Đôi mắt nhòe nước trên khuôn mặt thanh tú, trông em nhỏ bé và dịu dàng đứng giữa một rừng hoa. Chiếc vương miện được cài trên mái tóc, càng làm cho em thêm yêu kiều, quyến rũ. Các loại máy ảnh, máy quay chiếu vào em, chớp đèn lia lịa.
Hằng năm, Việt Nam có hàng chục, thậm chí cả trăm cuộc thi sắc đẹp, và cũng từng đấy người xúng xính xiêm y đội trên đầu vương miện, còn vương miện của em, tôi chắc rằng, trong tất cả chúng ta những người khỏe mạnh hẳn sẽ không bao giờ muốn chạm vào dù chỉ một lần.
Giành giải nhất của cuộc thi đặc biệt "Dấu cộng duyên dáng", lần đầu tiên Việt Nam tổ chức cuộc thi tìm kiếm gương mặt Người đẹp HIV - Trần Thị Huệ (SN 1983 Lý Nhân - Hà Nam) được xem như người phụ nữ của nghị lực, sự bản lĩnh, lòng dũng cảm, và tình yêu thương vô hạn nhất.
Một sáng, sau khi em đăng quang được hai ngày, tôi gọi điện cho em, hẹn gặp. Em bảo tôi: "Hay trưa nay chị đến rồi cùng ăn trưa với chúng em luôn nhé, vì tụi bạn em tụ tập lâu lắm rồi mới có điều kiện để gặp nhau". "Ở đâu vậy em?". "Ở quán bia...".
Tôi không đến để cùng vui với em được, và sau khi cuộc gặp mặt bạn bè của em kết thúc, một thanh niên khuôn mặt lành hiền thiện cảm, vóc dáng thư sinh đi xe máy chở Huệ đến gặp tôi. Cậu bạn đấy nói với tôi: "Mình ngồi đây có làm phiền gì hai người không?". Tôi cũng đoán già, đoán non, hẳn cậu bạn trai này là một người rất đặc biệt với Huệ, tôi bảo: "Ồ không, bạn cứ ở lại đi không sao đâu". Chúng tôi ngồi ở quán cà phê quay mặt ra đường, phố xá ầm ĩ, huyên náo. Huệ không trang điểm gì cả. Ở em toát ra vẻ mộc mạc, giản dị, dễ gần...
Phóng viên: Các bạn của em vừa rồi tụ tập để gặp mặt là thế nào thế? Mọi người có ý kiến gì về việc đi thi của em không?
Trần Thị Huệ: Nhóm bạn của em hôm nay là bạn học hồi cấp II. Tối chung kết cuộc thi, chương trình truyền hình trực tiếp, vô tình có một bạn làm phát thanh viên của Đài truyền hình Điện Biên xem chương trình này, khi thấy em đăng quang, bạn liên lạc với BTC để xin số điện thoại. Bạn nói: "Tôi gọi bạn rất nhiều không thấy bạn bắt máy nên tôi cố tình gọi cho đến khi nào bạn bắt máy thì thôi". Giọng bạn ấy gọi, reo lên: "Mình tên là Minh đây". Em không nhận ra là Minh nào. Sau đó bạn nói luôn: "Mình là Minh Thắng đây mà, chúng mình cùng học cấp II với nhau". Thắng là tên phụ huynh, em nhận ra bạn ấy ngay.
Bạn bảo: "Tôi xem chương trình tình cờ biết được, bất ngờ quá, tôi học xong rồi đi làm xa, đã hơn 10 năm không gặp mà không bao giờ tôi nghĩ Huệ lại có hoàn cảnh khó khăn như thế này. Chia buồn với Huệ nhưng cũng rất mừng vì hôm nay tham gia cuộc thi này, bạn đã phải vượt lên chính bản thân và đã giành giải nhất. Thế rồi, các bạn thông báo cho nhau, nên hôm nay mới tổ chức cuộc gặp mặt này...
PV: Từ hôm thi đến giờ, cuộc sống của em có bị xáo trộn nhiều không? Hàng xóm chỗ thuê ở trọ trước khi em đi thi có biết chuyện của em, và phản ứng ra sao sau cuộc thi này?
Trần Thị Huệ: Trước đấy, không mấy ai biết đâu. Nhưng, chắc xem tivi, rồi đọc báo thì mọi người cũng biết thôi, nhưng mọi người cũng chẳng có phản ứng gì cả. Cuộc sống vẫn cứ bình dị thôi. Chả ai hỏi một câu gì cả...
PV: Số phận đẩy đưa làm sao để cho em biết mình bị mắc căn bệnh thế kỷ này. Những ngày tháng đó, đến với em hẳn chẳng dễ dàng gì?
Trần Thị Huệ: Em sinh ra trong một gia đình có 4 anh chị em, em là thứ ba. Người chị gái kế em, hơn em 5 tuổi, sinh năm 1977. Chị lấy chồng được 2 năm, khi chị vừa sinh đứa con đầu tiên chưa đầy tháng, thì chồng chị không may qua đời. Anh rể mất một thời gian ngắn thì lúc đấy dư luận mới bắt đầu xôn xao về căn bệnh này. Chị gái em được gia đình động viên đi xét nghiệm, đến khi làm xét nghiệm thì kết quả ra dương tính. Lúc đấy cả gia đình rất suy sụp vì vừa thương chị, lại vừa thương cháu.
Bố cháu mất khi cháu mới được 27 ngày. Nỗi đau này tưởng chừng như không thể đứng dậy được, cả gia đình luôn ở bên động viên chị. Chị được mọi người giới thiệu vào TP HCM, tham gia các nhóm tuyên truyền và phòng tránh HIV, tìm hiểu rất nhiều kiến thức để lo cho sức khỏe. Hằng năm, cứ đến tết, chị từ Sài Gòn về ăn tết với gia đình, những tài liệu nghiên cứu về sức khỏe chị hay mang theo về nhà để mọi người nghiên cứu, tham khảo.
Hôm đấy là 28 tết năm 2005, bước sang năm 2006, em mang tất cả tài liệu của chị ấy ra đọc. Đọc xong tất cả gai ốc của mình nổi hết lên, biểu hiện của chồng mình rất giống biểu hiện của bệnh. Lúc ấy, em cảm thấy rất hoang mang nhưng vẫn cố gắng sống cho vui vẻ cho qua mấy ngàOk986.vip bảo mật SSLt, sau đó mới nói với chồng em: "Anh ơi, những biểu hiện của anh rất giống trong tài liệu, liệu trước đây anh có sai lầm gì không?".
Anh ấy quả quyết là không, không làm gì để có nguy cơ cả. Ngay sau đấy, hai vợ chồng dắt díu nhau lên Hà Nội, đến Bệnh viện Bạch Mai để xét nghiệm. Lúc nhận được kết quả dương tính, chân của em như muốn khuỵu xuống, còn chồng em thì suy sụp hoàn toàn. Cả hai sợ hãi vô cùng. Những lúc đó mỗi lần nghe thấy tiếng kèn đám ma là em đã thấy lạnh người rồi. Hoặc nhìn thấy xe tang là thấy mơ hồ sợ hãi, tưởng như cái chết đang kề bên...
PV: Làm thế nào mà em vượt qua được?
Trần Thị Huệ: Trong lúc chán chường và bi quan như vậy, nhưng rất may có nguồn động viên của gia đình. Em về nhà nhìn hai con còn bé quá. Cháu lớn mới lên 3 tuổi, còn cháu nhỏ thiếu vài ngày nữa mới đầy năm. Em nghĩ, mình không thể suy sụp, dại dột làm điều gì tiêu cực ảnh hưởng đến các con. Phát hiện có bệnh, em cai sữa cho con, và cho cháu ăn sữa ngoài. Em nghe chị gái giới thiệu vào Sài Gòn tìm nguồn thuốc cho chồng, anh ấy yếu lắm. Ở ngoài này không xin được thuốc, mà mua thì không có điều kiện để mua.
Trong giai đoạn đầu khó khăn, nhờ ông bà nội ngoại chăm hai cháu nhỏ, em quyết định vào trong đấy tìm hiểu cuộc sống trước đã, rồi mới đưa chồng con vào. Vào được nửa tháng thì chồng em mới gọi điện: "Anh bây giờ yếu và mệt lắm. Anh không sống được thì thôi đi về đi...". Thương chồng, em lại trở ra ngoài này, động viên tinh thần của anh ổn định lại, sau em mới quyết định đưa đứa con nhỏ và anh vào trong đó để thuốc thang cho anh kéo dài sự sống.
PV: Tha hương ở mảnh đất xa quê, em làm gì để sống?
Trần Thị Huệ: Lúc đó cháu nhỏ mới lẫm chẫm biết đi, em để con ở nhà, hai bố con chơi với nhau. Buổi sáng, em đi chợ, bán rau từ 6 giờ đến 9 giờ, rồi tranh thủ về cho cháu ăn, xong cơm nước, giặt giũ quần áo cho cả nhà đến gần 3 giờ chiều đến các trường mẫu giáo, tầm ấy trẻ tan để bán bóng bay. Tiền thu nhập từ bán rau và bóng bay không đáng là bao, trụ được ở TP HCM được 3, 4 tháng cả hai vợ chồng không còn đủ điều kiện sống ở trong đấy nữa, đành phải quay về. Anh ấy sức khỏe yếu, tinh thần suy sụp hoàn toàn.
PV: Chồng em giờ sao rồi?
Trần Thị Huệ: Anh mất vào mồng 8 tết năm 2008.
PV: Chị thấy lạ quá, nghe em kể chuyện nãy giờ, những câu chuyện buồn của em thường gắn vào dịp tết...
Trần Thị Huệ: Cuộc sống này bệnh tật và ngoại cảnh làm cho mình mệt mỏi nhưng càng mệt mỏi mình càng phải cố gắng. Ngay kể cả bây giờ mình cũng vẫn phải cố gắng. Em vẫn luôn tự nhủ lòng, mình phải sống có ý nghĩa cho bản thân, có niềm an ủi cho gia đình, cho con cái. Cháu lớn của em năm nay 8 tuổi, em vừa mới đón cháu lên được một năm. Cháu bị câm, đang học ở Trường Câm điếc Xã Đàn. Cháu nhỏ 6 tuổi học mẫu giáo lớn, ở quê với ông bà...
PV: Trong cuộc sống sinh hoạt hằng ngày, khi biết em bị mắc bệnh mọi người cư xử với em ra sao, có hiểu và chia sẻ với em không?
Trần Thị Huệ: Em may mắn có những người bạn tốt, nhận được nhiều tình cảm, thương yêu từ người thân. Mọi người thấy em bươn chải sống vươn lên, bị bệnh thế mà vẫn sống có ý nghĩa cho bản thân, gia đình, Ok9 cab trò chơi casino phổ biến, thì càng dành cho em nhiều tình cảm hơn. Mọi người không xa lánh em, điều đó tiếp thêm sức mạnh, động lực để em vươn lên. Nói thế nhưng không phải không có chuyện buồn, em đã gặp phải tình trạng ngủ không có người ngủ cùng, người ta nằm rất xa mình.
Sau khi chồng mất, em lên Hà Nội đi làm, chợ búa nhì nhằng, thuê nhà ở trọ với mọi người. Một phòng trọ rất đông người, hôm nào đông quá tải, nằm nghiêng mới đủ chỗ. Có nhiều khi mình đi nằm rồi, người ta lên cứ loanh quanh không dám nằm gần mình. Có một vài người cũng nói: "Nằm ở bên nó đi chứ làm sao cứ phải sợ, mà lại loanh quanh tìm chỗ suốt thế. Từ trước đến giờ vẫn ở với nó có làm sao đâu mà phải lo lắng?". Có người hiểu, có người không dám. Em nghĩ nằm gần, ăn chung, ngủ chung không có một nguy cơ nào cả. Đấy là do không hiểu nên họ mới sợ mình thôi.
PV: Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP hiện tại của em hiện nay là gì?
Trần Thị Huệ: Em mới làm tuyên truyền viên ở Trung tâm Sức khỏe Hà Nội được nửa năm nay. Em rất yêu thích Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP này nên đi đâu cũng có bạn bè. Tại Trung tâm nơi em làm có 7 Ok986 tải ứng dụng viên và 25 người tuyên truyền viên. Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP của em là tiếp cận những chị em trót sa chân vào nghề có nhiều nguy cơ mắc bệnh Ok9 cab trò chơi casino phổ biến, chia sẻ với họ một số kiến thức về lây truyền qua đường tình dục và khuyên đi khám. Trung tâm không chỉ gặp gỡ chị em mắc bệnh, mà giao lưu với tất cả các chị em phụ nữ đều được nghe và được đi khám. Mình tiếp cận và đưa họ đến các dịch vụ của trung tâm, họ được miễn phí hoàn toàn. Thế cũng giảm nguy cơ mắc bệnh. Hằng ngày em đi rất nhiều quận: Long Biên, Hoàng Mai, Thanh Xuân, xuống cả Sơn Tây, Hòa Bình...
PV: Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP em làm ở trung tâm có đủ chi tiêu cuộc sống cho hai mẹ con?
Trần Thị Huệ: Mức lương của em chỉ đủ đóng tiền học cho con ở trên này, và ăn uống thật dè xẻn thôi, chứ không đủ tiền thuê nhà. Chỗ em làm hiện nay có hơn một triệu một tháng. Những ngày lễ, tết em vẫn tranh thủ đi bán bóng bay được thêm đồng tiền nào hay đồng nấy.
(Lúc này Huệ quay sang chỉ người bạn trai, ánh mắt không giấu niềm yêu) Em đưa được con lên đây là nhờ công của mẹ chồng tương lai của em rất lớn. Mẹ anh rất ủng hộ chúng em. Tiền nhà là mẹ anh Nghĩa cho. Tiền thuốc bọn em được cấp miễn phí rồi.
Tôi hỏi Nghĩa: Em đã từng có gia đình chưa?
Nghĩa: Dạ, chưa. Hiện tại em đang làm Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP OK9 đã banh... Bọn em quen nhau từ tháng 7/2009 khi tham gia khóa đào tạo tuyên truyền viên dành cho những người có HIV. Em hơn Huệ 1 tuổi, sinh năm 1982. Chị ơi, em muốn chị nhắn giúp em...
PV: Em cứ nói đi...
Nghĩa: Trong những năm trước, thuốc ARV rất hiếm nên sự phân bố cho mọi người còn khó khăn, nhưng đến thời điểm hiện nay thuốc ARV rất rộng rãi ở Hà Nội, tới tận các vùng miền và hoàn toàn được miễn phí. Các bạn nhiễm HIV/ADIS, đến giai đoạn cận AIDS phải đi phòng khám chuyên khoa, phòng khám ngoại trú điều trị HIV, ở các trung tâm Ok986.vip bảo mật SSL phường, quận để được miễn phí về thuốc ARV.
Có một số người sợ bị tiết lộ bí mật, không muốn công bố danh tính nên họ phải tự mua. Nếu không được cấp thuốc mà phải tự mua thì những người sống chung với HIV không bao giờ có điều kiện để mua, vì thuốc rất đắt. Tất cả những người có HIV tự tin, có thể đến các trung tâm Ok986.vip bảo mật SSL, các phòng khám đăng ký, khi người bị mắc bệnh cần phải uống thuốc gì thì sẽ có thuốc tài trợ.
PV: Sức khỏe của gia đình ta hiện nay ra sao?
Trần Thị Huệ: Cháu bé đang sống chung với HIV nhưng rất may, sức khỏe của cháu rất tốt. Anh Nghĩa và em vẫn khỏe mạnh, không có biểu hiện gì là của người mắc bệnh cả. Khi chúng em tiếp cận với thuốc phải uống đúng giờ, đúng liều và đúng thuốc. Hằng ngày chia 2 lần, mỗi một liều cách nhau 12 tiếng là hiệu quả nhất. Ngày nào chúng em cũng uống, bệnh này phải điều trị suốt đời, nên uống thuốc suốt đời luôn.
Dù bạn là ai, dù bạn ở giới tính nào, dù bạn đang làm ngành nghề gì, nhưng nếu chỉ sống thêm một ngày có ý nghĩa với bản thân, gia đình và Ok9 cab trò chơi casino phổ biến, thì bạn đã là người có ích. Nếu có một ai đó dè bỉu, hay coi thường, thậm chí kỳ thị, nhưng cuộc sống vốn công bằng, sẽ còn có nhiều bàn tay dang rộng ra với bạn. Bởi tôi tin, những trái tim sẽ kết nối trái tim. Hạnh phúc được sinh ra bởi tình yêu thương và sự sẻ chia...