Lần thứ hai trong cuộc đời cầm quân của mình, ông thầy trẻ nói tới mấy tiếng "không từ chức", nhưng mọi thứ liệu có diễn ra như những gì ông muốn, ông tin, ông mong đợi hay không?
Cú điện thoại trong đêm và lần chia tay nghẹn ngào
Khi nghe Quang Hà nói tới chuyện "không từ chức", một ký ức cách đây 3 năm bất chợt ùa về trong tôi - người viết bài này. Đó là cuộc họp báo trong một buổi chiều muộn sau trận Thể Công - Hà Nội T&T mà Triệu Quang Hà lúc đó làm thuyền trưởng. Buổi họp báo ấy, một phóng viên cứa vào nỗi đau của Hà: "Thực tế là HN.T&T dưới sự chèo chống của ông đang chơi rất tệ. Ông có từ chức không?".
Hôm ấy, Hà cũng lập tức trả lời là "không". Đến khi cánh phóng viên "xoáy" tiếp: "Ông có thể không từ chức, nhưng bầu Hiển của HN.T&T có thể cách chức ông kia mà…" thì Quang Hà nói ngay: "Không bao giờ có chuyện đó, bởi nếu muốn cách chức tôi, anh Hiển đã làm từ lâu rồi…". Khi nghe Hà nói những câu gan ruột này, người ngồi cạnh Hà trong phòng họp báo, HLV lão làng Vương Tiến Dũng của Thể Công khi đó đột nhiên mỉm cười.
Tại sao ông Dũng lại có thể nhoẻn miệng cười trước nỗi buồn vô hạn của người đồng nghiệp trẻ? Sau này tìm hiểu, tôi chợt nhận ra rằng đấy không phải là một nụ cười chế giễu, càng không phải là nụ cười trà đạp lên nỗi đau của ông thầy họ Triệu. Đấy đơn giản là nụ cười của một HLV dạn dày kinh nghiệm, một người từng trải đến mức đã biết rõ, biết chắc rằng đối với số phận một HLV, người ta không thể nói chắc bất cứ điều gì.
Và đúng như thông điệp ẩn sau nụ cười của ông Dũng, chẳng bao lâu sau câu nói "nếu muốn cách chức tôi, anh Hiển đã làm từ lâu rồi…", Triệu Quang Hà chính thức bị bầu Hiển… chuyển giao công tác. Đấy là một buổi đêm, khi Quang Hà đã quẳng đi cả một núi lo âu Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP để yên bình trong ngôi nhà nhỏ của mình thì điện thoại réo vang, và đầu dây bên kia là giọng nhỏ nhẹ của bầu Hiển: "Hà qua làm đội trẻ nhé…!".
Lời thông báo nhẹ nhàng nhưng quyết liệt khiến Hà sững sờ chết điếng tới mức nhiều đêm sau đó không ngủ nổi. Những học trò ruột của Quang Hà trong màu áo HN.T&T lúc ấy thậm chí đã rơi nước mắt xót xa cho kết cục bi đát của thầy mình. Thật ra khi đã bước chân vào nghiệp HLV, Quang Hà cũng như mọi HLV khác trên đời này luôn lường trước mọi tình huống có thể xảy ra, và luôn sẵn sàng đối diện với những tình huống nguy nan nhất. Nhưng có điều với Quang Hà, HN.T&T không đơn thuần chỉ là Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP, mà nó còn là sự sống, là lý tưởng, là một tình yêu.
Chính Quang Hà đã đặt những viên gạch đầu tiên cho sự hình thành của CLB này. Chính Quang Hà đã từng lặn lội về tận bãi biển Sầm Sơn để tìm tài năng cho các tuyến trẻ HN.T&T và cho cả đội 1 T&T đá giải hạng Ba, hạng Nhì, rồi hạng Nhất… Ngày HN.T&T đoạt ngôi á quân hạng Nhất, và chính thức đoạt vé lên chơi V.League với Quang Hà là một trong những ngày trọng đại nhất của cuộc đời mình. Ngày mà Hà đã vẽ ra cả một lộ trình phát triển cho đội bóng với việc mua về cầu thủ này, cầu thủ kia, và đặt quyết tâm phải đứng trong top 4 V.League ngay trong mùa tham dự đầu tiên.
Chỉ tiếc là HN.T&T của Hà ngày ấy dù có những ngôi sao thứ thiệt như Lê Công Vinh hay Dương Hồng Sơn nhưng vẫn không thể bon bon chạy như mong muốn. Có những khoảnh khắc Hà từng nghĩ rằng sự trì trệ của đội bóng không đến từ những yếu kém chuyên môn, mà đến từ một vận đen cứ bám riết lấy mình. Thế nên đã có thời điểm khi HN.T&T thi đấu Quang Hà quyết định nhường quyền chỉ đạo cho trợ lý Văn Sỹ Sơn, còn mình thì ngồi âm thầm ở cửa số 7 sân Hàng Đẫy để… đổi vía. Nhưng ngay cả lần "đổi vía" ấy HN.T&T vẫn thua và đội bóng vẫn chạy khỏi quĩ đạo mà Hà vạch ra…
Bất ngờ về xứ Thanh rồi khóc hận ở xứ Thanh
Chia tay HN.T&T, Hà không chấp nhận làm đội trẻ như phân công của bầu Hiển, mà lại lập tức lao về cầm Thanh Hóa với khát vọng chứng minh năng lực của mình. Cựu tuyển thủ Đặng Phương Nam - một đồng đội cũ của Quang Hà trong màu áo Thể Công và từng sửng sốt trước quyết định của Hà: "Sao hắn lại vội vã về Thanh Hóa nhỉ? Có lẽ hắn đang say đòn rồi…". Nhận định của Phương Nam sau đó quả nhiên được chứng thực, bởi ở Thanh Hóa Triệu Quang Hà chỉ có được phần "xác", chứ không có được phần "hồn" cầu thủ.
Đã từng có những nghi vấn về việc một bộ phận cầu thủ Thanh Hóa tuy nằm dưới trướng Hà nhưng lại chịu nhiều ảnh hưởng từ người tiền nhiệm của Hà ở xứ Thanh. Mà đã có lúc Hà nói thẳng với các cầu thủ điều này, nhưng cái kiểu "nghĩ thẳng - nói thẳng" ấy không những không thể giải quyết vấn đề, mà khiến cho khoảng cách thầy trò mỗi lúc bị nới rộng thêm. Vậy nên điều gì phải đến rồi cũng đến, Thanh Hóa dưới trướng Hà càng đá càng loạn, và lần thứ hai trong mùa giải Hà lại phải rũ áo ra đi…
Thời còn làm cầu thủ, đá ở vị trí tiền vệ của Thể Công lẫn ĐTQG, Quang Hà nổi tiếng là một tiền vệ… lì đòn. Hà chơi bóng theo kiểu nhẫn nại, âm thầm nhưng không ngại bất cứ đối thủ nào. Đơn cử như bán kết SEA Games 20, khi ĐTVN phải gặp ĐT Indonesia ở bán kết, và khi Quang Hà phải mặt đối mặt với Bima Sakti - một trong những "quái kiệt" ở khu trung tuyến ĐNA thì ai cũng lo vị trí của Hà vỡ nặng. Nhưng thực tế là không những không vỡ, mà Hà còn đeo bám Bima đến cùng, qua đó khiến cho khả năng làm bóng của Indonesia gần như… vỡ vụn. Đã có người rất gần gũi Hà và hiểu tính cách Hà nhận xét rằng: "Giá mà khi làm HLV Hà cũng lì như khi làm cầu thủ…".
Thêm một lần khóc hận?
Sau lần đứt gánh giữa đường với Thanh Hóa - đội bóng quê hương, Hà qua làm HLV ĐT U.19 Việt Nam, và trong vai trò HLV đội trẻ Hà đã giúp các học trò phát huy gần như tất cả năng lượng vốn có của mình. Thế nên ĐT U.19 dưới tay Hà đã có những trận đấu tưng bừng làm vẻ vang cả nền bóng đá. Đến đây thì ai cũng bảo Hà rất hợp làm đội trẻ, và các quan chức VFF đã lên những kế hoạch dài hơi cho Hà ở những đội trẻ này. Nhưng niềm khao khát cầm quân V.League cùng cái suy nghĩ "phải gắng làm tất cả những gì mình chưa làm được ở V.League" một lần nữa lại níu kéo Hà. Vậy nên đầu mùa giải năm nay, khi nhận được cú điện thoại bất ngờ của bầu Đệ (Thanh Hóa) Hà lập tức quyết định trở về Thanh Hóa.
Lần trở về này, Hà có nhiều thời gian làm quen với các cầu thủ hơn, cũng đồng thời có nhiều điều kiện để mang về những cầu thủ theo ý mình hơn. Khách quan mà nói, V.League 2012, Thanh Hóa khởi đi không tệ chút nào. Nhưng dường như sự non nớt về kinh nghiệm thi đấu đã khiến cầu thủ Thanh Hóa cứ thế đuối dần, để rồi bây giờ, sau 8 vòng đấu, Thanh Hóa chỉ có vỏn vẹn 6 điểm và đang đứng ở vị trí thứ 3 từ dưới lên. Như đã nói, mặc dù những khán giả xứ Thanh công khai yêu cầu Hà tức chức nhưng Hà khẳng định chắc nịch rằng mình không từ chức, bởi trong suy nghĩ của Hà thì từ chức ở lúc dầu sôi lửa bỏng này là quá hèn nhát và yếu đuối...
Hôm qua, trong cuộc trò chuyện với chúng tôi, chính những người hiểu nội tình Thanh Hóa nói rằng trong trận quyết đấu với Hải Phòng cuối tuần này, nếu Thanh Hóa không bứt lên được thì Hà dẫu không muốn từ chức cũng sẽ bị buộc phải… từ chức. Cuối tuần này, người Thanh Hóa sẽ có cơ hội gặp lại cố nhân Lê Thụy Hải, người hiện đang làm HLV trưởng Hải Phòng, nhưng một năm trước từng vẻ vang trên cương vị HLV trưởng đội bóng xứ Thanh. Vậy thì cuối tuần này, người Thanh Hóa sẽ càng nhớ ông thầy cũ của mình, và qua đó càng cám cảnh với cái hiện tại không như ý dưới tay Triệu Quang Hà?
Bóng chưa lăn nhưng cái ghế thuyền trưởng của Hà đang bị đặt trên chiếc đồng hồ đếm ngược. Và như thế, chỉ trong 3 mùa V.League, Triệu Quang Hà đã phải đối diện với 3 khoảnh khắc đắng của một đời cầm quân.
Nghiệt ngã một cái nghề!
| Những ông thầy vàng…. Quang Hà cùng với Huỳnh Đức, Hữu Thắng, Công Minh là những cầu thủ nổi danh trong một thế hệ từng được mệnh danh là "thế hệ vàng" của bóng đá Việt Nam. Nhưng xem ra sau khi từ giã cuộc đời cầu thủ để bước sang nghiệp HLV thì không phải cái nghiệp huấn luyện của những con người trong "thế hệ vàng" đều… vàng như nhau. Hiện nay trong khi Huỳnh Đức, Hữu Thắng đang nổi danh trên ghế thuyền trưởng các CLB SHB Đà Nẵng, Sông Lam Nghệ An và đang là những ƯCV sáng giá cho ghế thuyền trưởng ĐTVN thì vận cầm quân của Công Minh lẫn Quang Hà không hiểu sao cứ… lên thác xuống ghềnh. Công Minh sau tam tứ phen tan rồi hợp rốt cuộc vừa trở lại ghế thuyền trưởng ĐT.LA lĩnh nhiệm vụ giải cứu con tàu đắm, còn Quang Hà lại đang phải đối diện với một tình cảnh ngặt nghèo, éo le chưa từng có ở đội bóng xứ Thanh. Tất cả là do tài năng, do may mắn hay do… số phận? |