Phải chàng Đồng Tử - Tiên Dung Mở đường đi đến tận cùng tình duyên Bao nhiêu oan trái, ưu phiền Nhận vào lòng để cháy lên lẽ đời Tự mình xây đẹp lứa đôi Mơ màng nước chảy bồi hồi cát êm Long lanh đôi mắt em nhìn Ai đem cuộc sống tạc nên tượng thờ Nào ai yêu ghét, hững hờ Tượng tình yêu đến bây giờ còn đây Phải đâu sông nước vơi đầy Nổi chìm nếm trải mới say nhân tình Hội đền sao lắm người xinh Em cầm tay sợ chúng mình lạc nhau