Đầu tháng 9 vừa qua, những tờ báo hàng đầu của ấn Độ đồng loạt đưa tin về chuyến thăm ấn Độ của Ivo H.Daadler, đại diện thường trực của Mỹ tại khối NATO. "Các bạn (ấn Độ) có một mối đe dọa tên lửa. Chúng tôi (NATO) cũng có những hiểm họa của chúng tôi. Và chúng ta nhất thiết phải chống lại những nguy cơ như thế!" - ông Daadler phát biểu. Tờ báo The Times of India cũng dẫn lời một quan chức cấp cao khác của khối này nói: "NATO đang tích cực phát triển công nghệ NMD. Chúng ta có thể chia sẻ kiến thức của mình, tiến hành tập trận chung. Bởi suy cho cùng, chúng ta đều đang phải đối mặt với mối đe dọa giống nhau".
Qua chuyến thăm trên, NATO đã cam kết chia sẻ công nghệ phòng thủ tên lửa của mình với ấn Độ để đảm bảo khả năng bắn hạ các tên lửa tấn công của đối phương. Với sự kiện này thì trừ Nga ra, ấn Độ trở thành quốc gia duy nhất bên ngoài NATO, liên minh quân sự do Mỹ cầm đầu, đủ điều kiện công nghệ để phát triển các dự án về tên lửa phòng thủ quốc gia. Các dự án phòng thủ tên lửa của NATO được khởi động vào tháng 5/2001 để bảo vệ các thành viên của khối này khỏi các cuộc tấn công tên lửa. ấn Độ cũng đang trong quá trình phát triển hệ thống phòng thủ tên lửa đạn đạo dựa trên nền tảng của tên lửa đạn đạo Prithvi nhằm đối phó với các đối thủ tiềm tàng trong khu vực.
Tuy nhiên, dù cách diễn đạt có thể khác nhau, nhưng ý tưởng tổng thể từ những lời tuyên bố của NATO, mà OK9 thể thao xanh chín ấn Độ trích dẫn, tựu trung đều khuyến cáo ấn Độ nên từ bỏ những cách tư duy điển hình của thời đại Chiến tranh lạnh và tránh xa khỏi đường lối không liên kết và hãy tích cực tham gia mạnh mẽ hơn vào hệ thống an ninh quốc tế (phải hiểu là dưới sự chỉ huy của NATO).
Theo Boris Volkhonsky thuộc Viện nghiên cứu chiến lược Nga, tháng 8/2011 đã trở thành tháng đẫm máu nhất về thương vong của quân Mỹ tại Afghanistan trong hơn 10 năm chiến cuộc. Vì thế, phương Tây mà trước hết là Mỹ đang cần có một đồng minh đáng tin cậy trong khu vực. Đã từ lâu Mỹ theo đuổi chính sách nhằm thu hút sự tham gia của New Delhi vào quỹ đạo địa Ôk9 casino, thể thao, nổ hũ, game bài và bắn cá của Washington. Để đạt được như vậy, có một tiền đề rất quan trọng: cả Mỹ lẫn ấn Độ đều đang hết sức quan tâm về sự gia tăng thế lực khu vực và toàn cầu của Trung Quốc, do đó, liên minh Mỹ - ấn xem ra có vẻ hoàn toàn tự nhiên.
Những tuyên ngôn của các quan chức NATO thể hiện sự phê phán với "tư duy Chiến tranh lạnh". Thực ra, theo ông Volkhonsky thì các quan chức NATO đã khéo léo nhào nặn thực tế lịch sử theo ý họ. Đúng là trong những năm Chiến tranh lạnh đã hiện hữu cuộc đối đầu giữa khối phương Tây do Mỹ chỉ đạo và bên kia là phe Ok9 cab trò chơi casino phổ biến chủ nghĩa dẫn đầu là Liên Xô. Nhưng chính phong trào không liên kết và lãnh đạo được thừa nhận của nó là ấn Độ đã đóng vai trò không nhỏ trong việc dập tắt ngọn lửa mâu thuẫn chống đối giữa hai phe và ngăn chặn không cho Chiến tranh lạnh leo thang thành cuộc chiến "nóng". Vì thế, nguyên tắc không liên kết hoàn toàn không phải là tàn tích của tư duy Chiến tranh lạnh mà chính là một trong những yếu tố cuối cùng đã dẫn đến sự kết liễu Chiến tranh lạnh.
Cũng chẳng phải ngẫu nhiên mà đại diện NATO tới thăm ấn Độ vào thời điểm này. Nên biết rằng ngày 5-9, tại thủ đô Belgrad của Serbia đã khai mạc Hội nghị kỷ niệm 50 năm Phong trào Không liên kết. Cần nhắc lại rằng trong bối cảnh thế giới những năm 1960, khi Chiến tranh lạnh đang trong giai đoạn đỉnh điểm, Phong trào Không liên kết đã tập hợp các quốc gia mới giành độc lập từ tay thực dân châu âu với mục tiêu chính là tăng cường tiếng nói của mỗi nước thành viên dựa vào tình đoàn kết. Phong trào được thành lập dựa trên sự nhất trí giữa Thủ tướng ấn Độ Jawaharlal Nehru, Tổng thống Ghana Kwame Nkrumah, Tổng thống Ai Cập Gamal Abdel Nasser, Tổng thống Indonesia Achmed Sukarno và Chủ tịch Nam Tư Josip Tito.
Ngày nay, tổng thể tình hình chiến lược trên thế giới đã thay đổi. Tuy nhiên, tâm lý đối đầu ở phương Tây vẫn tồn tại. Và bây giờ họ nhìn thấy một đối thủ mới trong diện mạo Trung Quốc. Chính đó là nguồn cội của những cố gắng ráo riết lôi kéo ấn Độ vào trong hàng ngũ của họ.
Kế hoạch triển khai hệ thống phòng thủ tên lửa của Mỹ ở châu âu đã khiến Nga phải đặt ra những câu hỏi xác đáng: NATO thiết lập hệ thống radar và tên lửa ở Đông âu để bảo vệ mình trước những mối đe dọa nào? Có lẽ không phải là trước nguy cơ từ Iran. Còn bây giờ người ta đang nói về sự hợp tác phòng thủ chống tên lửa giữa NATO và ấn Độ. Hệ thống này nhằm chống ai? Phải chăng những động thái đó sẽ không tăng cường an ninh trong khu vực, như lời lẽ của các quan chức NATO, mà ngược lại, sẽ dấy lên một cuộc chạy đua vũ trang mới và gia tăng căng thẳng?
Chúng ta có thể thấy, bố trí trọng tâm trong chiến lược toàn cầu của Mỹ trong quá khứ là NATO. Điều này chủ yếu là nhằm vào Tổ chức hiệp ước Warsaw và Liên Xô cũ. Còn tại châu á, trên thực tế, Mỹ cũng đang cố gắng thực thi sự bố trí này. Có người gọi đó là "chiến lược chuỗi đảo" - kiềm chế và phong tỏa Trung Quốc.
Nhưng nếu “chiến lược chuỗi đảo” không đạt được kết quả thì sao? Trong tình hình này, tại Mỹ, bắt đầu có người đề xuất ý tưởng thành lập đồng minh chiến lược mới kiểu NATO tại khu vực. Theo cách đặt vấn đề ở trên, bước đi thứ nhất là phát triển quan hệ đồng minh tứ giác từ việc phong tỏa chuỗi đảo. Hạt nhân của quan hệ đồng minh tứ giác là chỉ liên minh quân sự gồm bốn nước Mỹ, Nhật Bản, Australia và ấn Độ. Trên thực tế, từ một loạt các diễn biến trong thời gian gần đây, chúng ta không khó để nhìn thấy Mỹ đang tích cực thúc đẩy sự phát triển này