Từ QK4 cho đến Navibank sài Gòn thực ra chỉ là một sự thay đổi về hình thức. Mà kéo theo sự thay đổi về hình thức ấy là những thay đổi về địa bàn, về mức lương theo một chiều hướng tích cực hơn hẳn.
Đơn cử như cai sân QK4 ở thành phố Vinh không thể nào so sánh với cái sân Thống Nhất nằm ở trung tâm Sài Gòn. Những khoản lương chỉ vào khoảng 4-5 triệu/tháng của QK4 cũng không thể so sánh với mức thu nhập chòm chèm 20 triệu/tháng mà Navibank Sài Gòn dành cho các cầu thủ. Nói tóm lại, khoác trên mình áo mới, đội quân của HLV Vũ Quang Bảo chợt có điều kiện hơn và trở nên giàu có hơn so với chính mình.
Thế mà lạ thay song hành với những thay đổi tích cực ấy (nhìn qua thì rõ là tích cực rồi) lại là một sự sa sút thảm hại về chuyên môn. Vòng 5 V.League, khi Navibank Sài Gòn thua đau và thua nát một đội yếu ớt như Đồng Tháp ngay ở sân nhà của mình thì người ta đã không thể tưởng tượng nổi đấy là một đội bóng. Bởi nói như chính HLV Vũ Quang Bảo thì hôm ấy các cầu thủ đá bóng chẳng khác gì nghiệp dư. Mà chẳng riêng gì hôm ấy, 4 vòng trước, phần lớn thời gian thi đấu trên sân cũng là phần lớn thời gian mà các cầu thủ Navibank Sài Gòn không chứng tỏ được mình.
356 ngày trước, vẫn ông HLV ấy, vẫn những cầu thủ ấy, người ta đã dành cho không biết bao nhiêu lời ca ngợi. 365 ngày sau tất cả những lời ca ngợi lại bị thay thế bằng những lời chê bôi. Phải chăng từ màu áo cam của QK4 qua màu áo xanh của Navibank Sài Gòn là những con người giống nhau nhưng lại bao chứa những tâm hồn, những ý chí khác nhau?
Những hình ảnh mừng chiến thắng của đội QK4 một năm về trước.
Thật ra trong bóng đá cũng như trong cuộc đời: Một cá thể (hoặc một tập hợp cả thể) đôi khi chỉ phát huy được năng lực của mình khi nó được gắn với một địa bàn, một tính chất nhất định nào đó.
Đơn cử như QK4 năm ngoái là đội bóng nhà binh, nên cách vận hành cũng có nhiều nét rất riêng, mang đặc thù Quân đội. Chỉ cần lấy một ví dụ đơn giản thế này: Khán giả đến sân QK4 mà mặc quần ngố là lập tức sẽ bị mời ra ngoài, vì SVĐ của một đội bóng Quân đội không chấp nhận điều đó. Từ chính cái nền nếp nhà binh ấy, những cầu thủ QK4 đã lớn lên, đã trưởng thành, và đã được huấn luyện rằng phải ra sân như những người chiến sĩ.
Nhưng bây giờ, sau khi đội bóng được chuyển giao cho Navibank Sài Gòn thì có nhiều lắm những cầu thủ đã ra quân. Và sau khi đội bóng rời cái mảnh sân QK4 bé nhỏ nhưng quen thuộc ở thành phố Vinh để "cư ngụ" ở sân Thống Nhất - TP HCM thì "cái hồn QK4" còn sót lại bỗng trở nên bơ vơ, lạc loài. Mỗi trận của Navibank Sài Gòn trên sân Thống Nhất cảm giác như không phải là một trận đấu ở sân nhà, vì ở đó họ nào có thể "bói" ra một lượng khán giả trung thành - cổ vũ mình bằng cả trái tim như những khán giả trên sân QK4 mùa giải trước.
Vẫn biết cuộc sống không dừng lại, và mọi sự đổi thay đều có thể diễn ra. Nhưng rõ ràng là người ta có thể thay đổi cái tên, cái xác của một đội bóng chứ không thể thay đổi được hồn vía của đội bóng ấy. Mà hồn vía - nó là một thứ khái niệm gắn chặt với những đặc thù riêng như một mảnh sân riêng, một tính chất riêng (với QK4 thì đấy là tính chất "nhà binh").
Chính vì thế từ màu áo cam của QK4 năm ngoái qua màu áo xanh của Navibank Sài Gòn năm nay, người ta chợt nhận ra sự khác biệt của… hai thế giới