Ám ảnh về cái chết của mẹ
Harold Freddy Shipman sinh ngày 14/6/1946 trong một gia đình lao động ở nước Anh. Thuở nhỏ, Harold chịu ảnh hưởng nhiều của bà mẹ Vera. Bà Vera quyết định mọi điều: Harold được chơi với những trẻ nào, chơi vào lúc nào. Và bằng mọi cách bà ta làm Harold phải khác hẳn mọi đứa trẻ: quần áo phải tươm tất, cổ phải đeo cà vạt trong khi Pauline, người chị lớn hơn 7 tuổi và đứa em trai Clive kém 4 tuổi chỉ ăn mặc tuềnh toàng. Vì thế Harold cũng tự coi mình hơn hẳn mọi đứa trẻ khác.
Ở bậc tiểu học, Harold khá xuất sắc nhưng khi lên trung học thành tích lại tồi. Tuy vậy Harold vẫn ra sức cày để được vào học trường y. Trong trường, Harold chỉ hòa nhập được với các bạn trong đội bóng đá và chạy thi, ngoài ra không chơi với ai khác. Ngoài lý do coi khinh bạn học còn vì một lý do khác: Harold phải lo chăm sóc mẹ đang ở vào giai đoạn cuối căn bệnh ung thư. Ngày nào cũng vậy, tan học là Harold cắm đầu chạy vội về nhà, bưng cho mẹ chén trà nóng rồi ngồi trò chuyện với mẹ về tình hình học tập.
Những ngày ngồi bên người mẹ hấp hối để lại dấu ấn sâu đậm trong đầu Harold, chi phối mạnh mẽ hành vi của kẻ sau này sẽ hành nghề bác sĩ gia đình. Hồi đó chưa có máy tiêm thuốc gây mê tự động nên trong những ngày cuối cuộc đời bị căn bệnh hành hạ dữ dội, Vera phải gọi bác sĩ gia đình đến giúp. Harold vô cùng kinh ngạc khi thấy mẹ đang quằn quại vì cơn đau khủng khiếp và đột nhiên dịu hẳn khi được bác sĩ tiêm mũi morphine. Cứ như vậy cho đến ngày 21/6/1963, mẹ hắn qua đời.
Chiến dịch cam go để trở thành người nổi tiếng
Hai năm sau khi người mẹ qua đời, Harold thi đỗ vào Trường Đại học Leeds. Cuộc thi tuyển là một cuộc chiến cam go đối với Harold. Tuy tự cho mình cao thủ hơn mọi người nhưng anh chàng phải thi lại lần thứ hai. Sau những năm miệt mài học tập, cuối cùng Harold cũng kiếm đủ số điểm tốt nghiệp và vào thực tập trong bệnh viện.
Năm 19 tuổi, Harold gặp Primrose, kém anh ta ba tuổi, hai người làm đám cưới khi cô gái vừa tròn 17 và đang mang bầu 5 tháng. Năm 1974, hai vợ chồng đã có hai con, Harold vào làm cho một bệnh viện tư ở Todmorde, vùng Yorshire phía Bắc nước Anh. Ở thời điểm này Harold dường như đã lột xác trở thành một bác sĩ nổi tiếng, anh ta giao du rộng rãi, Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 rất tận tụy, có tinh thần tập thể cao, được đồng nghiệp kính trọng, bệnh nhân tuyệt đối tin cậy.
Tuy nhiên, năm 1998, một loạt các bệnh nhân của Harold bỗng chết một cách bất ngờ. Allan Massey - chủ nhà đòn cũng đã lấy làm lạ khi thấy các bệnh nhân của bác sĩ Harold theo nhau chết dồn dập, khi tới lo việc chôn cất anh thấy người nào cũng giống người nào, tuy người ngồi ghế, người nằm trên tràng kỷ nhưng tất cả đều giống nhau ở chỗ trang phục chỉnh tề chứ không mặc quần áo người bệnh. Trong nhà cũng không thấy dấu hiệu gì chứng tỏ người đó mang bệnh. Có vẻ như người đó bất thình lình chết ngay tại chỗ khi đang ngồi hoặc đang nằm. Chủ nhà đòn Allan cảm thấy có điều gì đó không bình thường. Anh tới gặp Harold, nhờ khám bệnh.
Thấy không có gì mờ ám, Allan cho qua không tìm hiểu sâu thêm. Nhưng Debbie con gái anh chưa yên tâm. Cô nhờ bác sĩ Suzan Booth tiếp tay. Luật nước Anh quy định phải có một bác sĩ độc lập xác nhận thì giấy phép hỏa táng của bác sĩ điều trị mới có hiệu lực. Bác sĩ độc lập Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 này được thù lao một khoản họ gọi đùa là "tiền được ra tro". Khi nghe Debbie nói có điều đáng nghi, nữ bác sĩ Booth tới nhà đòn quan sát một xác chết đang chờ mang đi hỏa táng.
Booth nói điều đó với các đồng nghiệp, bác sĩ Linda - một người trong số đồng nghiệp liền báo cảnh sát. Cảnh sát bí mật tìm đọc các hồ sơ bệnh án và thấy phác đồ điều trị của Harold, nguyên nhân tử vong của người bệnh đều hợp lý. Họ không biết Harold đã viết lại bệnh án sau khi giết chết bệnh nhân. Cuộc điều tra hời hợt đã bỏ qua việc tra cứu các hồ sơ về tiền án tiền sự của Harold trong hồ sơ lưu trữ của Đoàn Bác sĩ ghi rõ quá khứ sử dụng ma túy, làm giả đơn thuốc của hắn ta.
Harold nghe lệnh khám nhà với vẻ mặt trâng tráo, khinh thường. Hắn vẫn tự cho mình là thông minh, sắc sảo hơn người. Cảnh sát thu được nhiều hồ sơ bệnh án, đồ nữ trang. Họ chú trọng tìm tang vật mấu chốt trong vụ án này là chiếc máy chữ đã được dùng để đánh máy bản di chúc. Harold đưa ra chiếc Brother cũ và khai bà Grundy đã đôi ba lần mượn về nhà.
Đọc bản báo cáo về nguyên nhân cái chết của bà Grundy do nhà độc học Julie Evans cung cấp, trưởng nhóm điều tra Postle sửng sốt, lượng morphine quá cao trong cơ thể đã làm nạn nhân chết sau khi tiếp nhận 3 giờ.
Từ cái chết của bà cụ Grundy, các điều tra viên đã mở rộng vụ án. Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP của họ không dễ dàng, vì bao giờ Harold cũng khuyên người nhà không cần khám nghiệm gì nữa vì nguyên nhân tử vong đã rõ ràng và nên thiêu xác. Số đông thân nhân đều không thắc mắc gì khi thấy trên máy tính của Harold ghi đầy đủ diễn biến căn bệnh, cách điều trị, lý do bệnh nhân không qua khỏi. Họ không biết rằng sau khi giết bệnh nhân Harold đều sửa lại bệnh án.
Hắn không biết rằng các thay đổi gian dối hắn đưa vào bệnh án đều được máy tính ghi lại trên ổ đĩa cứng. Cuộc thẩm vấn của chuyên viên máy tính xung quanh cái chết của một nạn nhân cho thấy Harold tuy vỗ ngực mình thông minh tài giỏi nhưng lại không biết tính năng đó của máy tính.
Harold đã bí mật thủ tiêu nhiều mạng người và chắc sẽ còn giết thêm nhiều người khác nếu không bị người phụ nữ kiên quyết và thông minh Angela Woodruff vạch mặt. Nhờ chị quyết tâm xé bằng được bức màn bí ẩn bao quanh Harold nên ngày 31/1/2000, thẩm phán tòa Preston Crown mới có cơ sở buộc tội hắn giết 15 bệnh nhân và làm giả di chúc của mẹ chị Angela, bà Katherine Grundy.
Bác sĩ tử thần lĩnh án chung thân
Ngày 5/10/1999 tòa mở phiên xét xử bị cáo tại thành phố Prston, Lancashire. Theo công tố viên Henriques: "Tất cả các nạn nhân, kể cả những người đã hỏa thiêu và những người đã mai táng đều không cần được điều trị bằng morphine hay diamorphine (tên gọi khác của heroin). Họ đều chết một cách đột ngột khi bác sĩ Harold có mặt trong nhà họ".
Ông bác bỏ khả năng đây là "những cái chết nhẹ nhàng euthanasia" vì không bệnh nhân nào mắc bệnh hiểm nghèo ở giai đoạn cuối. Ông buộc tội Harold đã giết 15 bệnh nhân vì "muốn thực hiện quyền kiểm soát cái sống và cái chết, không bở lỡ cơ hội khi thấy có dịp thay đổi sự sống của con người theo ý thích quái gở của bị cáo".
Nhân chứng đầu tiên là Angela con gái bà Katherine Grundy. Chị khẳng định bà mẹ 81 tuổi đang còn rất khỏe mạnh, vẫn thường đi bộ năm dặm rất nhanh nhẹn. Chị cũng cả quyết bản di chúc để lại tài sản cho Harold là giả mạo. Chị đưa ra cuốn nhật ký của người mẹ trong đó mọi sự kiện quan trọng đều được bà ghi lại tỉ mỉ, chữ rất đẹp.
Về những dấu vân tay trên bản di chúc, bác sĩ John cho biết đó là dấu tay của hai người làm chứng và của Harold, không có dấu tay của bà Grundy, chứng tỏ không phải bà là người viết tờ di chúc này. Chuyên gia về chữ viết Michael Allen khẳng định chữ ký trên di chúc là giả mạo. Sau đó chuyên viên máy tính Ashley lên khai Harold đã sửa các bệnh án ghi trong máy tính, gán cho bệnh nhân những bệnh gây chết người mà họ không hề mắc.
Sau đó nhiều nhân chứng lên khai về những cái chết bất thường của người thân, khi xảy ra đều có mặt bác sĩ Harold.
Nữ luật sư Davies bào chữa cho Harold luôn mô tả thân chủ của mình thành một vị bác sĩ già đáng kính, tận tâm với người bệnh, có cuộc sống gia đình đầm ấm với người vợ Primrose và bốn đứa con. Luật sư tranh cãi quyết liệt với bên công tố và có lúc đã suýt thắng thế khi chất vấn chuyên viên xét nghiệm về giá trị các test tìm morphine trên cơ thể nạn nhân.
Ý đồ của luật sư rất rõ: nếu chứng minh lượng ma túy vào cơ thể không phải do một lần duy nhất, đoàn bồi thẩm sẽ cho rằng đó là do bệnh nhân đã sử dụng ma túy trong nhiều năm trước khi chết.
Ý đồ ấy bị thất bại khi bác sĩ Steven Karch, người Mỹ, rất có uy tín trong ngành độc học lên khai. Bác sĩ Steven trình bày phương pháp ông đã dùng khi làm các test vừa rồi, một kỹ thuật hiện đại mới áp dụng ở Anh một năm gần đây. Các test theo kỹ thuật này tìm chất ma túy trong tóc nạn nhân, kết quả cho thấy trước đó không một nạn nhân nào xài ma túy trong thời gian dài, lượng ma túy trong cơ thể họ đều do một lần đưa vào với lượng rất lớn.
Lúc 16 giờ 43 phút ngày 31/1/2000 trưởng đoàn bồi thẩm tuyên bố đoàn nhất trí kết quả Harold phạm tội giết 15 bệnh nhân và tội giả mạo giấy tờ. Harold bình thản nghe bồi thẩm đoàn tuyên án chung thân. Vợ hắn và bốn đứa con cúi gằm mặt nhìn xuống đất. Vào ngày 13/1/2004, sau 2 năm thụ án, Harold Shipman đã treo cổ tự vẫn tại phòng giam trong nhà tù Wakefield. Shipman tự tử sau khi những đặc quyền giành cho ông ta bị tước bỏ để trừng phạt thái độ khiếm nhã và ngạo mạn của ông ta đối với không chỉ các bạn tù, mà cả cai ngục: ti vi bị lấy khỏi phòng giam trong khi Shipman bị buộc phải mặc quần áo tù thay vì các trang phục thoải mái trước đó