Gió reo cất tiếng thành lời
Tóc dừa xõa phía buông lơi dịu dàng
Ai ngồi nhẩm đếm đò sang
Bến Chờ neo một vầng trăng chòng chành...Nồng nàn là nồng nàn anh!
Nắng vàng kéo mật ủ thành men say
Mái quê, lối nhỏ, bóng cây
Ánh nhìn rưng rức lấp đầy yêu thương
Cánh cò đỏ nắng chiều vương
Cũng ngời lên những lửa hương tháng ngày
Một bông lụa tím ban mai
Cũng òa vỡ thuở thơ ngây tiếng cười
Anh đi gom tiếng vạc rơi
Những mong đổi lấy một trời tiếng chim...Nồng nàn là nồng nàn em!
Duyên người còn giấu, thêm duyên đất trời
Vườn xuân đã chớm nụ rồi
Má môi vừa ửng phía người chờ mong
Đã đành thắt đáy lưng ong
Giọng em mềm đến níu lòng người đi
Cùng hơ tay ấm bếp quê
Để bùng ngọn lửa đam mê kiếm tìm...Lạ lùng là nỗi nhớ - quên
Mùa nồng nàn đến lại nguyên nồng nàn!