Chúng tôi quen nhau như sự sắp xếp của duyên phận. Khi đó tôi là một cô sinh viên hồn nhiên tinh nghịch. Một vụ tai nạn rất "vớ vẩn" đã làm thay đổi cả cuộc đời tôi. Tôi quê ở Bắc Ninh, cách trường đại học chừng 40km. Mỗi chiều thứ 6, khi học xong tiết cuối cùng ở giảng đường là tôi vội vã về nhà trọ, thu xếp hành lý rồi phóng xe máy về quê.
Đường về quê tôi nằm trên một con đê, một bên là làng mạc, một bên là bãi ngô xanh vời vợi kéo dài tít tắp ra đến tận mép sông. Khi tôi về đến đoạn đê đầu làng thì trời cũng đã tối mịt. Tôi vẫn nhớ cái hôm định mệnh ấy trăng rất sáng. Ánh trăng rười rượi trên những chiếc lá ngô dập dờn trong gió. Tôi đang mơ mộng rằng mình đang lướt bay trên tấm thảm lấp lánh ánh trăng đó thì bỗng thấy toàn thân nhẹ bẫng.
Lúc định thần lại thì thấy mình đã ở dưới chân đê, chiếc xe máy đổ đè chặt lên đùi khiến tôi không thể nhúc nhích được. Cơn choáng váng qua đi, tôi đã cảm thấy sự đau đớn. Có lẽ một chân của tôi đã bị gãy và cánh tay phải bị sái nên không thể nâng chiếc xe lên để rút chân ra. Tôi chỉ còn cách chờ người đi qua để kêu cứu.
Đoạn đường này rất vắng nên xe máy thường phóng rất nhanh. Tôi đã vài lần kêu cứu nhưng những chiếc xe cứ phóng vụt qua mà không hay biết. Rút kinh nghiệm, khi vừa nghe thấy tiếng xe máy rì rì từ xa, tôi đã cất tiếng kêu cứu. Cách này đã hiệu nghiệm, một chàng trai cao to tiến đến bên tôi. Anh bê chiếc xe ra một bên. Anh không cho tôi ngồi dậy, thận trọng kiểm tra cổ và cột sống của tôi có bị chấn thương không. Khi phát hiện ra chân trái của tôi bị gẫy, lập tức anh gọi điện cho người nhà của tôi đến ứng cứu. Rồi anh xé áo băng bó vết thương đang rỉ máu ở chân. Lúc này tôi mới thấy cách anh xử lý tình huống và băng bó cho tôi rất bài bản. Có lẽ anh đã được đào tạo những kỹ năng này.
Nhìn khuôn mặt anh đang chăm chú chăm sóc cho tôi mà tự nhiên tôi mỉm cười. Anh gần tôi quá. Hơi thở của người Ok986 vip Thiên đường trò chơi lạ như phủ lên cơ thể tôi. Qua ánh trăng, tôi ngắm khuôn mặt anh đẹp theo kiểu gai góc, sống mũi và trán cao, miệng rộng và đôi môi xẻ khá sexy. Mải nhìn anh mà tôi thấy vui vui, quên cả cảm giác đau.
Khi người nhà tới thì anh đã nẹp xong cái chân gãy của tôi bằng những thanh tre rào bên đường.
Anh thường xuyên vào viện thăm tôi, qua trò chuyện, tôi được biết anh là kỹ sư OK9 đã banh, cũng đang Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 tại Hà Nội và nhà anh chỉ cách nhà tôi 2km. Chúng tôi yêu nhau từ đó. Đó là những ngày tháng hạnh phúc nhất của tôi khi được ở bên anh. 3 năm sau, khi tôi đã trở thành một cô giáo dạy học tại Hà Nội, chúng tôi cưới nhau. Những tưởng tôi sẽ là một người đàn bà vô cùng hạnh phúc khi có được người chồng khỏe mạnh, đẹp trai và hết lòng yêu tôi. Nhưng cuộc đời thật nhiều bất ngờ…
Chúng tôi chỉ thực sự hạnh phúc trong nửa năm sau khi cưới. Biến cố xảy ra sau một lần anh bị cảm. Lần đó, anh được bạn bè đưa về nhà sau một bữa liên hoan. Anh say đến mức mấy người bạn phải khiêng anh vào giường. Một người nói với tôi rằng anh "nhiệt tình" quá nên mới bị say thế này, anh đã gục ngay tại bàn nhậu. Hôm đó tôi có một đêm mất ngủ. Anh nôn hết ra giường chiếu báo hại tôi phải lau dọn cả đêm. Sáng hôm sau, thấy anh nằm thiêm thiếp, tôi nghĩ anh ngủ thêm một chút rồi sẽ dậy được nên tôi không gọi anh dậy mà đi làm trước. Đến chiều về, anh vẫn nằm đấy quấn chăn kín mít. Tôi sờ trán anh thấy nóng hầm hập. Thì ra anh bị cảm và cả ngày chỉ uống nước chứ chưa ăn gì.
Phải đến một tuần sau, chồng tôi mới bình phục. Anh có vẻ giận tôi vì hôm anh ốm nặng nhất tôi không ở bên anh. Sau rất lâu không thấy anh chủ động "gần gũi" tôi như mọi lần. Nghĩ anh còn giận nên tôi chủ động "khởi xướng". Anh chiều tôi nhưng không được nồng nhiệt và "cuộc chiến" chỉ diễn ra chóng vánh trong vài phút. Những lần sau anh đã chủ động hơn nhưng kết quả cũng không khá khẩm hơn. Anh chỉ chịu trận được khoảng 1 đến 3 phút. Anh tỏ vẻ rất bực mình sau mỗi lần không trọn vẹn ấy. Càng cố gắng bao nhiêu, chúng tôi càng thất bại bấy nhiêu. Cho đến một ngày chồng tôi không thể "gượng lên" được thì tôi hiểu rằng anh đã mắc phải bệnh yếu sinh lý mà gã Ok986 vip Thiên đường trò chơi nào cũng sợ.
Tôi khuyên anh đi khám nhưng anh bảo thủ không chịu đi mà cho rằng chỉ cần ăn uống tẩm bổ một thời gian thì đâu lại vào đấy. Thế nhưng sau mỗi lần thất bại, tôi thấy anh nổi cáu đập phá đồ đạc rồi đấm vào tường đến bật cả máu. Tôi thương anh lắm, góp ý anh nên đi chữa bệnh thì anh quay lại tát tôi một cái nổ đom đóm mắt. Rồi anh thu dọn đồ đạc vào công trường ngủ, bỏ lại tôi một bên má bỏng rát và sự ngỡ ngàng.
Một tuần sau anh mới về nhà vào một buổi tối. Anh lập tức vồ lấy tôi mà hôn hít. Tôi tưởng anh muốn xin lỗi tôi nhưng không phải, anh đẩy tôi ngã xuống giường và hành động điên cuồng như một con thú. Anh giật tung những mảnh vải trên cơ thể tôi, bẻ quặt tay tôi ra sau rồi cưỡng bức tôi như một kẻ đồi bại. Vừa hành động điên loạn, anh vừa hét lên với tôi rằng anh yêu tôi quá nên mới bị "nhanh" như thế. Bây giờ anh phải ghét tôi, phải đánh tôi thì mới kéo dài thời gian, mới làm anh thỏa mãn. Cứ thế anh hành hạ tôi nhưng cũng may thời gian chỉ kéo dài khoảng 5 phút. Khi cảm giác thời gian đó là khá đủ, anh ngửa mặt lên trời cười khà khà, tiếng cười ma quái đó khiến tôi sợ hãi vô cùng. Không còn hình ảnh một người chồng mạnh khỏe, hào hoa mà thay vào đó là một vẻ mặt hoang dại đến bệnh hoạn.
Sau khi đã khá ưng ý với "sự tiến bộ" của mình, chồng tôi lại bỏ đi. Tôi không hiểu anh đã học được cái hành vi biến thái kia ở đâu và cả cái logic là hành hạ tôi thì bệnh tình của anh sẽ khá khẩm hơn. Cứ mỗi tuần anh về nhà một lần và mang lại cho tôi những đêm kinh hoàng. Sau khi anh bỏ đi, tôi chỉ biết ôm gối khóc cho sự tủi hận của mình. Tôi đã tính đến cách bỏ về quê hoặc thuê nhà khác để ở nhưng xét thấy làm như thế thì chắc chắn chúng tôi sẽ chia tay.
Mặc dù bị anh hành hạ, nhưng tôi biết mình còn yêu anh lắm, có thể trong đó có cả tình thương và sự hàm ơn nữa. Tôi không hiểu tại sao từ một người tốt bụng, anh có thể biến thành một con quỷ như vậy. Sau nhiều đêm suy nghĩ tìm nguyên nhân, tôi đi đến kết luận rằng chính căn bệnh yếu sinh lý là một đòn chí mạng khiến anh bị suy sụp tinh thần. Từ một người Ok986 vip Thiên đường trò chơi luôn tự tin rằng mình khỏe mạnh, nay anh không muốn chấp nhận mình là kẻ bất lực. Càng chạy trốn sự thật, anh càng hoảng loạn tâm lý và tìm đến sự giải thoát bằng những hành động biến thái. Tôi nghĩ rằng mình phải có bổn phận phải chữa trị cho anh bằng được.
Tôi biết chắc nếu tôi mua thuốc tây, anh sẽ chẳng bao giờ chịu uống. Cũng may anh hay uống rượu, tôi sẽ tìm cách cho anh uống thuốc theo đường này. Tôi hỏi dò được một địa chỉ Trung y chữa bệnh Ok986 vip Thiên đường trò chơi khá uy tín. Khi đến để mua thuốc ngâm rượu thì vị lương y nhất định không chịu bốc thuốc. Ông giảng giải cho tôi một hồi về căn bệnh này và yêu cầu phải bắt mạch cẩn thận nếu không bệnh sẽ nặng thêm. Tôi phải van nài ông và kể lại toàn bộ hoàn cảnh của mình, suy nghĩ một hồi rồi ông đồng ý bốc thuốc, nhưng với điều kiện sau khi chồng tôi uống, tôi phải báo cáo "tình hình" ngay lập tức để ông còn điều chỉnh.
Rượu phải đợi một tháng mới ngấm thuốc. Trong quãng thời gian đó, tôi chủ động làm lành với chồng. Tôi rủ anh đi ăn tối, trong bữa ăn tôi tiếp rượu cho anh để sau này tôi tiếp rượu thuốc anh cũng không thấy nghi ngờ gì. Anh vẫn ngủ tại công trường, nhưng mỗi lần về nhà, sự hành hạ tôi cũng đã bớt đi và tôi cũng cố gắng không chống cự lại anh nữa. Thời gian trôi đi quá chậm. Đã nửa tháng mà bình rượu thuốc vẫn trong veo. Theo kinh nghiệm của một vài người, tôi phải thường xuyên lắc rượu và bê bình rượu xuống bếp để hơi nóng ở đó làm thuốc ngấm nhanh hơn. Rồi cũng hết một tháng, tôi thận trọng chắt rượu ra một cái chai rất đẹp, tuy chất rượu còn loãng nhưng tôi hy vọng chữa được chút nào hay chút ấy.
Tôi đã thuyết phục được anh về nhà ăn cơm cùng tôi, rồi dần dần anh cũng chịu ngủ lại nhà. Tôi vừa kiên trì chịu đựng, vừa khéo léo tránh nói đến "chuyện đó" để anh có cảm giác thoải mái. Sau 3 tháng uống rượu thuốc, anh đâm ra nghiền, mỗi bữa không có một chén rượu nhỏ là anh nhắc tôi liền. Theo thời gian, "năng lực" Ok986 vip Thiên đường trò chơi của anh cũng dần cải thiện. Anh cũng hết cáu gắt và đã dịu dàng đối với tôi. Sau nửa năm, sức khỏe của anh đã hoàn toàn bình phục. Chúng tôi đã trở lại hạnh phúc như những ngày mới cưới. Khi phát hiện ra tôi ngấm ngầm chữa bệnh cho anh, anh chỉ cười và đồng ý cùng tôi đi bắt mạch bốc thuốc. Bây giờ anh còn nói Ok986 vip Thiên đường trò chơi có bình rượu thuốc trong nhà cũng phong độ hơn.
Chồng tôi đã nói rằng: "Anh và em sinh ra là để cho nhau. Anh cảm giác đó là số mệnh. Anh đã một lần cứu em và sau đó em cũng đã cứu anh. Nếu vợ anh là một phụ nữ khác, chắc chắn anh sẽ ngày càng sa đà vào bệnh hoạn và sẽ không có ngày hôm nay"