Mồ côi cả cha lẫn mẹ nhưng bằng nghị lực phi thường, người anh cả đã chăm lo cho 6 đứa em của mình từng miếng ăn đến giấc ngủ. Dù cuộc sống hết sức khó khăn và vất vả nhưng anh vẫn không để cho mấy đứa em phải đói bữa, không đứa nào phải nghỉ học giữa chừng. Đó là nghị lực của chàng trai Trương Thúc Lập, 23 tuổi cùng sáu em nhỏ của mình hiện đang sống tại khu phố 4A, P2, thị xã Quảng Trị, tỉnh Quảng Trị.
Cách đây 7 năm, căn bệnh ung thư đã cướp đi người cha vốn là trụ cột chính trong gia đình, 4 năm sau người mẹ cũng ra đi vì căn bệnh quái ác ấy để rồi để lại lũ trẻ bơ vơ, nheo nhóc. Thế là mọi gánh nặng đều dồn hết lên vai Lập khi mấy em đang trong tuổi ăn, tuổi học. Nhiều đêm thức trắng mà nước mắt Lập cứ lăn dài trên má. Bao lo toan, tính toán để chạy từng bữa ăn, lo từng cây bút cuốn vở cho mấy em đều do đôi vai anh gánh lấy.
Nghỉ học lớp 8, Lập phải lên tận Cao Bằng làm sơn tường cho người ta để kiếm tiền nuôi em. Dáng vẻ chững chạc, đôi mắt sáng duy chỉ có giọng nói là hơi khó nghe vì Lập mang căn bệnh bẩm sinh hồi nhỏ, không ai nghĩ anh chỉ mới 23 tuổi. Ba mẹ mất sớm, mọi Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP lớn nhỏ trong nhà đều do Lập cáng đáng và anh đã lên kế hoạch cụ thể cho việc học hành của mấy đứa em.
Dù có làm tối mặt thì Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP sơn tường của Lập cũng chỉ kiếm được 1,2 triệu đồng/tháng, từng ấy không thể nào đủ trang trải cho cuộc sống của 7 anh em. Sức khỏe yếu nhưng những lúc rảnh rỗi thay vì nghỉ ngơi Lập lại ra bến xe gần chợ tỉnh Quảng Trị để ai mướn gì làm đó, từ bốc hàng đến khuân phế liệu… miễn sao có tiền đem về cho mấy em đong gạo.
Và theo sự phân công của Lập, Trương Thúc Linh (21 tuổi) - người con thứ 2 trong gia đình cho đi học sửa xe honda, Linh vừa học vừa làm để giúp anh Lập kiếm thêm ít tiền mua sách vở cho mấy em nhỏ. "Không ai tự giúp mình bằng chính mình nên em quyết tâm học cho được mọi thứ", Linh chia sẻ thêm.
Căn nhà nhỏ mà 7 anh em Lập đang ở có được cũng là nhờ sự giúp đỡ rất nhiều từ Link Trang Chủ Nhà Cái OK9 Mới Đăng Ký +69K địa phương, Hội từ thiện tỉnh Quảng Trị và những Mạnh Thường Quân khác. Dường như trong ngôi nhà bé nhỏ ấy lúc nào cũng sạch sẽ và ấm áp bởi bàn tay cô bé Thanh Tuyền. Chỉ mới học đến lớp 12 nhưng Tuyền đã thay mẹ làm tất cả, lo cho mấy đứa em từ miếng ăn, giấc ngủ đến việc mang áo quần, thắt khăn quàng cho mấy em đi học. " Lúc mẹ còn sống, dù nằm một chỗ nhưng sự chăm lo của mẹ là giọng nói, là ánh mắt. Nay mẹ mất rồi, tụi em bơ vơ lắm".
Tuyền tâm sự. Người em sinh đôi cùng Tuyền là Trương Thúc Tính hiện đang học lớp 12 tại Trung tâm Ok986 tải ứng dụng thường xuyên tỉnh Quảng Trị. Tính cũng mang căn bệnh khuyết tật bẩm sinh như anh trai mình. Dù phát âm không rõ nhưng em lại có năng khiếu hội họa, tranh do em vẽ rất đẹp và em muốn dùng hội họa để chia sẻ những ước mơ của em cùng với các bạn có hoàn cảnh như em. Và Tính là một trong số ít trẻ khuyết tật tại Quảng Trị được tham gia khóa huấn luyện "sử dụng các hình thức mĩ thuật để nâng cao sự tự tin và kỹ năng sống" do Ủy ban Ok986.vip bảo mật SSL Hà Lan - Việt Nam tổ chức.
Nhọc nhằn là thế, vất vả là thế nhưng ba em út là Minh Hiếu hiện học lớp 10, Khánh Ly lớp 7 và Minh Hóa lớp 5 vẫn không bỏ lớp buổi nào. Một buổi đến trường, buổi còn lại mấy em ra chợ để bán từng cốc nước chè xanh lấy vài đồng bạc lẻ về đưa chị Tuyền đi chợ. Nghỉ hè, ngày nào mấy đứa cũng ngụp lặn dưới con sông Thạch Hãn để đem về khi mớ tôm mớ tép, khi vài con ốc để làm thức ăn cho cả mấy anh em.
Tối tối, 7 anh em lại quây quần cùng nhau bên chiếc bàn học nhỏ xíu. Tuyền lại giảng cho Hiếu những bài toán khó, dạy cho Hóa viết đúng từng câu văn, từng con chữ. Và có lẽ nhờ thế mà suốt những năm học vừa rồi cả 5 đứa em của Lập đều đạt học sinh tiên tiến của nhà trường. Anh cả Thúc Lập tự hào khi chỉ cho tôi những tấm giấy khen của các em được dán kín trên tường, đó cũng chính là công sức, là mồ hôi và nước mắt mà anh và lũ nhỏ dành dụm dược khi vắng bóng cha mẹ.
Với ước mơ "học giỏi để làm vui lòng anh chị" đã đưa những bước chân trẻ thơ ấy đến trường đều đặn mỗi ngày và cũng chỉ có ước mơ ấy mới khiến anh Lập sống nghị lực đến vậy. Mong rằng sẽ có nhiều tấm lòng nhân hậu đến với các em để những ước mơ giản dị của các em được chắp cánh