Nhưng điều buồn nhất là chị hát thì cứ hát, điệu đà thì cứ mặc điệu đà còn thực khách ăn thì cứ ăn, “dô” thì cứ “dô”, vui vẻ quên trời đất, có kẻ say sưa câu chuyện tuồng như chẳng biết đến sự có mặt của nghệ sĩ để tặng một cái vỗ tay động viên lấy lệ… Có lẽ, chị cũng nhận ra sự cám cảnh của mình, nên thảng hoặc trong ánh mắt, dẫu say sưa trong câu hát song chị vẫn không tránh khỏi những lúc chợt buồn. Bởi khi kết thúc một làn điệu, những tiếng vỗ tay thưa thớt, lác đác lẫn vào những tiếng cụng ly tanh tách, những tiếng cười ồn ã của quán xá khiến chị trơ trọi trong khung cảnh ngột ngạt của tiếng người, tiếng “dô”…
Câu chuyện của diễn viên chèo kể trên, chỉ là một trong số hàng trăm câu chuyện xảy ra tương tự, những câu chuyện đầy cám cảnh về đời nghệ sĩ tìm kế sinh nhai trong thời buổi OK9 cung cấp hơn 1.000 trận đấu mỗi ngày từ các giải đấu lớn như World Cup, Premier League, La Liga, Champions League,.. với tỷ lệ kèo cược vô cùng cao khó khăn mà chúng tôi có dịp tìm hiểu, quan sát và chia sẻ cùng bạn đọc.
Nghiệt ngã tìm… nghề tay trái
NSƯT Phương Khanh, diễn viên Đoàn cải lương Chuông Vàng (Hà Nội) đã có 40 năm đứng trên sân khấu biểu diễn với những vở cải lương nổi tiếng đã đi vào lòng khán giả và công chúng thủ đô thập niên 90. Nhiều khán giả thế hệ bà gặp lại vẫn nhớ gương mặt của những vở cải lương hằng đêm đỏ đèn trên sân khấu rạp Chuông Vàng với những vai diễn đào thương, đào lệch đã mang lại cho bà những giải thưởng đầy vinh quang trong nghề như vai Tuyên phi Đặng Thị Huệ trong vở "Hoa quỳnh trong phủ chúa", Lữ Bố trong vở "Lữ Bố hí Điêu Thuyền", A Hóa trong "Vòng hào quang tội lỗi", tướng Phàm Tiếp trong "Sen trắng Đông A", Bà Huyện trong "Nghêu, Sò, Ốc, Hến"…
Khi nhắc lại một thời vàng son của sân khấu kịch Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026, NSƯT Phương Khanh chia sẻ: "Có thời điểm, chúng tôi đi diễn vài ba tháng liền khắp OK9 cung cấp hơn 1.000 trận đấu mỗi ngày từ các giải đấu lớn như World Cup, Premier League, La Liga, Champions League,.. với tỷ lệ kèo cược vô cùng cao, đi đến đâu chúng tôi cũng được đón nhận nồng nhiệt với những đêm diễn cháy vé, khán giả đến kín hết cả rạp. Thậm chí, có lần chúng tôi diễn ở Nhà hát nhân dân Phủ Lý, khán giả còn chen lấn đến nỗi sập cả bờ tường. Tại rạp Chuông Vàng thì đêm nào cũng sáng đèn, khán giả đến kín mít, thậm chí, những diễn viên trong đoàn muốn mua vé tặng người thân cũng phải chờ đến lượt mình được… phân phối. Khán giả đến rạp, họ khóc cười cùng vai diễn của diễn viên trên sân khấu, ra về còn nán lại để xem mặt diễn viên…
Đó là những kỷ niệm đã gắn bó với đời diễn viên giúp tất thảy chúng tôi vẫn yêu nghề dù hiện nay, sân khấu kịch Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 không còn những cảnh tượng vinh quang như xưa. OK9giaitri đăng nhập của diễn viên thì vô cùng khó khăn. Nhiều đêm, chúng tôi, dù chỉ duy trì hai đêm thứ bảy và chủ nhật nhưng cả một đoàn diễn viên chỉ diễn cho mười, hai mươi người dưới sân khấu với những tràng vỗ tay lác đác, thưa thớt, khiến cho diễn viên không khỏi mủi lòng…".
NSƯT Phương Khanh cũng cho biết, dù khách vắng, nhưng mỗi tuần nhà hát vẫn duy trì đỏ đèn vào tối thứ bảy, chủ nhật hàng tuần với mức tiền thù lao của Link Đăng Ký Đăng Nhập Nhà Cái OK9 Chính Thức trả cho diễn viên mỗi đêm diễn là khoảng 100 nghìn đồng, vì thế OK9giaitri đăng nhập của nghệ sĩ cải lương vô cùng vất vả. Nhiều diễn viên đã phải chạy vạy tìm nghề tay trái làm thêm để kiếm sống, có diễn viên chạy xe ôm, có diễn viên thì mở quán cắt tóc gội đầu, có người chuyển qua làm diễn viên hài để phục vụ đám cưới, sự kiện, hội nghị...
Bà chia sẻ: "Diễn viên cải lương chúng tôi có đặc thù riêng là phải kết hợp được 4 yếu tố thanh - sắc - tài - duyên, không chỉ diễn mà còn phải biết hát, múa kết hợp nên rất tốn sức lực. Nhiều buổi tập diễn viên hát vạt cả tiếng mà không ra hơi, hỏi ra thì mới biết là vì Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP làm thêm để kiếm sống mệt quá đã ngốn đi sức lực của các em, các cháu, bởi vì những Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP làm thêm ấy lại chủ yếu lao động bằng… chân tay. Tôi hồi đó là trưởng đoàn, đáng lẽ phải khiển trách họ, nhưng vì OK9giaitri đăng nhập quá khó khăn nên chúng tôi cũng phải tạo điều kiện để giúp các em kiếm đủ miếng ăn, nuôi gia đình, chứ trông chờ vào đồng lương thì không sống nổi. Bản thân tôi ngoài việc diễn trên sân khấu có thu nhập ổn định hơn vì tôi có cửa hàng áo cưới, trang điểm cô dâu, thỉnh thoảng tôi có tham gia đóng phim truyền hình.
Trước thời điểm nghỉ hưu, đồng nghiệp cùng đoàn tôi là cây hài Hiệp "Vịt" đã mời tôi tham gia thành lập một ê kíp diễn hài cho các sự kiện, hội nghị… Nhưng có lẽ do tôi là lớp diễn viên… có tuổi đã đi qua những vinh quang trong nghề của mình nên không tránh khỏi những tổn thương. Đi diễn sự kiện, hội nghị thì còn đỡ, chứ đi diễn cho đám cưới thì cám cảnh lắm. Mọi người ăn uống, chúc tụng coi diễn viên như khách không mời, khiến người nghệ sĩ cảm thấy ê chề vì đồng tiền bát gạo.
Tôi đi diễn cho đám cưới đúng một lần duy nhất vì tôi không thể chịu được nên đã nói với Hiệp phải tìm một ai để thay thế tôi trong những lần ấy. Bản thân Hiệp cũng chẳng sung sướng gì, nhưng vì miếng cơm manh áo, vì phải trả tiền thuê nhà, phải nuôi con nhỏ, nên Hiệp vẫn phải ngậm ngùi đi tiếp con đường mình đã buộc phải chọn lựa…".
NSƯT Chí Trung: Để có một đêm diễn đông khán giả, chúng tôi phải trải qua hàng trăm… kiếp nạn!
- Thưa NSƯT Chí Trung, nghệ sĩ sân khấu hiện nay nói chung và bản thân các nghệ sĩ hài nói riêng, đang loay hoay đi tìm bài toán khán giả. Anh là Trưởng đoàn II Nhà hát Tuổi Trẻ, một đoàn kịch gần như duy nhất hiện nay tự đi tìm "nguồn sống" cho mình mà không ngồi đó chờ vào đồng lương eo hẹp, hay trông đợi vào những ông bầu mát tay. Thực sự thì anh có bao giờ thấy… oải với việc cứ vác cái "thương hiệu Chí Trung" đi dọc chiều dài OK9 cung cấp hơn 1.000 trận đấu mỗi ngày từ các giải đấu lớn như World Cup, Premier League, La Liga, Champions League,.. với tỷ lệ kèo cược vô cùng cao để tìm đất diễn?
- Thực tình mà nói, tất cả các nghệ sĩ thuộc các ngành Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 của chúng ta hiện nay đang loay hoay vượt qua cơ chế khó khăn để tìm chỗ đứng trong lòng của nhau, trong lòng khán giả. Vì dường như thời đại suy thoái này không ai cần chúng ta cả. Người ta không thể không ăn, không thể không yêu nhưng người ta hoàn toàn có thể nhịn xem, nhịn đọc. Vậy làm thế nào để kích cầu những khán giả thân yêu ở quanh ta mà ta không được nhìn thấy mặt. Chỉ có cách chúng ta tìm đến họ. Tôi đã đi đến tận một nhà văn hóa, một rạp bỏ không của một vùng sâu vùng xa ở bất cứ tỉnh nào để biến cái trung tâm văn hóa đóng cửa im ỉm từ sáng đến tối trở thành một rạp đông tới hàng nghìn khán giả.
Để có quá trình đấy, trực tiếp tôi, NSƯT Chí Trung, trưởng đoàn đi làm, đến tận các sở văn hóa để xin phép biểu diễn. Nửa tháng trước khi diễn, tôi đến tận địa phương, chịu sự quản lý gắt gao, nhiệt tình, chu đáo và thậm chí… khắc kỷ của tất cả các bộ phận ban ngành về vấn đề xin quảng cáo cho đêm diễn. Khổ nhất là khi đã xin được giấy phép thì băng rôn vừa treo lên đã bị… giật xuống, khi thì ông cây xanh giật (vì chưa xin phép cây của các ông ấy), khi thì ông thợ điện giật đứt (vì chưa hỏi cái cột điện), đấy là chưa kể có những người thấy băng rôn tốt quá lại giật xuống để quây chuồng gà, có lần tôi còn nhìn thấy một anh đầu tóc rũ rượi, điên điên dở dở lấy cái băng rôn của mình quấn quanh người đi lại nghênh ngang trên đường.
Trước ngày biểu diễn một tuần, đích thân tôi và các nghệ sĩ của đoàn đến các cơ quan, đoàn thể để giới thiệu, phát tờ rơi… và sau khi tay bắt mặt mừng, chụp ảnh lưu niệm thì bị... từ chối mua vé vì OK9 cung cấp hơn 1.000 trận đấu mỗi ngày từ các giải đấu lớn như World Cup, Premier League, La Liga, Champions League,.. với tỷ lệ kèo cược vô cùng cao khó khăn quá. Có nơi tôi đã gọi điện thoại trước với lãnh đạo bảo ở nhà nhưng khi đến cổng bị bảo vệ gọi giật lại: "Anh kia đi đâu, làm gì đấy? Bán vé à? Thôi đi ra đi? Giám đốc đi vắng rồi!". Thậm chí có lần ở Cục Thuế Gia Lai, cách đây mấy năm, khi tôi đến bảo vệ đưa ra ngay một cái biển (thay vì phải nói) ghi: "Ở đây không nhận bán vé số, bán văn hóa phẩm, các đoàn Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026".
Tôi điên quá, cầm ngay cái tờ giấy lên gặp Cục trưởng Cục Thuế và nói: Các anh thích làm gì thì làm vì đây là nhà của các anh, văn hóa của các anh, nhưng các anh làm thế này là xúc phạm nhân cách của nghệ sĩ, sao các anh lại đồng nhất việc bán vé số (gạch ngang) với việc bán vé của các đoàn Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026. Dù là có những đoàn Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 đến làm phiền các anh nhưng các anh có thể từ chối bằng nhiều cách khác tế nhị hơn, chứ không nên đặt cái biển trước mặt người ta như thế… Rồi có khi để quảng cáo chương trình và đánh thức một cái nhà văn hóa luôn đóng cửa im ỉm, chúng tôi lại làm theo một biện pháp “trung cổ” là bắc loa trên một chiếc xe ôtô cũ kỹ để… rao khắp đầu làng cuối xóm. Nhưng phòng văn hóa cũng chỉ cho quảng cáo trong thời gian từ 6 giờ 30 phút đến 7 giờ 30 phút và từ 17 giờ đến 19 giờ, địa bàn là ngoại vi thành phố (?) (Điều này cũng giống như việc, tôi mời anh ăn tiệc nhưng anh chỉ được ăn dưa cà còn thịt thì phải để nguyên không được đụng vào!).
Nghệ sĩ hài Vân Dung.
Đấy là chưa kể có những thời điểm bản thân những nghệ sĩ như tôi, NSND Lê Khanh, Vân Dung... phải trực tiếp phát tờ rơi cho người đi đường… Nhìn thì cám cảnh lắm, nhưng một phần là vì tinh thần tập thể, ai cũng muốn xúm tay vào, một phần nữa là cơ chế thị trường buộc chúng tôi phải làm thế mới có hiệu quả. Tuy nhiên, sau nhiều công đoạn khó khăn, mọi nỗ lực của chúng tôi được đền đáp là một sân khấu chật kín khán giả với sự hể hả vì chưa có một đoàn Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 nào mang lại cho họ những tiếng cười sung sướng đến vậy.
- Các nghệ sĩ hiện nay, không chỉ khổ sở với việc lưu diễn ở các tỉnh xa với đầy đủ những bất trắc gặp phải, mà đôi khi vì miếng cơm manh áo lại ngậm ngùi đi diễn cho các phòng trà, đám cưới, hội nghị… mà thực khách ở đó, không phải ai cũng coi trọng sức lao động của nghệ sĩ?
- Vì thế, mới nói để kiếm được đồng tiền bát gạo thời nay là vô cùng vất vả. Sự vất vả này có hai hướng, một là vất vả vì phải bỏ sức lao động và hai là vất vả ở trong tâm. Mình hoạt động đến một địa bàn mà không ai quan tâm đến mình. Ca sĩ đi hát phòng trà, nghệ sĩ hài đi diễn đám cưới, diễn ở vũ trường, MC thì sa sả ở cả đám cưới lẫn đám ma (mà bây giờ nghệ sĩ cũng đi diễn ở cả đám ma đấy!).
Nỗi khổ tâm này, tất cả các nghệ sĩ chân chính thời nay đều đã trải qua với đầy những lúc vinh, lúc nhục. Vinh là khi đi diễn dù là ở đám cưới, phòng trà hay hội nghị, nếu người ta tập trung nghe mình thì lúc đó sân khấu trở thành thánh đường, nhưng ngược lại, cũng ở những nơi đó mà mình phải diễn trong cảnh "một, hai, ba… dô", (mà 80% là thế), thì cảm thấy rất xa xót, những lúc đấy, đành phải lấy tay thò vào túi quần đếm những đồng tiền sột soạt mà người ta trả cho mình (đấy là tôi ẩn dụ thế chứ cũng chẳng mấy ai người ta trả trước cho mình, toàn trả sau thôi!) thì bỗng nhiên thấy ấm lòng vì nghĩ đến mẹ già, con thơ, nghĩ đến gia đình… Thôi thì "em chọn lối này" nên đành "ngậm bồ hòn làm ngọt". Vì anh đã làm nghệ sĩ thì phải phục vụ công chúng mà công chúng thì có dăm bảy loại công chúng…
- Thực ra, xưa nay, có nhiều bậc hiền sĩ, nghệ sĩ vì lòng tự trọng với nghề và với chính bản thân mình, người ta chấp nhận nghèo, khổ chứ nhất định không chịu "mua danh ba vạn, bán danh ba đồng"?
- Những người đó đã trở thành người thiên cổ cả rồi. Cái đó đã đi vào sử sách để lưu danh muôn thuở. Hiện nay, nếu anh không tự vận động thì anh sẽ đào hố chôn mình, “cơm áo không đùa với khách thơ”. Phần lớn nghệ sĩ bây giờ phải chấp nhận dấn thân vào OK9giaitri đăng nhập xô bồ của thị trường để giành giật lấy từng cơ hội cho mình. Nếu ai đó nói rằng tôi nhất định "giấy rách phải giữ lấy lề", tôi không chịu nhục thế này, thế nọ thì rõ ràng hoặc là họ có một hậu phương vững chắc, một Mạnh Thường Quân ở phía sau là chồng hoặc vợ có tiền để nuôi họ, hoặc là họ chấp nhận một cuộc sống đói khổ.
Tôi nghĩ không thể ngồi với con để nói rằng, bố là nghệ sĩ thế này thế nọ, con hãy ngồi cùng bố tuyệt thực qua ngày hôm nay… (cười!). Anh phải đối diện với cuộc sống thì có nghĩa là phải chấp nhận mọi quy luật dù anh có muốn hay không?
- Bản thân anh qua bao nhiêu năm đi diễn, tự lăn lộn với nghề để có một danh xưng Chí Trung của ngày hôm nay. Nếu thật lòng thì có chuyện gì khiến anh cảm thấy mủi lòng, tủi thân cho đời nghệ sĩ?
- Tôi phải tự hào nói rằng, tôi có cách chế ngự đám đông để không ai có thể nhảy múa trước mắt tôi được. Ví dụ, khi đi diễn cho một đám cưới hay sự kiện nào đó, trước khi diễn, tôi nói luôn: Tôi là Chí Trung, tôi đến đây là để làm vui cho các bạn, và vì tôi diễn kịch nên người nói phải có người nghe. Các bạn có vui lòng xem tôi diễn không? Khi ở dưới hô là "Có xem, có xem" thì tôi yêu cầu họ trật tự giúp tôi trong vòng 20 phút, còn nếu các bạn chưa sẵn lòng xem thì các bạn cứ uống đi, lúc nào xong tôi sẽ diễn.
Dĩ nhiên để làm được điều này, đòi hỏi nghệ sĩ có một cái uy, một cái tâm một cái thế riêng của người nghệ sĩ. Tôi không từ chối một sô diễn nào vì tôi biết ở đó tôi sẽ phải làm gì và phải làm chủ mình, làm chủ sân khấu ra sao. Dù nghệ sĩ thời bão giá đầy gian nan, vất vả nhưng tôi vẫn tâm đắc một câu nói của nhà viết kịch Tất Đạt rằng: “Nếu anh không đốt lửa thì ai sẽ đốt lửa. Và không còn cách nào khác, chúng ta phải đốt lửa để cùng nhau tỏa sáng vượt qua thời khắc khó khăn này”.
- Xin cảm ơn NSƯT Chí Trung!