Trước nay, nghệ sĩ vẫn được coi là không có tuổi. Nhưng, là người của đám đông, của công chúng họ chăm lo đến vẻ ngoài của mình như thế nào? Thật sự, họ có sợ hãi, khiếp đảm với... thời gian?
Nhạc sĩ Nguyễn Cường: “Tôi chỉ quan niệm sự già cỗi và sự trẻ trung, chứ không có tuổi”
Nguyễn Cường với hình ảnh quen thuộc, bụi bặm quần bò, áo da, giày thể thao, mũ phớt đi bách bộ trên những con phố cổ Hà Nội. Chả là nhà của nhạc sĩ ở phố Hàng Bạc, một trong những con phố cổ kính nhất của thủ đô. Phong thái của ông lúc nào cũng rộn ràng, trẻ trung, sôi động như tiết tấu trong âm nhạc của người nhạc sĩ tài hoa này. Ông còn hóm hỉnh: "Mình với Lê Minh Sơn kết nghĩa anh em. Nó làm anh. Mình làm em". Nói rồi người nhạc sĩ cười thích thú...
Phóng viên (PV): Lang thang trên phố thấy Nguyễn Cường sung mãn hăng như một chú ngựa phi nước đại đi đi về về giữa thế giới rộng dài bất tận của cuộc sống?
Nhạc sĩ Nguyễn Cường: Sống trẻ, sống khỏe, sống vui, lúc nào thích viết thì viết. Khi nào giời bắt đi thì đi. Trời cho là được, đất gọi là đi.
PV: Trông ông bít rít trai tráng quá! Ông là người muốn níu kéo thời gian vì sợ già?
Nhạc sĩ Nguyễn Cường: Chưa bao giờ thanh niên, chưa bao giờ là trung niên. Lấy mốc gì là trung niên bây giờ, 35 tuổi ư?!... đấy là mốc hành chính. Nghệ sĩ, anh còn đủ sức rung động với cuộc đời, còn sản sinh ra những cái gì mới thì chính là anh đang ở tuổi trẻ. Khi nào hết cái đó anh là kẻ vứt đi, anh là già. Tôi chỉ quan niệm sự già cỗi và sự trẻ trung, chứ không có tuổi. Nhưng phải trẻ thật, chứ nhiều ông già rồi còn lên gân nói... dớ dẩn.
Quan trọng yếu tố sự trẻ, sức mạnh, nội năng trong con người, khả năng sống, libido nó phải dày chứ nó mà xẹp lép thì nó hết, đâu còn thanh niên.
NSND Doãn Hoàng Giang: "Tôi không sợ những buổi chiều vì tôi đã sống rất nhiều ban mai"
PV: Ông có sợ thời gian không?
NSND Doãn Hoàng Giang: Sao lại không sợ?! "Xuân đến, xuân đi, đâu có tiếc. Chỉ tiếc em tôi tuổi lại già". Đấy là câu sợ nhất còn gì nữa.
PV: Đạo diễn họ Doãn năm nay bao nhiêu tuổi, thưa ông?
NSND Doãn Hoàng Giang: Không hỏi tuổi. Anh Giang là người không có tuổi.
PV: Mỗi tuổi nó đuổi xuân đi, mà tuổi xuân của đời người chỉ có giới hạn. Vậy mà cho đến lúc này, nhiều cô gái rất trẻ vẫn gọi NSND Doãn Hoàng Giang bằng hai từ "anh Giang" thân thiết...
NSND Doãn Hoàng Giang: Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9, sinh hoạt, giao tiếp với mọi người... hầu như không bao giờ tôi nghĩ đến tuổi tác (!). Ngay cả trong cách ăn mặc cũng thế. Không bao giờ tôi cân nhắc xem bộ quần áo này hợp với lứa tuổi nào(!). Tôi thích mặc quần áo jean, quần túi hộp, áo lính, áo phông in chữ... đi giày khủng bố... Cái thứ mà của những người rất trẻ... bởi vì tôi thích thế, tôi thích hòa đồng với lớp người trẻ... để được trẻ như họ. Những nữ diễn viên của các đoàn Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 đều gọi tôi bằng anh có lẽ bởi tác phong, cách tiếp xúc, nói năng của tôi chỉ giống như... người anh của họ.
Tôi không cảm thấy những thay đổi của mình. Chỉ khi gặp những cô gái lạ, ngoài nghề, được chào bằng bác thì mới giật mình, mới thấy quả thật là cái già xồng xộc cho lòng ta kinh (!).
PV: Người ta bảo: tuổi 70 như nến trước gió, tuổi 80 như sương trên ngọn cỏ, thời gian ai đủ sức để đánh đu?
NSND Doãn Hoàng Giang: Người ta có thể tránh được tất cả nhưng không tránh được thời gian, không tránh được tuổi già. Miễn là anh sống tuổi già ấy như thế nào thì tự nhiên anh sẽ quên đi. Nguyên tắc của tôi là ba quên. Cố gắng để quên đi. Quên tuổi tác, không nhớ mình bao nhiêu, để sống trọn vẹn với suy tư, ước mơ, khát vọng của mình. Quên bệnh tật, tuổi của tôi nhiều người hay đi kiểm tra sức khỏe nhưng tôi thì không. Và quên hận thù, bỏ qua tất cả những thù oán, hờn ghen... để mình có thể sống thanh thản, thoải mái.
PV: Có câu: "Tuổi trẻ là thời vấp váp. Tuổi trung niên là thời vật lộn. Tuổi già là thời hối tiếc". Với một người ham sống như ông thì sao nhỉ?!
NSND Doãn Hoàng Giang: Ai mà sống thời tuổi trẻ quá kém thì đến tuổi già mới hối tiếc. Cái đó là phải nói thẳng: "Tôi không sợ những buổi chiều vì tôi đã sống rất nhiều ban mai". Như tôi tự hào vì tôi đã đi qua một tuổi trẻ rất hay.
PV: Chẳng nhẽ ông lại không hối tiếc điều gì?!
NSND Doãn Hoàng Giang: Chả có gì hối tiếc cả. Có tiếc là bao giờ cũng ao ước giá như bây giờ mình có kiến thức, có vốn sống như hiện nay mà mình chỉ ở tuổi 30. Thế nên người ta mới có câu: "Ôi! giá như mà tuổi trẻ có kiến thức. Giá mà tuổi già có sức khỏe".
Có thể tuổi già được vì điều đó không tránh được, nhưng tôi rất sợ tuổi già lẫn lộn, gặp mọi người hỏi chuyện xong một lúc lại hỏi: "Cô là ai ấy nhỉ?". Sợ lắm. Hay mình kể một câu chuyện mà người ta nghe không biết bao nhiêu lần rồi. Đấy! Tôi đang cảnh giác cái đầu mình ở chỗ đó. Cuộc sống thiếu gì ông như thế, kể chuyện mà vì lịch sự người ta cứ phải nghe một câu chuyện đã kể 4 hay 5 lần rồi.
Để tránh những cái đó thì trước đây có những việc tôi hay dùng tay phải giờ tôi chuyển dùng tay trái, để khi sử dụng tay trái thì mình bắt trí nhớ của mình phải tập trung vào. Bây giờ hằng ngày tôi đánh răng bằng tay trái, viết bằng tay trái, cầm đũa bằng tay trái, tập cho quen. Mọi khi tôi đi con đường này, bây giờ tôi chuyển hướng đi sang đường khác để cho óc luôn luôn phải vận động, tránh những cái mà người ta gọi là bệnh của tuổi già. Tôi quan niệm, trong cuộc sống anh có thể có tuổi, có thể già nua nhưng anh đừng mang tật bệnh của người già.
Ca sĩ Mỹ Linh: “Tôi đón nhận một cách bình thản”
PV: Sở hữu cả một gia sản khi được ông trời hào phóng ban tặng một chất giọng đầy nội lực và một nhan sắc ưa nhìn. Những lần xuất hiện trên truyền thông gần đây cho thấy một ca sĩ Mỹ Linh nồng nàn, chín đằm và quyến rũ. Diva nhạc trẻ cầm tinh con Mèo, tuổi Ất Mão, nghĩa là chỉ vài mùa xuân nữa thôi, chị sẽ bước vào tuổi 40. Liệu chị có thể yên tâm về phong độ của mình, có chút gì bối rối hay lo lắng?
Ca sĩ Mỹ Linh: Không ai có thể nắm thời gian ở trong tay mình được. Tuổi đến với mỗi người là quy luật của cuộc sống, một chuyện hết sức bình thường. Linh chẳng bao giờ sợ già hay sợ các nếp nhăn đâu, nói rất thật lòng đấy, bởi vì đó cũng là một phần của mình, chẳng ai có thể chống lại được thời gian. Không thể 50 tuổi mà trẻ đẹp như cô gái 20. Tất cả mọi người đều phải chấp nhận, có điều thái độ chấp nhận của mỗi người khác nhau.
PV: Linh nói thế nào ấy, phụ nữ ai lại chẳng sợ già, mà già thì sẽ xuống cấp về nhan sắc...
Ca sĩ Mỹ Linh: Đây là nói một cách hết sức nghiêm túc đấy. Linh nghĩ con người ta tránh làm sao được sinh, lão, bệnh, tử. Ngay cả bây giờ đây, bên cạnh Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP mình còn gia đình, những đứa con thông minh hơn, thêm một ngày chúng càng hiểu biết nhiều hơn, bản thân tri thức của mình cũng vậy. Cách đây 5 năm, cùng một vấn đề nhưng giờ mình nhìn nhận khác đi. Đấy là cái được, vậy cũng phải chấp nhận thời gian, mang đến cho con người ta nhiều điều mới mẻ, những hiểu biết về cuộc sống, những điều tốt đẹp khác thì cũng sẽ lấy đi của ta tuổi tác, một vài nét chân chim nơi khóe mắt, một vài nếp hằn lên trên trán là lẽ đương nhiên.
PV: Và người ta phải chấp nhận nó như một sự tất nhiên phải thế, dù chẳng ai muốn?
Ca sĩ Mỹ Linh: Linh đón nhận nó một cách bình thản. Cái mà Linh sợ nhất là tâm hồn mình già cỗi, chứ không sợ cái già bên ngoài. Khi mà tâm hồn mình già cỗi, nó hiện ra khuôn mặt ngay. Những người mà người ta trẻ trung, nhạc sĩ Dương Thụ chẳng hạn ông đã rất lớn tuổi, khuôn mặt phong trần bởi thời gian. Ông sống rất trong sáng, sôi nổi, cho nên mình thấy ông rất trẻ, lúc nào ông cũng đẹp. Ông có cái đẹp mà nhiều thanh niên trai tráng không có được đâu.
Ca sĩ Tùng Dương: “Tôi chấp nhận và nhìn thẳng vào thực tế...”
PV: "Thầy già con hát trẻ" vẫn là nỗi ám ảnh với người nghệ sĩ biểu diễn. Thời gian trôi đi và đến một ngày nào đó bạn nhận ra rằng mình không được tung hô, trông đợi như các thế hệ đàn em là khi ấy bạn thấy mình đã có tuổi, mình đã già. Thời gian làm cho ta được nhiều thứ nhưng cũng làm cho ta mất đi nhiều thứ...
Ca sĩ Tùng Dương: Tôi nghĩ đó là quy luật vòng tròn khép kín đúng như những gì con người phải trải qua, không ai tránh khỏi. Sinh ra, phát triển và mất đi. Tôi chấp nhận điều đó và nhìn thẳng vào thực tế người nghệ sĩ sáng tạo, cống hiến, cố gắng tạo ra sản phẩm tốt, đi sâu trong lòng công chúng. Còn "thầy già con hát trẻ" như các cụ nói tất nhiên làm cho người nghệ sĩ không khỏi suy nghĩ. Nhưng, thử nghĩ xem lúc nào cũng chăm chăm nghĩ rằng, thế hệ sau có nhiều người thay thế mình và mình bị quên lãng thì sẽ không bao giờ có tên tuổi lớn đạt danh hiệu như Diva, NSƯT, NSND...
PV: Chân lý: "Lao động là thắng lợi" nhưng khi trẻ thì người ta có lợi thế về sức khỏe, tính sáng tạo, năng động...
Ca sĩ Tùng Dương: Người nghệ sĩ đích thực lao động, vận động không ngừng ở cuộc đời để không bị tụt hậu. Bất cứ ai cũng vậy thôi, không chỉ với riêng tôi, lớp ca sĩ trẻ hơn thì họ được chuộng hơn mình. Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 là tính đường dài, ở lại trong lòng công chúng lâu không hay chỉ là một chốc một lát và trở thành hiện tượng thôi. Thời gian sẽ làm cho người ta được nhiều hơn mất, khi người đó ra sức lao động nỗ lực thì chắc chắn sẽ được khán giả ghi nhận ở tương lai.
PV: Qua thời gian, đã làm cho bạn thay đổi ra sao?
Ca sĩ Tùng Dương: Ngày tôi mới vào nghề, khi đọc bài nhận xét của mọi người góp ý cho tôi mà chê bai quá thể, tôi cảm thấy rất buồn, đau khổ, thậm chí tự giày vò mình nữa kia nhưng đến bây giờ đọc cả những lời khen hay chê thì mình đã có thái độ biết chắt lọc lời nào là đúng, lời nào là đi quá, lời nào không đúng và lời nào là phiến diện. Họ thêu dệt và không xác thực về mình. Những cái đó chính là từng bước thay đổi, trưởng thành của người nghệ sĩ nó bắt đầu từng giai đoạn một.
Một Tùng Dương 40 tuổi sẽ phải khác với Tùng Dương 30 tuổi, càng khác với Tùng Dương 20 tuổi, về cách biểu cảm âm nhạc. Có thể 40 tuổi Tùng Dương sẽ hát khác, đương nhiên rồi sẽ không giống như bây giờ nữa, có lẽ thanh âm sẽ già dặn hơn. Nhưng trí tuệ cũng thay đổi. Thời gian chắc chắn chỉ làm cho con người ta hoàn thiện, phát triển lên, chứ không ai muốn mình tụt hậu cả.
Nhà văn Nguyễn Quang Sáng: “Biết đâu tóc bạc lại có cái duyên riêng”
Dù tuổi đã cao nhưng thi thoảng năm đôi lần vẫn thấy ông ra Hà Nội giao du với bạn bè trong giới nghệ sĩ. Tôi hỏi ông "Tuổi già đi nhiều thế thì thích hay mệt?". Ông bảo: "Ồ! Thích lắm chứ. Anh cầm bút mà nằm bẹp một chỗ, xẹp lép kiến thức... gọi gì nhà văn".
Tôi hỏi ông tiếp: “Thấy ông ăn mặc đơn giản quá, hình như ông không để ý đến hình thức lắm thì phải?", đáp lại, ông hóm hỉnh cười: "Lên chức lão rồi, đâu còn láng bóng mịn màng như thanh niên trai tráng nữa. Có tuổi người ta nhuộm tóc, tôi không phản đối. Nhưng đối với tôi là không. Mình già thì cứ già thế thôi. Biết đâu tóc bạc lại có cái duyên riêng. Quan trọng là đầu óc phải theo kịp thời đại, trẻ trung trong suy nghĩ"