Ở khắp Việt
Biệt hiệu "nữ hoàng thống khổ"
Gầm cầu An Bình bắc qua sông Thương (thành phố Bắc Giang) là nơi chị Quen tá túc. Ban ngày chị bế con đi khắp các chợ xin ăn, khi chiều, khi tối thì về nằm dưới gầm cầu. Thế nên hình ảnh quen thuộc với những con nghiện nơi đây là một người đàn bà luôn ôm con nhỏ, nằm trên manh chiếu dưới gầm cầu, bên cạnh là một đống màn, chăn, chiếu, thú bông, rác rưởi nhặt từ chợ về.
Người ta bảo rằng chị là người đàn bà khổ nhất ở tỉnh Bắc Giang này. Chị tắm ở dưới sông Thương, xin ăn ở chợ và đêm đêm ngủ dưới gầm cầu. Thế nhưng chị ngông nghênh lắm! Nói với ai chị cũng khoe là mình giàu có, làm quan to và cái gì cũng biết. Thấy phóng viên cầm máy ảnh, chị cũng lao tới đòi mượn để quay, chị bảo rằng, chị biết quay đấy, hồi ở Trung Quốc chị còn dạy người ta quay.
Chị Quen ăn mặc cũng kì quặc, cổ và tay đều đeo vòng, trang sức rẻ tiền giăng mắc đầy người chị, đôi lúc chị tỏ vẻ mình cao sang như nữ hoàng và có quá khứ được chiều chuộm. Nói chuyện lâu với chị, tôi thấy chị là một người đàn bà luôn lơ mơ về quá khứ. Chị quên mất hiện tại của mình, một cuộc sống "không giống người" lại mang theo một đứa trẻ.
Chị ôm con rất chặt. Ai cho tiền, cho kẹo đều không thể lấy được con của chị Quen đi. Nhiều người còn "đoán già đoán non" rằng: Bởi khi ở Trung Quốc chị ta mất nhiều con quá rồi nên mới giữ con chặt thế!
Ngược dòng kí ức của cha "nữ hoàng thống khổ"
Tôi nhớ rằng sau khi trò truyện với Quen ở gầm cầu thì tôi hỏi vào nhà, nơi chị sinh ra. Người ta chỉ vội chúng tôi vào cổng nhà ông Nhân rồi bảo rằng "Chớ có hỏi chuyện con Quen, hỏi là bị đánh, bị đuổi đấy". Họ bảo rằng đứa con ngớ ngẩn ấy là nỗi đau tuột cùng của ông, nó là khúc ruột thừa bị đau của ông và không ai được nhắc và chạm vào nó. Ông sẽ gằn, sẽ dữ dằn đánh đập, đuổi đánh… Thế nhưng khi chúng tôi vừa hỏi chuyện ông cụ, ông cụ đã khóc. Nước mắt tuổi già, hiếm hoi mà xa xót thương cho đứa con bé bỏng sớm bị lừa bán sang Trung Quốc rồi trở về với hoàn cảnh "bó chiếu" hiện tại… Ngược dòng kí ức của mình, ông Nhân tâm sự về đời mình và về con rất chân tình.
Vợ mất sớm, ông Nhân ở vậy nuôi con. Đó là chuyện lạ ở làng vì Ok986 vip Thiên đường trò chơi ở làng Văn Giang nếu có vợ chẳng may mà chết thì Ok986 vip Thiên đường trò chơi "mắt trước mắt sau" đã tái hôn, chẳng ai chịu ở vậy mà nuôi con cả. Thế nhưng ông Nhân thì khác, vợ ông mất đã 30 năm mà ông không lấy vợ. Ông ở vậy nuôi 8 người con, dựng vợ gả chồng rồi ông lại sống một mình… Người con mà ông thương yêu nhiều nhất là đứa út - chị Trần Thị Quen, chị cũng là đứa con đã làm ông khóc nhiều nhất.
Người ở làng Văn Giàng ai cũng biết khi 17 tuổi Quen là một cô gái xinh đẹp. Thế nhưng theo như lời người chị gái (năm nay đã hơn 60 tuổi), lúc Quen còn trẻ thường hay bế con cho 2 người anh trai, anh trai hà khắc với cô em gái, không cho may quần áo, trêu trọc khi rách rưới… Lúc tức giận hai anh trai của Quen còn mang cô dìm xuống sông để cảnh cáo vì Quen có tính ngang ngạnh.
Chán nản vì phải ăn mặc rách rưới, bị anh trai đối xử hà khắc khi có người làng rủ rê đi làm ăn, Quen đã theo và sau đó bị bán sang Trung Quốc. Từ đó cũng mở đầu một quãng đời nhiều chìm nổi của Quen. 17 năm sau đó Quen lưu lạc ở Trung Quốc, khi trở về thân tàn ma dại, Quen trở thành "nữ hoàng thống khổ" của địa phương như đã nói ở trên.
Nỗi nhớ ghi lại ngày con đi biền biệt…
Ông Nhân có 8 đứa con, nếu ví von thì có thể nói ông nhiều con như nấm. Nếu vô tình trời ác, có cướp đi đứa nào thì nhớ thương cũng vừa phải rồi có thể nặng chìm theo thời gian… Thế nhưng ông Nhân khác, đứa con út theo người lạ bỏ làng, ông thương đến thắt ruột, ông tâm sự: "Mỗi dịp Rằm tháng 7, tháng 8, dịp dỗ vợ tôi nhớ con nhiều lắm! Thiên hạ làm bánh trái ăn vào những ngày lễ Tết, tôi thương con đến nát ruột, nghĩ giá con mình được ăn một Miếng, tôi nhịn cũng vừa lòng". Thế rồi mỗi dịp như thế ông đều viết một lá thư bằng những tờ giấy ô li nhỏ, gấp vuông vức với lời lẽ tha thiết kẹp vào tất cả kỉ vật còn lại của con.
Lá thư thứ nhất: "Ghi ngày Quen đi xa quê. Tức ngày 18.3 năm Giáp Tuất (tức ngày 28.4.1994). Lúc ra đi còn thắp 3 nén hương, khóc sụt sùi vì nghĩ cực thân phận của con. Bố và các chị cũng rất cảm động, vô cùng nhớ thương… bối rối ruột gan. Cha Trần Văn Nhân, ghi lại để nhớ mãi sau này!"
Lá thư thứ 2, ghi trong ngày giỗ vợ: "Cúng giỗ bà năm Giáp Tuất. Cũng là ngày con Quen đi xa lâu rồi. Trước khi ra đi còn thắp 3 nén hương khóc. Khi con ở nhà ra đi lúc 9 giờ tối ngày 19.3 năm Giáp Tuất. Tôi ghi lại để nhớ!".
Lá thư thứ 3, ghi ngày gia đình sum họp: "Ngày Rằm tháng Giêng năm Ất Hợi (tức ngày 16.2.1995). Quen xa nhớ, hôm nay là ngày Rằm tháng Giêng năm Ất Hợi, bố lại nhớ con. Hôm nay năm ngoái con còn sum vầy cùng gia đình mình ở Việt
Những thư sau đó cũng "đậm đặc" nỗi nhớ: "Ngày giỗ bà năm Bính Tý… Nhớ con Quen". "Ngày Rằm tháng Giêng năm Bính Tý… Quen ơi giờ này con ở đâu?". "Ngày Rằm tháng Giêng năm 2000… Quen, con có được khỏe không?"
Ông Nhân thường viết thư trong những ngày trọng đại là ngày giỗ vợ, ngày cưới của các con, ngày rằm, ngày lễ.... Một hình ảnh ám ảnh đặc biệt và thường xuất hiện trong thư đó là ngày chị Quen ra đi, chị ấy thắp 3 nén hương trên bàn thờ tổ tiên, khóc phận mình. Ông Nhân như nhìn xuyên được dáng con gầy gòm khi Quen phải thắp nén nhang ấy, và nó làm ông bối rối, khổ tâm hàng chục năm sau đó.
Bạc mái đầu vẫn ngổn ngang những nỗi lo…
Xa quê, 17 năm sau Quen mới trở lại nhà. Ông Nhân nhớ lại: Lúc nó trở về làng là đã mang những dấu hiệu bất thường. Nó là một đứa rất lạ! Nó nói tiếng Trung không ai hiểu nổi. Nó luôn khoe là nó đi công tác ở xa giàu có… Thế nhưng ngày về nó là một đứa "quái dị" vì ăn mặc theo kiểu Trung Quốc, đầu tóc cũng vấn như người Trung, trên người cũng đeo toàn đồ trang sức kì quái.
Không chỉ thế ngày trở về chị Quen còn mang theo cái bụng chửa. Ông giữ chị Quen ở nhà được một thời gian ngắn thì sinh nở. Trong câu chuyện Quen nói với gia đình, thất thường và có những dấu hiệu bị thần kinh nặng. Lúc thì khóc kể vì sống ở Trung Quốc cực quá, sinh đứa con nào thì đều bị giật đi, lúc thì lại bảo đang công tác rất tốt ở Trung Quốc, là cán bộ cấp cao.
Ông Nhân kể lại rằng, thấy con có dấu hiệu bệnh nặng, nhiều lần ông đã họp gia đình, bảo các con của mình đưa em đi chữa bệnh. Thế nhưng từ khi sinh con, Quen "cảnh giác cao độ" với mọi người, chẳng ai bảo được Quen. Có lần cả nhà đã lập kế hoạch "lừa" Quen đi đến bệnh viện chữa bệnh thần kinh nhưng đi được một thời gian là đòi về bởi Quen cứ tự nhận mình có khả năng siêu phàm và tự chữa bệnh.
Thế rồi cả gia đình bảo đi chữa bệnh mà Quen không nghe. Quen bảo "ôm con đi công tác" và trốn ra gầm cầu để ở. Gần đây thì Quen có bế con về, ông Nhân khuyên con đi chữa bệnh thì Quen lại luôn mồm nói điệp khúc: Tôi đi công tác, tôi còn chữa bệnh cho người khác. Ông Nhân khuyên nhiều về việc đi chữa bệnh thì Quen tức giận bỏ đi.
Quá bất lực, cụ ông Trần Văn Nhân 80 tuổi lúc này nói "coi con như chết". Miệng ông "ác" vậy nhưng gan ruột ông vẫn rối bời khi nhắc đến con. Hỏi chuyện gì ông cũng khóc sụt sùi. Nước mắt hiếm hoi ở tuổi 80 khiến người chứng kiến câu chuyện thêm buồn rầu. Ông bảo, cả đời ông lo cho con nhưng bất lực. Giờ đây ông mong ngóng cộng đồng có thể giúp đỡ con ông. Ông Nhân mong mỏi các cơ quan ban, ngành của tỉnh Bắc Giang có thể giúp đỡ con ông. Chữa cho con gái ông bớt bệnh, cho cháu ông một chỗ ở yên lành vì ông đã thực sự bất lực.
Chẳng sướng vui gì, bây giờ ông Nhân sống một mình. Khi chúng tôi đến ông vo nửa bơ gạo để nấu cơm, ông bảo gạo để nhiều mọt, ông phải xóc qua để mọt rơi ra trước khi nấu. Đồ ăn ông nấu 1 bữa ăn 3 ngày, cuộc sống hằng ngày vẫn buồn tẻ và chậm chạp trôi đi.
Có ai đó đến hỏi về đứa con tội nghiệp của ông cũng cần hỏi khéo, hỏi chân thành rồi sẽ được ông chia sẻ, ông sẽ đưa tất cả những kỉ vật liên quan đến con ông và khóc với những giọt nước mắt hiếm hoi của cái tuổi đã ngoài 80. Và khi nghe xong chuyện, ta sẽ lặng người đi, trước một tình cha sâu nặng và bao la