Mấy ngày sau chuyến đi, người thầy khiếm thị Nguyễn Phước Thiện lại cùng 2 học trò quay trở lại để bồi đắp tính bản thiện cho những đứa trẻ Đồi Hồng...
Lớp học trên đồi cát
Như bao ngày, bất kể trời nắng chói chang hay những cơn mưa rát mặt, Thuận 10 tuổi, Trang 11 tuổi, đã lại có mặt trên Đồi Hồng, còn có tên gọi là Đồi Cát Bay đón khách. “Để hành nghề” cho thuê tấm trượt trên đồi cát, chúng chỉ có vẻn vẹn vài tấm nhựa được cắt dài như một tấm ván có dây buộc hai đầu, làm tay cầm. Đám trẻ nhỏ tay cầm những chiếc ván tự chế ào ra mời khách. Các cô bé, cậu bé phục vụ khách nhiệt tình, còn chụp ảnh giúp người chơi. Đa phần các em đến từ các làng chài ven biển Hàm Thuận Bắc, nơi cuộc sống dựa hoàn toàn vào nghề đánh bắt cá và trồng thanh long.
Thu nhập bấp bênh không đủ cho những đứa trẻ ngày ngày đến trường và đủ cái ăn cái mặc. Có em mới 8 tuổi nhưng đã có thâm niên "hành nghề" trên đồi cát được 2 năm nay. Nhiều em mồ côi cha, phải phụ mẹ bán cá vụn cho khách Ok986.com Nổ hũ, thể thao, casino, bắn cá để có tiền trang trải cuộc sống. "Có nhiều em còn móc túi du khách vì những khi mưa nhiều, khách Ok986.com Nổ hũ, thể thao, casino, bắn cá vắng, chúng đành phải làm liều để phụ giúp gia đình sống lay lắt qua ngày".
Thiện trăn trở: "Cần phải làm một điều gì đó, giúp cho những đứa trẻ như Thuận, Trang, giá như có một lớp học... ". Về Sài Gòn, Thiện đem câu chuyện kể lại với 2 học trò Lê Thị Bích Thủy (sinh viên Trường Tôn Đức Thắng) và Lâm Kim Hồng (nhân viên siêu thị Co.opMart). Không ngờ, hai cô học trò tán đồng ý tưởng của thầy, tổ chức lớp học cho lũ trẻ.
Nghĩ là làm, Nguyễn Phước Thiện gom góp tiền bạc đáp tàu lửa ra Đồi Hồng. Ban đầu, việc vận động học trò tới lớp khó khăn hơn rất nhiều so với suy nghĩ của anh. Đi đến đâu thầy trò cũng chỉ nhận được những cái lắc đầu. Nhà nghèo, những đứa trẻ ấy phải phơi nắng cả ngày mới có miếng ăn, bây giờ, lo học hành thì thời gian đâu để kiếm tiền?
Không nản, Thiện lại đi khắp nơi gom góp học trò, từng đứa, từng đứa một. Một cái chòi nhỏ dựng lên dưới gốc thông già, ngày đầu tiên lớp học chỉ có thầy và vài em nhỏ hiếu kỳ. Dần dà, đứa nọ rủ đứa kia, học trò mỗi lúc một đông.
Cũng may, ở cái xứ Ok986.com Nổ hũ, thể thao, casino, bắn cá này, người ta coi trọng chuyện biết tiếng Anh hơn bất cứ nơi nào khác. Bởi nếu biết tiếng Anh đồng nghĩa với việc sẽ mời được nhiều khách Tây, nhiều tiền "boa" hơn, lớp học ngày một đông. Nhiều người đồng cảm với việc làm của Thiện cũng tham gia tình nguyện chở thầy đến từng nhà thuyết phục, rồi nhận "tài trợ" tiền ăn uống, sinh hoạt cho thầy trong những ngày thầy từ Sài Gòn xuống dạy học cho lũ trẻ.
Không phấn trắng, bảng đen nhưng lớp học duy trì đều đặn hai ngày cuối tuần. Bài giảng mà thầy Thiện mang tới cho lũ trẻ trước hết là những bài học làm người, học yêu thương, đùm bọc nhau, sau đó là những bài học tiếng Anh. Anh dạy cho chúng những câu chào hỏi và nói chuyện xã giao với người nước ngoài. Cuối mỗi buổi học, thầy lại hát cho học trò nghe. Cứ thế, ngày nắng cũng như ngày mưa, cái lớp học lấy cây dương làm mái che, còn cửa lớp là... khoảng không bao la đã được duy trì gần 2 năm qua.
Sau vài tháng học, nhiều em 13 - 14 tuổi như Bơ, Mến, Bích Phượng được thầy Phước Thiện kèm cặp đã lưu loát trò chuyện với khách Tây những câu thông dụng. Hay Nguyễn Văn Thành, Nguyễn Văn Đua đều 16 tuổi đã tự tin hướng dẫn khách tham quan suối Hồng, giải thích với khách về sự thay đổi hình dạng của đồi cát, giới thiệu với khách về biển quê em và mơ ước sẽ có được việc làm ở các khu Ok986.com Nổ hũ, thể thao, casino, bắn cá.
Vui vì những đứa trẻ ham con chữ, Thiện không quản đường sá xa xôi, cứ đều đặn dịp cuối tuần, thầy lại nhờ học trò đưa ra ga Sài Gòn đón tàu đi Mũi Né. Ngồi tàu ròng rã gần 8 tiếng đồng hồ, sau đó phải mất thêm 2 chặng xe ôm nữa mới tới nơi. Không thể tả hết những khó khăn, nhọc nhằn mà người thầy khiếm thị này đương đầu trong suốt 2 năm qua. Anh cũng phải đội nắng, dầm mưa, ăn hàng rong, cũng ngủ dưới những gốc cây hay trên những tấm ván trượt bỏng lưng như lũ trẻ vào những trưa hè nắng gắt. Những đứa trẻ đen nhẻm ấy bị cha mẹ cho vào đời từ sớm, như những tờ giấy trắng, chúng dễ dàng hấp thụ cái tốt và cả những cái xấu.
Tại các bãi Ok986.com Nổ hũ, thể thao, casino, bắn cá có đủ mọi chuyện, từ đánh lộn, tranh giành khách, nói tục, chửi thề và cả bài bạc. Có những đứa kiếm được đồng nào nướng vào đỏ đen đến hết đồng ấy, Thiện nghe mà đau lòng, anh quyết kéo chúng ra khỏi những trò đen đỏ, những băng nhóm ở Đồi Hồng. Nhưng ý tốt này của anh lại đi ngược lại cái "lợi" của đám giang hồ Đồi Hồng khi thấy nồi cơm của mình bị đe dọa, chúng gọi điện, ném đá vào lớp học và không ít lần gặp trực tiếp anh đe dọa. Nhiều người nói với anh rằng, đám trẻ ấy không dạy nổi đâu, anh dạy những đứa trẻ phạm pháp ấy cũng là phạm pháp đó!?. Bỏ ngoài tai những lời đe dọa ấy, lớp học Đồi Hồng của người thầy khiếm thị vẫn tồn tại.
Tốt nghiệp Đại học Sư phạm chuyên ngành tiếng Anh, anh muốn ngoài tiếng Anh, các em cần phải được học văn hóa. Thế là trong những giờ rảnh rỗi, anh lại đi thuyết phục các thầy cô giáo quanh vùng Đồi Hồng đến dạy thêm văn hóa cho lũ trẻ. Thời gian đầu, hầu hết anh chỉ nhận được những cái lắc đầu, cũng có người đến, nhưng dạy được vài giờ, họ lại lặng lẽ bỏ đi.
Anh Thiện tâm sự, có lẽ, những người khiếm thị như anh lại có sự kiên nhẫn kỳ lạ, có những lúc cũng thấy nản lòng, nhưng tiếng cười đùa, những câu "em chào thầy!" hồn nhiên từ miệng các học trò khiến anh vững tâm tiếp tục con đường của mình. Anh bảo, con người ta "nhân chi sơ, tính bản thiện", cái môi trường "kiếm ăn" khốc liệt ấy khiến chúng trở nên như thế, chứ bản chất của các em vẫn là những tờ giấy trắng.
Nghị lực
Sinh năm 1973, năm lên 9 tuổi, một tai nạn bất ngờ đã khiến cậu bé Nguyễn Phước Thiện bị bong võng mạc, đôi mắt mờ dần rồi mù hẳn. Thiện kể, hồi đó còn nhỏ quá, chẳng hiểu thế nào là nỗi thua thiệt so với bạn bè, chỉ biết mình không nhìn thấy thì mình cố gắng nghe và cảm nhận. Ba mất từ khi Thiện vừa chào đời, mình mẹ nuôi Thiện lớn khôn. Thiện biết, gánh trái cây của mẹ đã nuôi Thiện lớn khôn. Thương mẹ, Thiện quyết tâm học tập thật giỏi. Thiện đi học lớp chữ nổi tại trung tâm dành cho người khiếm thị Bừng Sáng. Khi hoàn thiện chương trình chữ nổi, không vào học trường dành cho người khiếm thị, Thiện xin vào học trường bình thường.
Ngồi với tôi trong phòng khách cũng là lớp học của mình, Thiện kể, không thể hiểu mình đã đi qua những năm tháng khó khăn ấy như thế nào. Anh chỉ biết mình đã cố gắng, cố gắng rất nhiều, đã phải học ngày, học đêm. Năm học lớp 11, Thiện đã lấy được bằng C tiếng Anh. "Người bình thường học một, thì tôi phải học mười. Chắc tại tôi siêng nên học bài thường nhớ rất kỹ. Nhớ hồi đang học lấy bằng C tại trung tâm ngoại ngữ, tôi nhỏ nhất lớp mà mấy anh chị học chung đề nghị tôi dạy kèm thêm vài buổi để ôn thi. Ai dè tôi dạy được ít buổi thì mấy anh chị đều gọi mình là thầy, khi ấy tôi vẫn chưa định hình được nghề nghiệp, chỉ biết học và học. Thấy mình có duyên với nghiệp làm thầy nên tôi quyết định thi vào Đại học Sư phạm chuyên ngành tiếng Anh. Từ đó, người nọ giới thiệu người kia đến cho mình kèm tiếng Anh, rồi anh em thấy mình nghèo lại góp tiền trả học phí" - Thiện kể.
Căn phòng khách nhà anh được chuyển thành phòng học, bảng đen được thay bằng màn hình máy tính. Trước mặt mỗi học viên là một micro nhỏ. Hệ thống loa, ampli, máy ghi âm được bố trí trên kệ sát tường. Trước mặt thầy giáo không phải là giáo án, giáo trình hay tập vở mà là một chiếc laptop được nối mạng trực tuyến. Ngôn ngữ giao tiếp trong lớp hoàn toàn bằng tiếng Anh. Tôi bất ngờ vì phòng học của anh được trang bị đủ loại trực cụ giảng dạy hiện đại. Và tôi lại càng bất ngờ hơn khi biết được trong số các học trò của người thầy khiếm thị này, không ít người đang là du học sinh tại nước ngoài học trực tuyến qua mạng với học trò trong nước qua sự hướng dẫn của anh.
Đời như tên gọi
Các học trò của anh kể rằng, "thầy" Thiện giảm 50% học phí cho học trò nào tham gia các hoạt động Ok9 cab trò chơi casino phổ biến, các chương trình từ thiện tại địa phương. Thiện cũng thế, anh cũng dành 50% thu nhập mình kiếm được từ giảng dạy, từ dịch thuật để dành làm từ thiện, dành cho những chuyến ra Đồi Hồng...
Tôi hỏi anh: “Tốt nghiệp Đại học Sư phạm chính quy, sao anh không xin vào một trường nào đó để làm công tác giảng dạy?”. Anh bảo, đã là thầy thì dạy như thế nào mới là quan trọng, không phải cứ đứng trên bục giảng mới là thầy giáo.
Trong nhà anh, tôi nhìn thấy bằng khen do Chủ tịch UBND TP HCM Lê Hoàng Quân ký tặng cho Người con hiếu thảo, tôi hỏi, anh chỉ cười, bí mật. Anh kể rằng, mấy chục năm rồi, mỗi ngày bóp chân, nắm tay, nói chuyện với mẹ, cảm nhận giọng mẹ ngày càng yếu đi, anh cảm nhận được sự già nua đang đến với bà từng ngày. Ngày nào còn mẹ, tôi nguyện sẽ làm hết sức để tuổi già của mẹ được vui vẻ, ấm áp". Còn hàng xóm cùng chung cư thì kể rằng, gần 40 tuổi đầu Thiện vẫn chưa lấy vợ cũng là vì mẹ, bởi anh vốn là điểm tựa, niềm tin của bà, anh không muốn bà phải san sẻ điểm tựa ấy với ai.
Khi tôi hỏi anh chuyện tế nhị ấy, anh cũng chỉ cười, nụ cười lành đến lạ! Mẹ anh kể, từ ngay cha anh mất, bà chưa một lần thấy anh khóc, những lần vấp ngã có xây xát, thế nào Thiện cũng đứng dậy ngay. Có những đêm, tuổi già khiến bà đau nhức, nén tiếng kêu, bà rên khẽ nhưng Thiện vẫn nghe, vẫn dò dẫm đến bóp tay, bóp chân cho mẹ. Bà ngẫm, ngày xưa chồng bà đặt tên con là Phước Thiện cũng là có ý!
Chẳng mấy ai đoái hoài tới những đứa trẻ OK9 là nền tảng giải trí trực tuyến uy tín hàng đầu châu Á bằng nghề cho thuê tấm trượt trên đồi cát, chỉ có anh, người thầy khiếm thị, tự nghĩ rằng "chẳng có ai tẻ nhạt ở trên đời" chịu để mắt tới chúng, và hàng tuần lại dò dẫm hàng trăm cây số ra chuyện trò, dạy dỗ và nâng niu những đứa trẻ bất hạnh ấy! Mấy tháng nay, nhiều khó khăn ập đến khiến anh không thể tiếp tục duy trì lớp học ở Đồi Hồng, anh đã ngỏ lời xin giúp đỡ đến nhiều ban, ngành, đoàn thể, địa phương để lớp học Đồi Hồng có thể "chuyên nghiệp" hơn, anh làm thầy có thể dạy "chui", nhưng các học trò của anh thì cần được học hành trường lớp, bài bản, để chúng có một tương lai xán lạn hơn. Không biết anh đã làm thay đổi cuộc đời những đứa trẻ này như thế nào, chỉ biết, từ khi có lớp học của anh ở Đồi Hồng, những câu chửi thề, những trận đánh lộn tranh giành khách, móc túi, giựt dọc cứ thưa dần rồi giảm hẳn. Anh còn nhận được không ít những "biên nhận" của Ban quản lý khu Ok986.com Nổ hũ, thể thao, casino, bắn cá Đồi Hồng, khi những học trò của anh nhặt được điện thoại, tư trang của khách đem đến nhờ Ban quản lý trả lại cho khách - một sự thay đổi rất lớn lao ở Đồi Hồng.
Anh - người thầy không biên chế, người lái đò không nhớ mặt người nào đã từng đi trên "con đò" của mình và anh cũng không nhớ 20 năm qua anh đã dạy cho bao nhiêu học trò, nhưng tôi chắc chắn rằng, anh - người thầy khiếm thị ấy đã có rất nhiều ảnh hưởng đến mỗi học trò của mình, bởi nghị lực sống, tình thương, niềm tin yêu cuộc sống không bao giờ mất!