Anh tên là Mọi. Nguyễn Văn Mọi. Nghe cái tên thôi có lẽ đã đủ hình dung con người anh với một sự chân chất nhưng vất vả của người nông dân nghèo. Mà sự thật là thế. Sinh ra và lớn lên ở miệt biển Kiên Giang, từ nhiều năm nay, anh đưa vợ và 2 con nhỏ ra Bắc đảo Phú Quốc sống, làm nghề thẻ mực. Trong một lần gặp anh, tôi đã biết nhiều về con người nhỏ bé nhưng gan dạ này. Vì nghe theo lời rủ rê của anh, mà tôi phải trải qua một cái nạn, hay nói đúng hơn là thoát nạn sau một chuyến đi biển mà mãi đến hôm nay, tính ra thấm thoát đã hơn 5 năm rồi, nhưng mỗi khi nhớ lại tôi vẫn còn thấy hoảng. Phần vì tôi ham sống sợ chết đã đành, phần thương cho anh Mọi, một ngư phủ thật thà, hiền lành, tốt bụng, chịu thương chịu khó, lỡ anh có bề gì thì vợ và hai con của anh biết sống ra sao?
Hôm ấy, khoảng 23h đêm, trời bắt đầu thổi bấc, biển hơi động, đúng theo các phương án được định sẵn. Trung uý Ngô Xuân Phương, Thuyền trưởng tàu BP 20 - 01 và cũng chính là người trực tiếp chỉ huy chuyên án mật phục bắt cướp trên biển. Biết tôi mới ra địa bàn công tác nên anh rủ: "Mời đồng chí nhà báo cùng đi với chúng tôi thử một chuyến, biết đâu khi về có khối chuyện để viết đấy".
Nghe nói dùng xuồng máy nhỏ của dân, cải trang thành ngư phủ để đi bắt cướp coi bộ cũng hấp dẫn. Nhưng khi nghĩ đến chuyện đánh đấm, tôi lại thấy run. Nhưng cuối cùng sự sợ sệt cũng lùi bước, nhường chỗ cho sự háo hức được tham gia một nhiệm vụ đặc biệt trên biển của những người lính Biên phòng. Anh Mọi - một ngư dân còn dám cho lực lượng Biên phòng mượn tàu và cùng tham gia chuyên án bắt cướp này, lẽ nào mình lại không dám? Nghĩ đến đây tôi quyết tâm hơn.
Khi đồng chí Phương - Thuyền trưởng ra lệnh hành quân, một đội hình chiến đấu trên biển nhanh chóng được triển khai. Tất cả đã vào vị trí sẵn sàng. Anh Mọi có nhiệm vụ chạy máy, còn tôi được phân công ngồi sát mũi ghe, bên cạnh một đồng chí ôm cây B40 to đùng. Tôi thầm nghĩ: "Ngồi đây có chỗ nấp, lại dễ quan sát và nhất là có khẩu B40 yểm trợ chắc không việc gì".
Đúng 23h30’, chiếc xuồng máy chở chúng tôi xuất phát. Trung uý Ngô Xuân Phương, ngồi mũi chỉ huy, hướng cho anh Mọi lái xuồng ra khu vực Vũng Trâu Nằm thuộc phía Bắc của quần đảo Phú Quốc rồi tắt máy buông neo nằm chờ. Lúc này nhìn chúng tôi y hệt như một tốp ngư dân đang đi lưới ghẹ. 15 phút, nửa tiếng, một tiếng đồng hồ trôi qua! Tôi cảm thấy sốt ruột, đêm về khuya, gió thổi mạnh từng cơn làm con tàu tròng trành, nên thấy hơi choáng. Tôi quay sang hỏi anh Mọi: "Theo kinh nghiệm của anh, hôm nay bọn chúng có ra "ăn mồi" không?".
Anh Mọi nói như đinh đóng cột: "Ra chứ! Cả tháng nay, cứ qua tuần trăng biển trở gió là bọn chúng hành động!". Trung úy Phương thì trấn an tôi: "Nhà báo biết không? Mấy tháng nay bọn cướp thường xuyên sang vùng biển Việt Nam đuổi bắt tàu đánh cá của ngư dân ta, rồi kéo về bên kia tống tiền, cướp bóc. Chúng tôi phục bắt nhiều lần nhưng không được, vì mỗi khi phát hiện tàu tuần tra của lực lượng ta thì chúng bỏ chạy thục mạng về bên kia biên giới, khi ta rút về thì đâu lại vào đấy. Hôm nay chúng tôi quyết phục bắt cho bằng được. Anh Mọi đây đã bị bọn chúng đuổi bắt 2 lần, may là chạy thoát một lần, còn một lần bị chúng cướp sạch cá tôm, dầu nhớt rồi đánh cho một trận thừa sống thiếu chết".
Khoảng 2h đêm thì từ phía xa khơi một con tàu đen sì sì xuất hiện. Từ sau lái anh Mọi nói vừa đủ nghe: "Cướp biển đó". Trung úy Phương ra lệnh: "Các đồng chí chú ý, vào vị trí, sẵn sàng chiến đấu”.
Vẫn như những lần trước, bọn cướp xuất hiện và đuổi bắt tàu ngư dân ta rất hăng. Chúng dùng súng uy hiếp, rồi nhảy lên tàu đánh cá của ngư dân, lấy bất cứ thứ gì chúng có thể lấy được. Ai kháng cự lập tức bị chúng dùng súng trấn áp, đánh đập, hoặc xô xuống biển. Thấy thế, Trung uý Phương ra hiệu cho xuồng tăng tốc tiến thẳng hướng bọn cướp. Do chúng chủ quan, hơn nữa tất cả tụi tôi đã cải trang thành ngư phủ, chỉ có anh Mọi là không cải trang, anh ấy là ngư phủ thiệt, nên chúng không để ý mà vẫn ngang nhiên hoành hành.
Trong lúc bọn chúng đang hăng máu cướp bóc thì xuồng máy của chúng tôi chỉ còn cách tàu của đối phương chừng 20 mét.
Phương nổ 3 phát súng chỉ thiên. Tuy bị bất ngờ, nhưng chúng không tháo chạy như những lần trước, mà xả súng bắn trả quyết liệt. Con thuyền do anh Mọi cầm lái đột ngột tăng tốc, rồi cất mũi, rẽ sóng chạy vòng vèo trên mặt biển để tránh đạn. Lúc đó không biết sao mà anh Mọi lại biết cách cho xuồng chạy theo kiểu chữ Đinh. Mãi đến sau này, anh ấy mới cho tôi biết là tự nhiên "Thông minh đột xuất".
Phát hiện chúng có hoả lực mạnh, nên Trung úy Phương đã ra lệnh cho các chiến sĩ bắn trả thuyền của bọn cướp. Lập tức các xạ thủ áp người sát mạn thuyền, tì súng lên be xuồng siết cò. Tuy rất sợ, nhưng tôi cố rướn người lên để quan xát. Từng loạt AK giòn tan, ánh lửa từ nòng súng của các chiến sĩ Biên phòng xuyên lên trời như xé nát màn đêm. Bất ngờ bị áp đảo, bọn chúng nhằm thẳng vào xuồng máy của chúng tôi bắn xối xả rồi tháo chạy.
Phương tiện của chúng đặt máy lớn, nhưng vỏ tàu cũng to, nên chạy chậm, còn xuồng chúng tôi nhỏ, nhưng đặt máy dầu D15 chạy ác lắm. Lúc chúng bỏ chạy, như đã có diễn tập từ trước, anh Mọi tăng ga cho xuồng chạy bọc chặn đầu, các xạ thủ tiếp tục dùng hoả lực uy hiếp buộc chúng dừng lại. Khi đó, tôi thấy có một tên ngồi trên mũi tàu ôm khẩu RPD bắn trả rất hăng.
Để bảo toàn lực lượng nên anh Phương buộc phải ra lệnh bắn hạ. Vừa ra lệnh song, anh Phương ôm khẩu AK, nhoài người rất điệu nghệ nằm dài trên mũi xuồng, nhằm thẳng nòng súng về hướng tên ôm khẩu RPD. Chỉ sau một loạt đạn của Phương, tôi thấy tên kia rủ xuống, không còn bắn nữa. Phía bên tàu của bọn cướp tắt hẳn tiếng súng.
Anh Phương khoác tay ra hiệu cho tàu áp sát, nhanh như cắt, các chiến sĩ Biên phòng nhảy vọt lên tàu của bọn cướp, mỗi người túm lấy một tên dùng dây dù trói giật cánh khỉ, sau đó băng bó cho tên bị thương, dùng chiếu đắp lên xác tên đã chết. Lúc này tôi mới dần tỉnh hồn, cũng nhoài người nhảy phăng lên tàu, mang máy ảnh ra vung tay vung chân chụp lấy, chụp để! Đồng chí Phương nói trong niềm vui: "Nãy giờ đồng chí nhà báo núp ở đâu? Có hoảng không?". Chúng tôi quay trở lại Đồn Biên phòng 758 Xà Lực.
Cả đêm hôm ấy người dân bãi Xà Lực không ngủ, họ râm ran bàn tán, khen ngợi về chiến công của mấy chú lính Biên phòng. Người dân nói nhiều về chuyện anh Mọi cũng có tham gia trong "vụ án này". Ba tên cướp còn sống được áp giải về Đồn Biên phòng 758 Xà Lực. Mấy đồng chí OK9 trang cược thể thao xanh chín nhất châu Á, xã đội thì rậm rật lo chăm sóc cho tên bị thương và canh xác người đã chết.
Ngày hôm sau, khi tôi đang ngồi lấy khẩu cung với mấy anh ở phòng ban chức năng Bộ chỉ huy, thì anh Mọi lên. Tôi thấy anh ấy mang theo mấy bọc cà phê và một gói thuốc lá Khánh Hội, đưa cho 3 người bị bắt tối hôm qua.
Tôi hỏi: "Hôm qua, trước khi đi phục bắt cướp, anh nói nếu bắt được sẽ nện cho chúng một trận nên thân cơ mà? Sau khi chiều anh lại mang cà phê và thuốc lá cho họ?".
Anh Mọi nói: "Thú thật anh đừng cười chứ khi tức giận tôi nói thế thôi, nhưng khi trông thấy họ bị trói giật cánh khỉ, rồi bị áp giải vào bờ, tôi thấy thương lắm. Thật tiếc cho người đã chết. Nhưng nghĩ lại cũng tại họ cả thôi. Mình cũng chẳng muốn bắn họ làm gì, nếu họ không xâm nhập vào lãnh hải của mình, không đi cướp bóc của dân mình. Hôm qua, lúc đầu mấy anh Biên phòng chỉ bắn doạ lên trời chứ đâu có bắn thẳng vào họ. Nếu bắn thì họ chết hết rồi. Còn tên bị chết là do hắn ngoan cố bắn trả hăng quá, để tránh thương vong cho phía lực lượng ta, nên anh Phương mới ra lệnh bắn hạ. Tôi cũng muốn đánh cho chúng một trận trả thù cho những trận đòn mà chúng đánh tôi hồi năm ngoái, nhưng ai lại đánh người không còn khả năng tự vệ, hèn lắm phải không anh nhà báo?".
Tôi theo anh Mọi về nhà. Nhà anh Mọi cất cheo leo trên một mỏm đá, sát mép biển, chung quanh bằng vỏ cây rừng, dưới sàn nhà sóng vỗ ì ầm - một nơi lý tưởng cho cánh Ok986 vip Thiên đường trò chơi ham mê nhậu nhẹt.
Tranh thủ lúc vợ anh Mọi chuẩn bị đồ ăn, tôi theo anh Mọi ra chỗ chiếc xuồng bắt cướp đêm qua đang đậu. Theo chỉ tay anh, trong ánh đèn pin lờ mờ, tôi thoạt giật mình khi trông thấy chiếc xuồng bị nhiều vết loang lổ của những đầu đạn, chiếc be dày cộm của gỗ rừng cũng bị dập nát nhiều chỗ. Chiếc mặt nạ của cái máy dầu D15 bị một viên đạn xuyên sượt, làm lộ ra một lớp thép còn trắng toát. Chứng kiến cảnh đó, tôi không khỏi rùng mình. Tôi hỏi: "Hôm qua khi đuổi bắt bọn cướp, lúc nào anh ấy cũng phải đứng cầm lái, ấy vậy mà viên đạn kia xuyên vào cái máy bằng đường nào mà anh chẳng làm sao vậy?". Nghe hỏi thế, anh chỉ cười.
Gia cảnh thiếu thốn trăm bề. Cả nhà phải sống nhờ vào chiếc xuồng và những manh lưới nhỏ. Ấy vậy mà khi có việc lại tự nguyện hiến tài sản của gia đình mình, rồi trực tiếp tham gia cùng Bộ đội Biên phòng phục bắt cướp. Hôm qua, trong lúc tên bay, đạn lact, nếu anh có bề gì thì vợ và hai con của anh sống sao đây?
Lúc đối mặt với cướp biển thì thông minh, gan dạ. Khi rỗi việc thì hiền như đất, chẳng màng tới danh lợi, nghĩa ơn và giàu lòng vị tha!... Có phải chăng xuất phát từ cái nghĩa cử cao đẹp của những con người hiền lành, chất phát như anh Mọi, nên mấy năm rồi biển Tây nam đã lặng dần dông bão?
Tôi rót một ly tràn, rồi đưa cho anh Mọi. Đưa bằng cả hai tay và bằng cả một tấm lòng cảm phục. Một người bạn nghèo, một người bạn tốt mà tôi vừa quen sau một lần đến vùng biển phía Tây nam.n
...Khoảng 2h đêm thì từ phía xa khơi một con tàu đen sì sì xuất hiện. Từ sau lái anh Mọi nói vừa đủ nghe: "Cướp biển đó". Trung úy Phương ra lệnh: "Các đồng chí chú ý, vào vị trí, sẵn sàng chiến đấu”...