Người đi cày nghĩ điều giản dị

Biết không con, những lúc cầm cày
Cha hay nghĩ thế này thế nọ
Giữa cánh đồng mênh mông nắng gió
Nhìn lưỡi cày lòng cồn lên đất đai

Cha nghĩ đến ngày mai

Ngày của con

Cha sẽ nói lòng mình tin tưởng

đặt vào tay ngày đó

Nhưng bây giờ con còn nhỏ

Liệu sau này tay ấy có khỏe không?

Cha chợt nhớ tới ông

Thuở sinh thời, ông thường khen

cánh tay cha rắn rỏi

Hôm trao cày cho cha, ông nói:

- Người ta sống ở đời bằng hạt lúa, củ khoai

Nên đừng để phí hoài

Nhất là lúc có bát ăn bát để…

Câu này ông nói nhiều, cha vội cho là dễ

Nhưng con ơi, thật chẳng dễ chút nào

Rồi lớn lên con sẽ hiểu vì sao

 

Con ơi, điều giản dị

Cha muốn sau này con sớm nhận ra

Trước ngã ba cuộc sống

Giữa cuộc đời hạt đắng còn lẫn vào hạt giống

Màu con sâu giống màu lá xanh tươi

Thì điều tuy giản dị, con ơi

Sẽ chẳng dễ nhận ra

Nếu bát cơm con và

Không phải chính từ tay mình đem lại

Các tin khác