Theo đơn trình bày của các nạn nhân thì họ vốn là bạn hàng của Chính và vợ chồng Hùng- Trân. Phương thức làm ăn với nhau là khi nào có nhu cầu mua thẻ cào ĐTDD, người mua sẽ điện thoại cho Chính thông báo đã chuyển tiền cho vợ chồng Hùng - Trân mà không hề có lập hợp đồng gì cả. Sau đó bà Chính đến đại lý thẻ cào lấy hàng rồi giao cho người mua. Thông thường họ mua thẻ cào của bà Chính sẽ được chiết khấu 7,5% giá trị mệnh giá thẻ cào, sau đó phân phối lại cho đại lý ở các tỉnh với giá chiết khấu từ 6,5 đến 7%/thẻ cào, hưởng phần phần chênh lệch từ 0,5 - 1% mệnh giá thẻ.
Tổng số tiền mà các nạn nhân giao dịch hằng ngày với Chính và vợ chồng Hùng - Trân có khi lên đến hàng chục tỷ đồng nhưng số lượng thẻ cào thì bên bán giao không đủ.
Thế nhưng, sang ngày hôm sau, người mua cũng phải giao đủ tiền thì mới được lấy hàng và "điệp khúc" giao hàng không đủ lại tiếp diễn. Đến khi tiền nợ lên đến gần 50 tỷ đồng (gồm cả tiền bên mua đặt cọc) thì sự việc vỡ lỡ, bà Chính và vợ chồng Hùng - Trân không còn khả năng thanh toán số tiền trên vì vậy mà các nạn nhân làm đơn tố cáo.
Trong lúc mình bị tố cáo thì bà Chính cũng làm đơn tố cáo ông H., Giám đốc Công ty T.V. có vi lừa đảo chiếm đoạt tài sản của bà hơn 40 tỷ đồng. Theo bà Chính, Công ty T.V. của ông H. là đầu mối cung cấp thẻ cào cho bà Chính. Công ty này hứa miệng là sẽ chiết khấu 8% nhưng trong hóa đơn chỉ thể hiện 6,48%. Phần 1,52% chiết khấu chênh lệch giữa thực tế và hóa đơn (gọi là tiền "bù đuôi"), ông H. nói giữ lại thanh toán cho tôi 1 lần sau khi tiêu thụ hết lượng thẻ trị giá 3.000 tỷ đồng. Tuy nhiên khi thực hiện xong gói 3.000 tỷ ông H. cũng không thanh toán khiến bà Chính phải nợ lại khách hàng như đã đề cập