Bài hát quen ngỡ như một bài hát ru, ai cũng có thể lẩm nhẩm một vài câu, như thói quen thuộc một bài đồng dao… Thế mà, tình cờ biết được, nó là một bài thơ dài và rất dài, của một người yêu Hà Nội, xa Hà Nội, từ mãi năm 1972, khi những hồn phố cũ bây giờ đã trầm tích rêu phong trong tranh vẽ…
Đã lâu lắm, những đường phố Hà Nội đi qua, mình chỉ lao vun vút. Phố phường bụi bặm và mờ mịt. Còi xe inh ỏi. Khói xăng cay xè mắt. Thèm một góc phố vắng rêu phong...
Bây giờ, khi tất cả những góc phố đã bị người ta đập nát, để xây cao ốc, siêu thị, chung cư... Những ngả đường ấy người ta gọi là khu đất vàng hai mặt tiền. Nó trở thành đích ngắm của nhiều người... Những nhà dân bỗng giật mình nhận quyết định di dời, theo dự án giãn dân, tái định cư này khác... Những đơn kiện, những lá thư, những ánh mắt mỏi mệt và nhọc nhằn trông ngóng vì bỗng nhiên họ bị thay đổi chỗ ở, vì một cụm từ mà người ta gọi là “quỹ đất sạch”...
Những con đường Hà Nội bỗng mải miết và nhọc nhằn hơn. Hàng rong bị cấm. Những quán cóc liêu xiêu bây giờ cũng bị xua đuổi, để nhường đường cho các công ty lấy địa điểm làm bãi gửi xe...
Làm một cốc cafe vỉa hè, cũng bị mất thêm vài ngàn tiền gửi xe. Uống cốc cafe bỗng trở nên vội vàng vì bị xua đuổi. Mình bỗng dưng mất cảm hứng làm một tách cafe, khi ngẫu hứng... Hay cũng mất luôn thói quen lang thang trên một con đường, đến chừng nào chán thì thôi...
Những người ngoại tỉnh lên Hà Nội Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9, bỗng dưng yêu Hà Nội tự bao giờ. Vì lý do gì, không ai cắt nghĩa được. Có khi, chỉ vì một tiếng rao đêm, hay một tiếng mèo hoang giữa đêm khuya, lọt vào căn phòng trọ xập xệ ở một vùng ngoại ô vừa lên phố? Yêu Hà Nội, vì một quán quen đưa chân đến một cách vô thức, chọn một góc tối xó xỉnh và lem nhem ánh đèn hắt ngược, để quên đi một ngày chòng chành và mệt mỏi, của một khoảng thời gian ngắn ngủi nhưng cũng đủ trải qua một thời gian sống giữa Hà Nội nhọc nhằn của những ngày tháng liêu xiêu trọ học…
Tôi không thể nhớ được có bao nhiêu lý do để yêu Hà Nội, dù tình yêu Hà Nội của tôi chỉ là tình yêu vụn vặt của một kẻ ngụ cư, sau khi ngụ cư 4 năm đại học, và có lẽ sẽ còn là kẻ “ngụ cư” lâu dài, khi quyết định ở lại Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 ở thành phố.
Tình yêu Hà Nội của tôi, gắn với một người cũ. mà có lẽ, câu chuyện ấy, cũng đã là một kỷ niệm cũ. Và người bạn lớn tuổi của tôi, cũng đã thành một người cũ rồi…
Có thể, anh ấy là một người rất giàu cảm xúc, hoặc sự biểu đạt của anh nó chân thật quá, thiết tha quá. Anh không bao giờ kìm nén được cảm xúc của mình, nên thường có những “biểu đạt” rất thật, đến độ, bạn bè của anh, đều có thể lây cái trạng thái cảm xúc vui, hay buồn của anh!
Mùa xuân đang rạo rực đến từ các ô cửa. Ấy là khi một mai tỉnh dậy, bạn ngỡ ngàng mở ô cửa sổ từ gác hai nhìn xuống, trễ nải tìm một hình bóng quen thuộc ngày nào cũng xuất hiện tới mức bạn cảm thấy nhàm chán: những người bán hàng rong đi ngang qua. Thế rồi, bạn bất chợt rùng mình vì cái lạnh rất khẽ khàng từ đâu ùa đến. Rồi, bạn giật mình hơn khi bỗng nhận thấy, từ những đầu cành cây bàng khẳng khiu và khô khốc, già nua kia, những chồi non bắt đầu rạo rực tách lớp vỏ nhũ ra bên ngoài. Mùa xuân tới như thế đấy. Nếu là bạn, bạn sẽ làm gì?
Tôi đang nói về anh bạn của tôi. Anh bạn của tôi cũng đã ở trong những tình huống ấy. Và, ngay lập tức, dù đang đi trên đường, tôi bỗng thấy điện thoại mình rung lên nhận một tin nhắn mới. Số điện thoại quen thuộc. Không cần mở ra, tôi cũng có thể đoán được nội dung tin nhắn: “Mùa xuân đến rồi, ông ạ…”; hay đại loại: “Sáng nay mở cửa sổ, chợt thấy một búp bàng non vừa mới còn tươi mởn, lớp lông non đến mơ màng… Mình vô tâm trước thời gian quá, ông ạ…!”.
Và y rằng, tin nhắn đến là như thế thật!
Bây giờ, bạn tôi đã xa thật rồi.
Bạn tôi có một sở thích rất “khác người”, và sở thích này đã có ở anh bạn tôi từ lâu lắm, ấy là những ngàOk986.vip bảo mật SSLt tư, những ngày mà theo lôgic thông thường, người ta thường hay nghĩ đến sự đoàn tụ gia đình, thì bạn tôi lại tấp tểnh vác balô lên những vùng biên viễn, đón cái không khí ấm áp ở một nơi xa lạc… Tết năm ngoái, anh lên “nằm vùng” ở cửa ngõ Tây Bắc, ngắm hoa mơ, hoa mận bắt đầu nhuộm trắng trời. Rồi, từ nơi xa xăm, anh gửi cho tôi một tin nhắn nho nhỏ, lan truyền cảm xúc mà anh đang sống…
Nhưng, bây giờ thì anh đã đi xa rồi!
Cũng như bao người bình thường khác, tôi cũng bắt đầu rậm rịch chuẩn bị thu xếp đồ đạc cho ngày trở về. Gia đình, với tôi vẫn còn là một điểm hẹn. Hay, tôi cũng chỉ là người bình thường, như bao người bình thường khác…
Trong những “ngày lạc” của anh, có thể, với anh là một sự tìm tòi, khám phá bản thân. Chúng ta, những người nhận mình là những người Ok986 vip Thiên đường trò chơi, đã trưởng thành, thường cho rằng, những cảm xúc trên cuộc đời này, mình đã nếm trải đủ: những hỉ, nộ, ái, ố, những lo toan đến bạc tóc, những hạnh phúc đến phát rồ…, mà có lẽ, hầu hết, đều không (hoặc không dám) quăng quật mình vào một xó xỉnh xa lạ nào đó, xem những xúc giác của chúng ta, như những cái gai nhọn xù lên theo kiểu phản xạ có điều kiện, nó hình thù thế nào…
Cũng một buổi chiều Hà Nội nóng nực. Quán bia ồn ào những điều dung tục. Tôi cũng đang hoà vào cái dung tục rất đời ấy. Điện thoại lại reo. Lại một tin nhắn từ số máy quen thuộc: “Thả thuyền xuôi sông Lô. Nước trắng, trời trong, rượu đầy bình… Thấy mình chảy thành nước, ông ạ…”. Con sông Lô ấy tôi biết. Tôi đã từng qua, đã nhìn mặt nó nhiều lần, cũng đôi khi thấy lòng ngân nga câu thơ của cố thi sỹ “Nắng chói sông Lô hò ô tiếng hát…”, lòng cũng náo nức nhủ lòng, sẽ quay trở lại…
Thế mà, bạn tôi đã xa mất rồi…
Sự vắng mặt của anh, không chỉ làm trống vắng những khoảnh khắc tương phản rất đời, ấy là những lúc tôi đang nhớp nhúa ngụp lặn, hay ồn ào như số đông, thì lại có một luồng sống khác, khác biệt hoàn toàn, từ đâu ùa về. Từ một mảnh đất lạc, rất xa lạ, mảnh đất ấy tôi đã từng qua, nhưng những lúc như thế, những khoảnh khắc như thế, tôi không có mặt…
Còn niềm mong ước của tôi, vẫn chỉ là sự dối lòng. Tôi vẫn mơ một ngày được ruổi theo những miền đất lạc, cô đơn trong sự náo nhiệt, ấm cúng của người bản địa, đo nỗi cô đơn của mình ở nấc chịu đựng thứ bao nhiêu, đo sự hoà nhập với vùng xa lạ ở nấc thứ bao nhiêu…???
Tôi chưa làm được điều ấy. Còn bạn tôi, đã là mãi mãi..
Nếu bây giờ, tôi đi theo những dấu chân của anh, nắm bắt những cảm nhận mà anh đã cảm nhận, chợt buồn chợt vui với những khoảnh khắc, như anh đã từng… Tôi không biết mình sẽ gửi tin nhắn đến cho ai…
Sáng nay. Lùa ô cửa sổ cũ kỹ. Vẫn những bóng dáng cũ kỹ lướt qua, như một thứ mặc định. Chợt nhận thấy một búp bàng vừa nhú, giữa lớp vỏ sần sùi, cũ kỹ, chợt rùng mình vì một cơn gió lạnh ùa tới… Rùng mình. Thò tay lấy điện thoại nhắn tin.
Chợt nhớ, bạn tôi đã đi xa thật rồi…
Anh đã trở về với những mùa xuân của anh, với những cảm xúc của anh, về với những vùng đất lạc. Anh bảo, “lạc” là an lành, hạnh phúc, chứ không phải sự lầm đường…
Thì giữa con đường chật chội, mà người trôi theo người, xe trôi theo xe, như một dòng nước chảy theo quán tính, có một nốt lặng, lạc giữa cõi này, cũng là niềm may mắn!!!
Chiều nay, nhớ Hà Nội. Viết một bức thư. Nhưng chợt nhớ, địa chỉ ấy đã mất.
Lá thư quên địa chỉ… Quay về…