Và dường như, bất cứ ai, chứ không chỉ người nổi tiếng, khi xuất hiện trên internet là chấp nhận một nguy cơ: có thể sẽ bị ném đá với những ngôn từ mạt sát đầy kích động và những "bằng chứng" rất không có cơ sở. Như những người phụ nữ Hồi giáo, họ bị ném đá đến khi có một nhân vật khác khiến họ khoái chí hơn để chuyển mục tiêu.
Chỉ có một điều khác, phụ nữ Hồi giáo biết ai ném đá vào mình. Còn trên internet, có rất nhiều cánh tay vung lên, đao kiếm xối xả, nhưng tất cả đều cố gắng giấu thật kỹ khuôn mặt mình. Thói ném đá nặc danh đã khiến internet trở thành môi trường vô cùng bất an và dường như luật pháp vẫn còn khó có thể "sờ" tới.
Câu chuyện của cô bé 15 tuổi Quỳnh Anh tham dự Vietnam's Got Talent đã khiến dư luận ầm ĩ. Thực sự là phản ứng của gia đình Quỳnh Anh trước việc cô bé bị loại và đáp trả dư luận không phải là lựa chọn tốt, như thể càng làm cho cuộc ném đá thêm phần hứng thú. Nhưng, ngẫm lại, nếu cô bé Quỳnh Anh ấy không đủ bản lĩnh và không chịu được áp lực sẽ làm một hành vi dại dột, thì ai sẽ là người chịu trách nhiệm? Phải chăng là BHD - đơn vị sản xuất Vietnam's Got Talent? Phải chăng là VTV3 - đơn vị phát sóng? Hay chính là những cánh tay ném đá hối hả trên nhiều trang mạng, các trang cá nhân?
Thật may, câu chuyện không kết thúc bi kịch như vậy. Bài học nghiêm túc cần rút ra: thời nay muốn xuất hiện trước bất cứ đám đông nào, phải chuẩn bị áo giáp! Các bậc cha mẹ muốn giữ cho con mình một tuổi thơ trong trẻo, thì chớ có cho chúng thập thò ló mặt lên truyền hình, đặc biệt là các cuộc thi gắn mác "truyền hình thực tế". Bởi không ai biết được, khi xuất hiện trước máy quay các bé sẽ phản ứng thế nào, và sẽ bị tung lên truyền hình ra sao. Tất nhiên, cái đó cũng đã gây xôn xao rồi. Nhưng sau đó, quan trọng nhất, dù có ba đầu sáu tay, cũng không có cha mẹ nào bảo vệ nổi con mình trước những đòn ném đá (cả công khai danh tính lẫn giấu tay). Tốt hơn hết, cứ lặng im cho… nó lành!
Nếu lên webtretho, chắc chắn các nghệ sỹ nổi tiếng ở Việt Nam sẽ phải giật mình vì những tin tức "y như thật" về chuyện đời tư của mình được viết bởi những nhân vật ở đâu đó rất âm u xa lạ. Và quan trọng hơn, dường như nhiều người trong diễn đàn đó thích những câu chuyện được "sáng tác" đó nhiều hơn là những lời phát biểu thẳng thắn của người trong cuộc.
Hoặc nếu lên trang tintuconline, có những bài phỏng vấn Hồ Ngọc Hà, Đàm Vĩnh Hưng hay một số ngôi sao khác có lượng phản hồi lớn, trong đó đến 2/3 là những lời chỉ trích, thậm chí thóa mạ và xúc phạm danh dự cá nhân. Tất nhiên, vẫn là những cái nick vô danh, không tiết lộ danh tính thật. Có không ít nghệ sỹ đã từ chối nhà báo, không phải vì khó khăn hay chảnh chọe, mà vì thực sự sợ bị lên tới mạng internet, mọi lời nói nghiêm túc và tích cực sẽ bị bẻ cong, bóp méo.
Nhẹ thì sẽ nói là cố tình làm PR tên tuổi. Còn nặng thì ôi thôi, đủ thứ trên đời, những câu nói nặng nề đến mức hiếm khi người ta dùng để nói với nhau ở ngoài đường. Không hiếm nghệ sỹ đã khóc ròng chỉ vì chưa kịp quen với cách bị "ném đá" xối xả do những lỗi rất vô tình trong nghề nghiệp. Cuộc sống của người nghệ sỹ, không còn đơn giản là áp lực cạnh tranh, mà đã thực sự có một áp lực rất lớn từ dư luận.
Vấn đề còn lại là, khi người nổi tiếng bị ném đá cho dư luận hả hê, ai sẽ bảo vệ họ? Dường như, nguyên tắc bình luận dân chủ, hay còn gọi là văn hóa ứng xử trên internet đang bị xuống cấp đến mức báo động. Và mạng internet đôi khi đã thành công cụ cho những tội ác vô hình. Như một câu nói đã cũ, nhưng quá đúng với trường hợp này: Dư luận rất ác độc, họ sẽ ném đá cho đến khi bạn gục ngã, thậm chí đến chết, dù chính họ cũng không biết mình được lợi gì trong việc ném đá ấy.
Nên chăng, trước khi bạn "ném đá", hãy thử ngừng đôi tay?