Anh đang buồn, lòng anh đang héo hắt. Sài Gòn thoáng nắng thoáng mưa, làm anh càng u uất hơn. Thêm một mỹ nhân nữa rời bỏ anh để đi lấy chồng. Anh cố tìm quên bằng những câu thơ của Đồng thi sĩ. Mà sao, nhớ lại càng nhớ thêm.
Mỹ nhân lấy chồng, đáng lẽ anh phải vui. Mà sao, trời ạ. Anh đã cố mà không thể vui được.
Ôi, những người tình mộng tưởng.
Ôi, những giai nhân dài chân ám ảnh đêm khuya.
Anh tự hỏi, vì sao người lại làm anh đau khổ?
1. Mỹ nhân về từ phương ấy. Ngay khi mỹ nhân hiện hữu nơi này, thì ông nhà báo loan tin về mỹ nhân đã kịp đào thoát khỏi biên giới Việt, dông một phát sang tận Úc để du học hay du hí, ai mà biết được. Anh nhớ, một thời ông nhà báo nhắc về mỹ nhân từng giờ từng phút. Cũng từ đó, mỹ nhân hiện hữu trong anh như một người tình. Dẫu cho, chưa một lần diện kiến. Có ai cấm anh yêu một người mà anh chưa từng gặp đâu, phải không mỹ nhân? Trí tưởng tượng của anh cực kỳ phong phú, phàm là mỹ nhân, anh đều yêu tất.
Mỹ nhân về Việt Nam, mỹ nhân đóng phim. Phim của một đạo diễn nổi tiếng. Đạo diễn nổi tiếng chưa chắc đã làm phim hay. Mỹ nhân cũng vậy, người đẹp chưa chắc đã đóng phim giỏi.
Mà anh nghĩ rằng, phàm đã là người đẹp thì không cần làm gì cả. Cái gì là MC, cái gì là diễn viên, cái gì là người mẫu, cái gì là ca sĩ chứ… Toàn chuyện vặt. Trời đã sinh ra em, để mà sinh mà đẹp. Trời đã sinh ra anh, để yêu em tha thiết.
Mỹ nhân chỉ cần làm người đẹp thôi. Mỹ nhân chỉ cần, làm sao để ngày càng đẹp hơn, nhan sắc ngày càng lâu bền ra. Vậy là đã đủ chuẩn làm mỹ nhân rồi. Mỹ nhân nhớ, có cô em gái thân hình nóng bỏng vừa bảo: “Em cũng không hiểu tại sao, khuôn mặt em ngày càng non tơ ra mới ghê chứ”. Đó, mỹ nhân chỉ cần vậy thôi. Dẫu cho, điều này cũng ghê ghê. Người phải già đi chứ, có phải là rắn đâu mà biết lột da để trẻ hơn. Là anh đùa vậy, anh không có ý gì khác cả.
Bộ phim chiếu ra mà mỹ nhân tham gia, chẳng gây tiếng vang. Lẳng lặng trình làng, lẳng lặng biến mất. Dư vị để lại chỉ là câu chuyện luyến ái giữa mỹ nhân và một nam ca sĩ nổi tiếng. Thời điểm này, nam ca sĩ vừa dứt tình với một nữ ca sĩ khác. Nữ ca sĩ thất tình, gào thét bi phẫn ghê gớm lắm. Anh không phải là nam ca sĩ, anh nghe nữ ca sĩ uất hận anh còn nổi da gà, huống hồ gì là nam ca sĩ ấy.
Ai biểu chơi mà chơi ngu, chơi mà chơi tặng quà ngày tình yêu, tặng bánh tét ngày cuối năm, rồi oang oang về đêm hợp cẩn… Đùng phát, bỏ nữ ca sĩ. Ai mà không điên. Chưa hai tay hai đao, chém một nhát phía trước, chém một phát phía sau để cái gì dư ra thì đứt lìa đã là may mắn lắm rồi. Ở đó, còn bày đặt đong đưa với mỹ nhân của anh.
Anh biết cái số của anh con rệp lắm. Nên ngày mỹ nhân với ca sĩ nổi danh mướn xe bông rước dâu, mướn xe bông làm đám cưới… Anh chỉ lẳng lặng đứng nhìn.
Không lẽ, anh gào lên: “Ê, cu. Mày chơi vậy mà chơi được à. Mỹ nhân do anh đọc báo, anh thấy hình anh yêu. Anh xí phần trước rồi. Mày đừng ỷ mày nhiều tiền hơn anh, mày đẹp trai hơn anh, mày nổi tiếng hơn anh rồi mày giành mỹ nhân với anh, nha. Chơi vậy, chơi với kiến chứ chơi với người sao được”.
Mỹ nhân thấy đó, vì anh không thể gào lên như anh đã nghĩ. Nên anh đành lẳng lặng nhìn mỹ nhân náo nhiệt sang sông. Vài người bạn của anh thương anh, kể cho anh nghe những câu chuyện về mỹ nhân với thiếu gia con của tỷ phú. Anh ậm ờ cho có lệ, vì lòng anh đau đến độ này, anh còn quan tâm được chuyện gì khác hả, mỹ nhân?
2. Mỹ nhân với nam ca sĩ thành chồng thành vợ, anh dẫu buồn thì cũng cố gượng để chúc phúc trăm năm.
Cuộc sống nhiều bất trắc, cứ tưởng trời xanh bỏ quên mỹ nhân để khỏi nảy ra cái thói má hồng đánh ghen. Ngờ đâu, không có ai là ngoại lệ. Mỹ nhân thôi vợ thôi chồng với nam ca sĩ. Thêm lần nữa, trái tim anh nhuốm màu hy vọng. Hy vọng gì, thì có lẽ chỉ mình anh hiểu. Nhuốm màu gì, có lẽ chỉ riêng mình mỹ nhân biết. Nói vui thôi, chứ anh hiểu là anh tuyệt vô hy vọng.
Thoáng chốc mà tóc thôi xanh, mấy lâu mà tình đã nhạt. Mỹ nhân nhìn trời, than thân. Mỹ nhân ngó đất, hờn trách. Rồi mỹ nhân bảo, mỹ nhân sẽ thành ca kỹ.
Mỹ nhân thành ca kỹ, mỹ nhân sẽ hát gì? Anh có biết đâu. Còn nếu anh là ca sĩ, anh sẽ hát một khúc ca dài đậm mùi ly biệt: “Người ơi, tình ơi. Biền biệt mấy phương trời. Xa cách muôn nơi. Nhớ chi ngày gió nổi. Tiếc gì ngày mưa rơi. Em giờ vui duyên mới. Anh thương nhớ mù khơi…”.
Mỹ nhân chưa kịp hát, chưa kịp nổi danh, thì mỹ nhân đã vội vàng oán trách xa xăm. Mỹ nhân bảo, cái thể loại chồng cũ mang danh là ca sĩ gì mà suốt ngày mang con ra lập lờ với dư luận. Muốn cầu xin sự thương hại, sao không tự mình tạo ra sự thương hại mà còn lôi con vào. Mỹ nhân lại bảo, mỹ nhân đang hoài nghi vào OK9giaitri đăng nhập vợ chồng. Nhan sắc của chính mỹ nhân làm mỹ nhân bị áp lực. Anh đọc lời mỹ nhân, nước mắt đầm đìa. Thương cả cho thân phận hồng nhan bạc bẽo.
Ôi, thiên hạ mang mang. Anh biết nên vui hay buồn với lời oán than của mỹ nhân. Anh cũng đâu thể am tường cái chuyện đèn nhà ai nấy sáng, trán nhà ai nấy xỉa… Anh chỉ biết, chưa kịp hết buồn thương thì mỹ nhân phớt lờ mọi thứ, mỹ nhân chia tay nam ca sĩ, mỹ nhân nhanh chóng với đại gia đất Hà thành, mệnh danh thiếu gia họ Nguyễn. Mỹ nhân bảo, thiếu gia coi con trai của mỹ nhân như con ruột. Thật ra thì, nếu mỹ nhân yêu anh, anh cũng sẽ xem con trai của mỹ nhân như con ruột của anh thôi.
Trong tam thập lục kế để tán gái, thì anh đố thằng Ok986 vip Thiên đường trò chơi nào dám bảo: “Hai đứa mình lấy nhau, nhé. Con em là con của riêng em, còn em là của riêng anh”. Giang hồ tếu táo, có trâu được nghé, hà cớ gì lại không nhào vào.
Nam ca sĩ có lúc bảo, thiếu gia họ Nguyễn từng là bạn bè của nam ca sĩ. Tức là cái thể loại, chơi với bạn lại rình rập vợ bạn. Anh không nhớ rõ lắm, nhưng dân chơi không sợ mưa rơi bảo vậy nè, chơi với bạn mà nhòm ngó vợ bạn là cái đồ… khốn nạn.
Không đợi thiếu gia họ Nguyễn cất tiếng, mỹ nhân đã vội vã tranh lời. Mỹ nhân bĩu môi, cái gì chứ, cái gì là bạn bè thân thiết chứ, nói vậy mà không biết ngượng mồm. Mỹ nhân chia tay với chồng, mỹ nhân mới gặp thiếu gia họ Nguyễn chứ bộ. Mỹ nhân là người đàng hoàng, mỹ nhân đời nào làm cái trò, môi hôn chồng mới, tay khoác nhân tình.
Anh thì anh tin lời mỹ nhân rồi đó. Nhưng thiên hạ có tin hay không anh không dám chắc. Với lại, miệng gần tai, mỹ nhân xá gì.
Anh chỉ nghĩ rằng, mỹ nhân không nên nhanh chóng thanh minh giúp thiếu gia họ Nguyễn. Mỹ nhân làm vậy, người ta dễ nhầm tưởng rằng mỹ nhân sợ con cá lớn tự ái, vẫy đuôi bơi đi thì mỹ nhân mất cả chì lẫn chài.
Rất là không hay, mỹ nhân ạ.
3.Tăng mỹ nhân đã ngoảnh mặt với anh, vù một cái sang Phi Luật Tân lấy chồng là đại gia. Mỹ nhân cũng rập rình rời xa ấy để lấy chồng là người Ok986 vip Thiên đường trò chơi sở hữu vài trăm tỷ đồng. Người mà anh gọi là thiếu gia họ Nguyễn.
Anh vẫn biết, con chim quý phải ở lầu son, anh không trách mỹ nhân bội bạc. Mà mỹ nhân ơi, anh chỉ trách mỹ nhân, sao không nói thật lòng mình. Sao mỹ nhân gian dối mà làm gì?
Mỹ nhân lấy chồng, có nặng lòng thì anh cũng sẽ không nói gì cả. Bị thất tình riết rồi quen, anh không còn sót lại dư vị chua cay như những lần thất tình trước đó, mỹ nhân ạ. Anh đã tự nghiệm ra, OK9giaitri đăng nhập hôn nhân đối với người đẹp cũng như trò chơi. Một trò chơi đầy may rủi, không biết bắt đầu khi nào, không biết kết thúc lúc nào. Một trò chơi mà người chơi phải luôn giữ được cái đầu lạnh để còn toan tính thiệt hơn. Mà anh, thì có bao giờ giữ được sự tỉnh táo cần thiết đâu. Trước mỹ nhân, anh luôn say đứ đừ đư.
Anh chỉ thương cho một nhan sắc thị phi.
Lẽ ra, mỹ nhân có thể đường đường chính chính làm cô dâu thêm lần nữa. Anh tin là, không ai lại mở miệng trách một người đẹp gặp bất trắc về mặt hôn nhân. Phụ nữ đã đáng để nâng niu, huống hồ là một phụ nữ đầy nhan sắc như mỹ nhân. Bao giờ, tự lòng anh, anh đều cho sự đổ vỡ bắt nguồn từ giống đực.
Anh không thích nam ca sĩ đó chút nào, vì anh hay nghe chuyện này chuyện khác. Nhưng trong trường hợp của mỹ nhân, anh thấy nam ca sĩ hành xử rất Ok986 vip Thiên đường trò chơi. Nếu mà mỹ nhân gặp một gã khác, mỹ nhân sẽ thấy cái cảnh, không ăn phá cho hôi khủng khiếp như thế nào.
Bước qua một lần dở dang, anh mong mỹ nhân sẽ tìm được bến đỗ bình an cho mình. Một bến đỗ ấm êm mãi mãi. Mặc cho, anh vẫn nghĩ, giữ chân được một nhan sắc, là điều khó còn hơn ngậm ngải để tìm trầm, bắc thang để hái sao.
Còn anh, thì xá gì cái thằng anh. Chỉ mong sao mỹ nhân được hạnh phúc. Và nếu như vẫn không may, mỹ nhân hoàn toàn có quyền kiếm tìm một hành phúc mới. Ai cũng có quyền mưu cầu hạnh phúc cho riêng mình, cứ tìm cho đến khi thích hợp.
Có điều, im lặng mà tìm thôi, mỹ nhân ạ. Hét toáng rồi vội vã giải thích, không để làm gì.
Nhất là với một người, đẹp như mỹ nhân