Đầu V.League 2010, khi nhất quyết đòi lại "ông thầy vàng" Nguyễn Hữu Thắng từ phía Hà Nội T&T, những nhà làm bóng đá Sông Lam tin rằng với tài cầm quân của ông Thắng, đội bóng sẽ đi đúng quỹ đạo. Niềm tin càng lớn hơn khi nhìn vào lực lượng Sông Lam ai cũng thấy họ sở hữu một dàn cầu thủ đồng đều, và có sự kết hợp đáng kể giữa kinh nghiệm của những cầu thủ gạo cội như trung vệ Huy Hoàng với sức trẻ của những cầu thủ như tiền vệ Trọng Hoàng. Thế nhưng rất lạ là rơi vào tay Hữu Thắng, Sông Lam lại đá tồi hơn cả mùa giải năm ngoái, và đã có những lúc bị cả làng lên án bởi một thứ bóng đá "chém đinh chặt sắt" đúng theo chất Sông Lam thời bao cấp.
Vòng 19 V.League vừa rồi, cầu thủ Sông Lam đã nắm tay nhau quyết chơi một trận sống mái trên sân Bình Dương, và thực tế là đã có bàn dẫn điểm từ khá sớm. Nhưng rốt cuộc họ đã bị thua ngược, và bây giờ sau 19 trận đấu, với cái chuỗi thành tích bết bát "thắng 5, hòa 8, thua 6", họ đang có 23 điểm giống như Thanh Hóa, và cùng với Thanh Hóa đang là hai đội bóng có nhiều khả năng phải đi play off nhất hiện nay.
Điều gì đã khiến một Sông Lam những tưởng là mạnh mẽ lại đi tới chỗ bết bát đến như vậy? Trong thời gian vừa qua, rất nhiều cầu thủ Sông Lam đã "bắn tin" cho báo giới để kêu ca về phong cách cầm quân của HLV Hữu Thắng. Cái phong cách mà ở đó tính kỷ luật được đặt lên hàng đầu, nhưng ai cũng biết, với một số cầu thủ gạo cội ở Nghệ An thì "kỷ luật" lại chẳng khác gì một cái gông triệt tiêu những "chân trời tự do" vốn có của mình.
Những khoảnh khắc ăn mừng như thế này ngày một ít đi ở đội bóng xứ Nghệ (Ảnh: Quang Minh).
Tiếp nữa, người ta nghi ngờ mối quan hệ giữa HLV Hữu Thắng với cầu thủ có tiếng nói quyết định nhất trong đội ngũ cầu thủ Sông Lam hiện nay là Nguyễn Huy Hoàng. Mặc dù cả Hữu Thắng lẫn Huy Hoàng đều lên báo phủ nhận những nghi ngờ này, song không vì thế mà mọi thứ trở nên yên ổn.
Nên nhớ rằng Sông Lam Nghệ An chính là một trong những đội bóng "giàu truyền thống" nhất trong chuyện "trò chống thầy", mà ở đó, từ những HLV lão làng như Nguyễn Thành Vinh cho đến những HLV tài năng như Nguyễn Văn Thịnh đều đã trở thành nạn nhân. Vậy thì một HLV họ "Nguyễn" nữa nếu có trở thành nạn nhân cũng chẳng phải là vấn đề gì quá lớn?
Thật ra trong trận đấu mới đây nhất, trận gặp Becamex Bình Dương ở sân Gò Đậu, cầu thủ Sông Lam đã thể hiện một bộ mặt khá hơn rất nhiều so với chính mình trước đó: Hàng tiền vệ chịu khó di chuyển, và hệ thống tấn công chuyền bóng rất nhanh. Một khi đã có những biến động như vậy thì Sông Lam tức thì cho thấy sự nguy hiểm trong những pha hãm thành. Nhưng tới đây thì một tử huyệt chết người về chuyên môn đã lộ ra: Các tiền đạo Sông Lam, kể cả ngoại binh lẫn nội binh đều dứt điểm quá kém. Và nếu khả năng dứt điểm không được cải thiện thì cái khả năng "Sông Lam không biết thắng" rồi sẽ còn tiếp diễn dài dài (bàn thắng duy nhất họ ghi được trong trận đấu này đến từ một quả penalty).
Rõ ràng là những lỗ hổng về chuyên môn cộng với những vấn đề nhất định về nội bộ đã khiến Sông Lam Nghệ An không thể hiện được tất cả những nguồn năng lực vốn có của mình.
Và một Sông Lam giàu truyền thống, một Sông Lam trước vào giải từng được đánh giá rất cao rốt cuộc sau 19 vòng đấu phải đứng ở vị trí thứ 4 từ dưới lên quả là một sự nghịch lý ghê gớm. Nếu Sông Lam phải đi đá play off, và không may xuống hạng thì đó có lẽ phải gọi là "sự nghịch lý vĩ đại".
Cẩn thận, chưa biết chừng sự "nghịch lý vĩ đại" sẽ xảy ra!