Nhiều nhà chuyên môn của bóng đá Việt Nam đã điện thoại chia sẻ với chúng tôi điều đó sau khi xem cái cách Avramovic (HLV trưởng ĐT Singapore) bày trận để hạ thủ Thái Lan – một đội bóng được đánh giá là ưu việt hơn Singapore rất nhiều.
Công bằng mà nói, trong tay Avramovic có những “lá bài chốt” mà không phải ông thầy nào cũng may mắn có: Đó là hai cầu thủ nhập tịch, một trấn thủ hàng công (Duric), một trấn thủ hàng phòng ngự (Fahdurin) - những con người làm hồn cho cả một tập thể. Avramovic cũng có một dàn cầu thủ mà cảm giác như thể lực của họ trội hơn so với cầu thủ Thái Lan.
Nhưng bóng đá không phải là môn vật, bóng đá càng không phải là một cuộc chơi riêng của một, hai con người. Thế nên nếu chỉ hơn đối phương về sức, và cũng chỉ có một, hai con người làm điểm tựa thì Singapore đã không thể chống cự lại một tập hợp hùng mạnh của Thái Lan - đội bóng mà cho tới trước trận chung kết lượt đi vẫn là đội bóng duy nhất tại AFF Cup năm nay không thua trận nào.
Cái chính, cái quan trọng nhất làm nên sức mạnh của Sing nằm ở… cái đầu chiến thuật của “cáo già” Avramovic. Cái đầu mà từ đó, một mệnh lệnh tổng tiến công được phát đi ngay từ nhịp đánh đầu tiên. Nhìn cái cảnh những đôi chân áo đỏ chạy dồn dập sang phần sân Thái Lan rồi dồn dập đánh cánh – chỗ yếu nhất trong hệ thống phòng ngự của Thái Lan, tất cả những ai nghĩ rằng “Singapore chỉ biết đá phòng thủ” chắc chắn đã phải nghĩ lại.
Và nhìn cái cảnh hệ thống phòng ngự của người Thái lúng túng, vỡ vụn trước khí thế tấn công ào ạt của đội chủ nhà mới thấy hỏa lực tấn công của Sing mạnh mẽ, hiệu quả nhường nào. Sau khoảng 20 phút bất ngờ tổng tấn công, rồi có được bàn thắng từ một quả Penalty (quả Penalty mà Fahdurin đã phải thực hiện tới… 2 lần, nhưng cả 2 lần đều gọn ghẽ đánh lừa thủ thành đối phương), Singapore bắt đầu quay về lối phòng ngự sở trường.
Trong thế trận phòng ngự ấy, cũng có lúc khung thành Singapore bị đe dọa sau những khoảnh khắc đột phá cá nhân của các tiền vệ và tiền đạo Thái Lan (mà bàn gỡ 1-1 được thực hiện sau pha đi bóng hết sức cố gắng của Dangda là một dẫn chứng điển hình). Nhưng điều quan trọng là với tư tưởng phòng ngự “lấy sức đè sức” ngay từ khu trung tuyến, Singapore đã khiến cho những miếng phối hợp sở trường của Thái hoàn toàn… việt vị.
Thái muốn chồng biên nhưng không thể chồng biên vì kiểu phòng ngự khu vực của Sing đã khiến Thái bị co không gian chơi bóng đến mức tối đa. Thái muốn vỗ trung lộ, nhưng không thể vỗ trung lộ, vì trong phần lớn những pha tranh chấp 5-5 được triển khai theo trục dọc, cầu thủ Sing luôn lăn xả vào bóng như những cảm tử quân, “triệt” những đôi chân Thái ngay từ những quả bật – nhả đầu tiên.
Trong bối cảnh mà gần như tất cả những miếng công sở trường đều bị vô hiệu hóa, Thái chỉ còn biết dựa vào những khoảnh khắc tỏa sáng cá nhân hoặc những cú sút xa, nhưng cứ nhìn cái cách ông thầy Schafer ôm đầu mắng mỏ các cầu thủ sau từng cú sút là đủ thấy hiệu quả của những đòn đánh này thấp tới độ nào.
Sing bất ngờ thắng Thái sau 90 phút chung kết lượt đi, nhưng đấy chưa hẳn là vấn đề đáng nói. Điều đáng nói là cách bài trí con người, bài trí chiến thuật của Sing đã khiến cho Thái không chỉ vỡ vụn tư duy chơi bóng, mà trong nhiều thời điểm còn rơi vào trạng thái ức chế tâm lý. Phải rất hiểu cầu thủ của mình, rất hiểu cầu thủ đối phương, và rất biết cách “liệu cơm gắp mắm” thì HLV trưởng của Sing, ông Avramovic mới có thể tung ra một thế trận cao cơ như vậy.
Ngoại trừ vấn đề chiến thuật, còn một vấn đề rất đáng nói nữa nằm ở khâu tâm lý của cầu thủ Sing. Đó là khi bất ngờ bị gỡ 1-1 ở vào một thời điểm nhạy cảm của trận chung kết, khi mà nhiều đội bóng thường đánh mất tinh thần, qua đó mất luôn thế trận thì cầu thủ Sing vẫn chơi bóng rất vững vàng. Chơi như thể bàn thua vừa rồi chỉ là một tai nạn, và sau tai nạn vẫn có thể lái trận đấu theo cách mình muốn, qua đó nhanh chóng dẫn lại 2-1, rồi 3-1.
Nhớ lại hai trận chung kết AFF Suzuki Cup năm 2007 cũng giữa Singapore và Thái Lan – thời điểm mà Singapore cũng bị đánh giá là yếu hơn Thái Lan rất nhiều thì các cầu thủ Sing cũng vào trận và chiến đấu với tâm lý không e dè đối thủ.
Trong cuộc trao đổi với chúng tôi ngày hôm qua, phần lớn các chuyên gia bóng đá Việt Nam đều cho rằng Avramovic giống như một… liều thuốc kháng sinh rất phù hợp cho một căn bệnh trầm kha mà BĐVN nói riêng và ĐTVN nói chung đang đối diện. Theo những chuyên gia này thì ngay sau AFF Cup năm nay, Avramovic sẽ kết thúc hợp đồng với LĐBĐ Singapore, và đấy sẽ là cơ hội thuận lợi để VFF có thể tiếp cận, mời ông về dẫn dắt ĐTVN.
Về phần mình, trước sau như một, chúng tôi vẫn nghĩ rằng ĐTVN cần phải tiếp tục với chiến lược dùng thầy nội, bất chấp sự thất bại của “ông thầy tiên phong” Phan Thanh Hùng. Nhưng trong trường hợp không một thầy nội nào dám đứng ra nhận nhiệm vụ thì một HLV cáo già, am tường bóng đá ĐNA như Avramovic quả đúng là một cái tên – một “liều thuốc” không thể phù hợp hơn!
| Chủ tịch VFF Nguyễn Trọng Hỷ: “Tìm HLV trưởng ĐT, tiền bạc không phải vấn đề!” Trong cuộc trao đổi với Báo OK9 Cab ngày hôm qua, Chủ tịch VFF Nguyễn Trọng Hỷ nói rằng sau khi xem xong trận chung kết lượt đi AFF Cup, ông thấy rất thán phục tài cầm quân của Avramovic, bởi cách chọn con người và lối đá của Avramovic đã đẩy Thái Lan vào cảnh… tắc bài. Ông Hỷ nói rõ: “Không riêng gì trận chung kết AFF Cup năm nay, theo dõi quá trình Avramovic hành nghề ở ĐT Singapore gần chục năm qua, tôi thấy đây là một nhà cầm quân rất cao tay, và đặc biệt là rất am hiểu bóng đá khu vực”. Đứng trước câu hỏi: “Nếu VFF mời, nhưng Avramovic đòi một mức lương quá cao thì sao?”, Chủ tịch VFF cho biết: “Điều đầu tiên và quan trọng nhất bây giờ là sự đồng thuận, chứ không phải là vấn đề tiền bạc. Một khi chúng ta đã đồng thuận về việc chọn một HLV nào đó, và tin chắc đấy là người phù hợp với chúng ta thì Liên đoàn sẽ cố gắng tìm kiếm từ nhiều nguồn khác nhau để có thể đáp ứng những đòi hỏi của HLV đó về vấn đề lương thưởng”. Chủ tịch VFF Nguyễn Trọng Hỷ cũng cho biết thường trực VFF sẽ đợi xem nốt trận chung kết lượt về AFF Cup rồi mới tính toán xem có nên đưa Avramovic vào danh sách những ƯCV cho chiếc ghế thuyền trưởng ĐT hay không. Tuấn Thành |