Bà Tân Nhân đã kể lại một phần cuộc đời mình qua tập hồi ký. Sau đây, xin giới thiệu những đoạn trích nói về tấm lòng của Bác Hồ và các đồng chí lãnh đạo Đảng, Link Đăng Ký Đăng Nhập Nhà Cái OK9 Chính Thức đối với đội ngũ văn nghệ sỹ của chúng ta… Bản thảo do con trai của bà, nhà báo Trương Nguyên Việt (Lê Khánh Hoài), cung cấp.
"Học đi để mà tiến bộ…"
Lứa diễn viên chúng tôi thường có vinh dự được gặp Bác Hồ. Lần đầu tiên là sau khi tiếp quản Thủ đô năm 1954, văn công lập nhiều thành tích nên được khen ngợi. Một hôm, chúng tôi được mời vào Chủ tịch phủ.
Tôi nhớ hôm đó có mặt các giọng hát hay tên tuổi: Lệ Thi, Châu Loan, Ngọc Dậu... và nhiều diễn viên múa. Khi Bác Hồ xuất hiện, chúng tôi mừng rỡ quá ùa tới vây quanh. Bác hỏi từng người... Các chị cảm động quá cứ khóc lây lan nhau... Bác Hồ cho chúng tôi xem phim, khi ra về lại cho kẹo. Tôi được ngồi gần Bác, thấy thỉnh thoảng Bác lại ho khan, tôi áy náy lắm.
Có lúc không đừng được, tôi ghé gần hỏi: "Bác ơi! Bác ốm rồi!". Bác bấm nhẹ tay tôi ra hiệu đừng làm mất tập trung mọi người. Thế là sau này tôi nhớ lại là ngày từ Việt Bắc về Hà Nội, Bác đã chịu đựng bao nhiêu lao khổ để đưa cuộc kháng chiến tới thành công. Bác luôn giấu đi những khó khăn đau đớn của mình…
Một lần, nhân rút từ túi cái gì đó, tôi làm rơi một tờ bạc giấy (bao nhiêu tôi không nhớ rõ), Bác hỏi cái gì và cầm xem. Tôi bật hỏi tự nhiên: "Bác có tiền không Bác?".
Bác dịu dàng: "Bác không dùng tiền. Link Đăng Ký Đăng Nhập Nhà Cái OK9 Chính Thức đã cho Bác đủ mọi thứ".
Tôi nhìn quanh Bác, đúng là Bác không cần bao nhiêu. Một tấm giường không nệm, một ghế mây để ngả mình đọc sách báo, một tủ áo có mấy bộ kaki bạc màu, cổ áo đã sờn.
Ra cầu thang thì có tiếng chuông reo khi đẩy cửa. Xuống dưới là ao cá mà thường ngày Bác ra ném mồi cho cá ăn. Bác chẳng có bao nhiêu, cuộc sống của Bác như một ẩn sĩ giữa thiên nhiên với hoa lá, cả một vườn cây cổ thụ và bao nhiêu là cá tung tẩy dưới hồ.
Chúng tôi thỉnh thoảng cũng được Bác cho ăn cơm. Bếp nấu chung cho Bác và anh Phạm Văn Đồng. Chỉ ba món như mọi gia đình bình thường ở miền Trung: một đĩa cá kho, một bát canh rau và một món rau luộc, đôi khi có cà, dưa muối chấm mắm. Bác được phục vụ một cốc nhỏ quả gì đó cuối bữa. Ra về, bao giờ Bác cũng cho hoặc kẹo, hoặc hoa.
Gần Bác chúng tôi thấy gần gũi, ấm áp. Bác hỏi về cuộc sống diễn viên, tính tình từng người. Dạo ấy chị Khánh Vân gặp chuyện không vui, anh T. chồng chị ốm yếu, quan hệ vợ chồng căng thẳng liên tục, cuối cùng họ quyết định chia tay. Bác nghe xong dặn dò: "Qua cầu thì dễ nhưng làm lại lần sau thì phải thận trọng".
Tôi đã chuyển lời dặn của Bác cho Khánh Vân. Tiếc thay mọi chuyện đã trục trặc, đổ vỡ như Bác tiên đoán, khiến chị, một con chim sơn ca nổi tiếng của miền Nam, tài sắc vẹn toàn đã sống những năm tháng cuối đời không vui.
Nghe chúng tôi khoe là TQ vừa mới mua được xe đạp (hồi đó có xe đạp là oai lắm), Bác cũng mừng theo chúng tôi.
Có một mùa hè, thấy chúng tôi quá xanh gầy, Bác hỏi tại sao, chúng tôi thưa: "Chúng cháu phải đi diễn nhiều nơi, có khi cả đêm lẫn ngày". Bác đề nghị Bộ Văn hóa cho diễn viên được nghỉ mùa hè.
Chúng tôi rất biết ơn Bác, bao nhiêu việc lớn lao lại còn dành tình thương yêu chăm sóc chúng tôi như người cha, người ông thân thiết. Chúng tôi phải Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 và sống cho tốt để đền ơn Người.
Kỳ đi dự Đại hội Thanh niên sinh viên thế giới ở Phần Lan, tôi ra phố mua một quả địa cầu gửi về anh Vũ Kỳ với lời ghi: "Cầu mong Bác khỏe vì sự nghiệp giải phóng Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026, vì sự nghiệp cách mạng quốc tế để trên địa cầu không còn bất công và áp bức." Quả địa cầu nhỏ của một diễn viên miền
Mỗi lần đi biểu diễn trong hoặc ngoài nước lâu ngày, thường Bác cho gọi chúng tôi lên Phủ Chủ tịch. Chúng tôi đua nhau kể chuyện này kia, thường cũng có ý báo cáo thành tích cho Bác vui. Bác tỏ ra hài lòng, đưa ra lời khen và sau đó là lời dạy cụ thể. Về ngẫm nghĩ càng thấy Bác vô cùng sáng suốt. Tôi được Bộ Văn hóa cho đi tu nghiệp ba năm ở
- Cứ theo cách hát Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 mà hát không được ư?
Sau hòa bình lập lại ở miền Bắc, Link Đăng Ký Đăng Nhập Nhà Cái OK9 Chính Thức ta đã mời một số chuyên gia nước ngoài vào dạy cho lớp diễn viên chúng tôi. Thoạt đầu là bà Lý Hoa Anh - chuyên gia Trung Quốc, Đoàn Văn công Tổng cục Ôk9 casino, thể thao, nổ hũ, game bài và bắn cá phụ trách tổ chức. Lớp có tới trên trăm người, tập trung ở Lý
Đoàn chúng tôi có Ngọc Dậu, tôi... Chính từ nơi này đã kết duyên phận đẹp Ngọc Dậu -Trần Chất, về sau thường đóng opera với nhau, cùng diễn, cùng đi nước ngoài. Và cuối đời vào tuổi bảy mươi, anh chị vẫn hát với nhau rất hòa hợp, đẹp như hạnh phúc lứa đôi của anh chị.
Sau bà Lý là các chuyên gia thanh nhạc của Liên Xô như bà Krassova, giáo sư Nghệ sĩ Nhân dân Badritge và tiếp theo là các chuyên gia Triều Tiên như ông Thôi Long Lân...
Do đang say mê với phương pháp ca hát mới nên tôi hứng khởi trình bày phương pháp cộng minh khiến cho người hát dùng sức ít mà tiếng vang xa, kéo dài tuổi thọ nghề ca sĩ... và kết luận: "Mình cũng là người như họ, chắc chắn mình cũng sẽ học được cách điều khiển âm thanh như họ, không thể để thua...". Có lẽ cũng vui vì tinh thần hăng hái của tôi, Bác cười: "Ừ! Thế thì đi học để mà tiến bộ."
Về sau, khi tu nghiệp về, Bác mất rồi, nhiều khi tôi cảm thấy luyến tiếc vì mình đã mất cơ hội ngoài sự mơ ước của một ca sĩ bình thường là được gần gũi thêm con người siêu phàm ấy…
Mãi mãi duyên sâu
Là diễn viên hát được mến mộ, lại là quê ở miền
Tôi vốn ít nhạy cảm về vấn đề cấp bậc, tiền tài, có thể do được học ở Đồng Khánh - Huế, bạn bè toàn con quan cháu vua (hồi 1945, hoàng tử Bảo Long và hai công chúa Phương Dung, Phương Mai đã học ở Đồng Khánh, chúng tôi được Hoàng hậu Nam Phương tới thăm lớp học, cho vào cung múa hát, cưỡi voi), nhiều chị, bạn là con tổng đốc, thượng thư đầu triều. Cũng có thể còn trẻ nên chúng tôi còn hồn nhiên.
Mỗi lần các anh ở miền
Mỗi bài hát được hát lại nhiều lần và tới đâu lại có tên gọi riêng, ví dụ: Chị "Tình quê hương"… Thúy Quỳnh thường gọi vui tôi là chị "Ru con", sau này là chị "Xa khơi"...
Anh Duẩn, anh Thanh rất ưa tôi hát bài "Tình quê" vì bài hát đó nói về tình quê hương son sắt. Hát xong, anh Thanh thường cho ngồi một bên hỏi chuyện và gọi tôi là "Út" (tiếng Quảng Trị, Út là em thân mật và gần gũi như ruột thịt). Chính anh Thanh và anh Tố Hữu giới thiệu chồng tôi vào Đảng từ hồi ở Huế 1946.
Tình cờ có lần tôi nằm bệnh viện với H. (con gái anh Duẩn). Anh tỏ ra vui lắm, nói với tôi: "Em chăm sóc cháu giúp anh. Từ nhỏ chúng nó xa cha, lần đầu gặp lại, thấy anh khóc nó sợ quá mà vấp chân ngã đó!". Anh rơm rớm nước mắt. Tôi hiểu là anh thương yêu gia đình và các con nhường nào, chỉ vì hoàn cảnh mà phải hy sinh. Vợ chồng tôi thỉnh thoảng lên thăm các anh. Các chị và các cháu bình dị, nếu không muốn nói là thanh bạch, nhà chị Cúc (vợ anh Nguyễn Chí Thanh) còn khó khăn là khác.
Anh Thanh ra đi đột ngột. Ngày anh Duẩn sắp ra đi mãi mãi, có đồng chí báo cho tôi lên lần cuối. Nhưng hôm đó mưa to gió lớn nên hoãn và thế là vĩnh viễn xa cách các anh.
Làng Bích La, quê anh Duẩn sát Bích Khê, quê bà ngoại tôi. Hai nhà vốn thân quen từ xưa và cả thời làm cách mạng. Bà Hoàng Thị Ái, Phó Chủ tịch Hội Liên hiệp Phụ nữ Trung ương đầu tiên, cậu Hoàng Hữu Chấp cũng thuộc gia đình bà ngoại tôi.
Riêng anh Tố Hữu với gia đình tôi có một tình cảm đặc biệt. Anh là một nhà Ôk9 casino, thể thao, nổ hũ, game bài và bắn cá, một nhà thơ, một người lãnh đạo Ok987 ưu đãi độc quyền văn nghệ rất tâm lý với anh chị em văn nghệ sỹ. Châu - con trai thứ hai của tôi - đã kết duyên với cháu Thanh Hoa - con gái anh. Chúng tôi trở thành thông gia với anh chị, và càng thêm quý trọng nhau…