Chữ "không dám" ở đây không hề rườm rà, hủ lậu như lũ hậu sinh nghĩ. Nó thay cho một lời chào, có ý nhún nhường. Bởi người được chào tự coi mình chưa đủ phúc đức để được nhận lời chào của người đối diện. Người đối diện bao giờ cũng cao quý hơn mình một bậc. Mặc nhiên là thế. Lời chào cao hơn mâm cỗ là như thế. Đến nay, những câu này đã tuyệt chủng.
Thời những năm 1970, các diễn viên Được vận hành bởi Liên Minh OKVIVP được coi như thần thánh. Khán giả gọi minh tinh là anh ấy, chị ấy. Rất trân trọng.
Thế kỷ 21 thì giới teen nói gì về các ngôi sao? "... Mụ Whitney Houston giọng đỉnh đừng hỏi".... "Backstreet Boy, thằng nào cũng đẹp trai dã man con ngan...".
Ngày trước người ta ngại miệt thị trí tuệ nhau lắm. Thường người ta sẽ có những từ khác để đối tượng đỡ đau lòng. Họ sẽ dùng từ là "nhận thức chưa được nhanh ". Hoặc "cậu ấy hơi hạn chế". Bây giờ thì phang thẳng luôn. Giữa thế kỷ 20, Người ta gọi chị xưng em không chỉ ở lý do hơn tuổi. Các bà các cô xấp xỉ tuổi nhau thường gọi người đối diện là chị, xưng em. Nhưng người đối diện lại đáp lại bằng cách gọi chị, bản thân mình thì xưng em. Đâm ra không khí luôn nhún nhường thân ái làm người thứ ba lúng túng chả biết ai cao ai thấp tuổi.
Các bậc trí giả xưa luôn có thói quen nhún nhường xã giao. Tuy hình thức có khi hơi quá. Nhưng nó thực sự cần cho OK9giaitri đăng nhập.
Bây giờ thì khác. Một số VIP tự cho rằng mình không cần khiêm tốn, luôn đứng trên người khác như lẽ tự nhiên. Mọi người đều phải đội ơn họ.
Thế mới biết các cụ ngày xưa cao nhã.
Nhà nho thì tự xưng mình là bỉ nhân, kẻ ngu hèn; Sư sãi thì xưng mình là bần tăng; dân thì xưng là tiểu nhân; quan thì xưng là hạ quan, bỉ chức; vua thì xưng là quả nhân…
Ai muốn nói gì cũng nhún một cái, lùi một bước.
Theo ngu ý của đệ thì; theo thiển nghĩ của hạ quan thì; thần trộm nghĩ...
... kẻ ngu đần này đâu dám ạ... v v
Sau khi dẹp giặc xong nơi biên ải, các tướng đầy mình thương tích thắng trận trở về được nhà vua tuyên giương công trạng vẫn không dương giương tự đắc mà khiêm cung chắp tay nói: - Muôn tâu, giặc tan là nhờ hồng phúc của bệ hạ. Hạ thần bấy lâu đội ơn mưa móc, việc nước nhà đâu dám từ nan.
Đến lượt nhà vua lại nhún nhường: - Quả nhân phận mỏng, ân đức chưa dầy. May được cơ nghiệp này cũng là nhờ các khanh xả thân phò tá.
Thời thế kỷ 21 thì thói khiêm cung dường như ở trong tuồng cổ.
Trông lại nghìn năm trước, Lý Công Uẩn xưa với tầm nhìn thiên niên kỷ đã muốn dời đô ra Đại La "nơi thượng đô kinh sư mãi muôn đời", nhưng đức vua không thảo một tờ quyết định, ký cái rụp và bắt triều đình cum cúp thi hành mà thật nhã nhặn làm sao, sau một hồi bảo vệ luận cứ của mình về thủ đô mới rất thuyết phục, cuối đoạn văn bản, đức vua vẫn hỏi: Trẫm muốn nhân địa lợi ấy mà định nơi ở, các khanh nghĩ thế nào?
Chao ôi. Cái câu "các khanh nghĩ thế nào" mới là câu của bậc minh quân.
Thiên tử mà nhún đến thế là cùng. Được tôn trọng như thế, các mưu sĩ làm sao không hết lòng, xã tắc còn lo gì không yên ấm.
Trộm nghĩ vậy, chứ để đánh giá cho đúng tầm của sự khiêm cung thì kẻ viết bài này cũng "Không dám ạ"
Vậy có thơ rằng
Ngày xưa trên dưới khiêm cung
Ngày nay trên dưới như cùng một sân
Muốn biết Nam Quốc có chuyện gì kì dị, xin xem CSTC số sau sẽ rõ