Có ngón trỏ khum trên chiếc bút lông
Nhà viết sử thảo những dòng hào sảng
Ghi công các vị anh hùng.
- Em biết không?
Ngón trỏ anh chỉ trời:
- Thề có em mãi mãi trên đời.
Ngón trỏ anh chỉ đất:
- Thề cùng em tới cùng huyệt mộ
Chuyện chúng mình không thành văn tự
Ngàn ngàn năm sau
Những đôi trai gái yêu nhau
Ngón tay trỏ họ cũng chỉ trời, chỉ đất
Nhưng hôm nay
Ngón trỏ anh, em từng ve vuốt
Van anh đừng vung dao chặt đứt ngón thề.