, trở thành thầy giáo dạy tin học cho người mù… Vượt qua tất cả gian khổ của đời mình để trở thành người thầy với bao ước mơ và khát vọng. Ngày ngày Thanh bầu bạn với chiếc máy tính, nhờ nó Thanh giao lưu với thế giới bên ngoài.
Một lần lên mạng, dò tìm xem những người có vần Th… giống mình họ sống thế nào. Vậy là, Thanh đã gặp được người bạn tên Thắm, người ấy cũng khiếm thị giống Thanh, quê ở Tiên Lãng (Hải Phòng). Thanh bảo, qua chuyện trò trên mạng biết nhà Thắm cũng nghèo lắm, Thắm bị hỏng mắt là do lúc mẹ mang thai Thắm bị cúm…
"Qua tâm sự, em thấy Thắm sôi nổi, mạnh dạn và nhanh nhẹn nên chúng em thường xuyên trò chuyện cùng nhau", Thanh vui vẻ kể về tình yêu của mình. Thanh thổ lộ, với người khiếm thị thì hình thức của bạn gái không quan trọng mà tâm hồn quan trọng hơn nhiều. Chẳng biết Thanh đã yêu Thắm từ bao giờ nữa. Họ đã nên vợ nên chồng, cùng Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 tại trung tâm này và đã có một đứa con kháu khỉnh, đáng yêu….
Có gia đình vợ con hạnh phúc, nhưng chuyện "cơm áo" lại càng chất nặng lên đôi vai của cặp vợ chồng khiếm thị. Bao nhiêu nhu cầu đơn giản của cuộc sống đạm bạc đều phải tằn tiện, gói gọn trong khoản lương ít ỏi của một thầy giáo khiếm thị (chừng 2 triệu đồng), từ chuyện thuê nhà, con cái tới cái ăn cái mặc hằng ngày. Vì thế, sau mỗi ngày Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 ở trung tâm xong, buổi tối Thanh lại tất tả thuê xe ôm chở tới dạy tin học cho những người khiếm thị ở những trung tâm khác.
Một ngày Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 từ sáng sớm tới tận đêm khuya, về tới nhà thì vợ con đã đi ngủ. Nhưng dù mệt đến mấy, Thanh cũng vẫn thấy hạnh phúc biết chừng nào, bây giờ anh đã có một gia đình bé nhỏ mà hạnh phúc, chứa chan tình yêu thương. Được sống bằng chính đôi tay và khối óc của mình, được lo toan khi cùng vợ con đi chợ ngày chủ nhật, nấu một bữa ăn tươi cuối tuần và được nghe tiếng trẻ bi bô gọi "bố ơi"...