Ở phút thứ 102 ấy, khi hệ thống tấn công của Real thực hiện một loạt pha đập nhả sắc lẹm ở biên trái, trước khi đưa quả bóng vào đúng tầm đầu của Ronaldo thì ai cũng biết điều gì rồi sẽ đến: Real sẽ dẫn trước, và có nhiều cơ hội giành chiến thắng chung cuộc.
Sau này, khi đích thực là Real chiến thắng, và khi đội bóng Hoàng gia kết thúc giai đoạn trắng tay bằng chiếc Cúp nhà vua danh giá thì rất nhiều người đã coi Ronaldo như một người hùng. Nhưng thực ra, người hùng của trận đấu không phải là Ronaldo, mà phải là "người đặc biệt" Mourinho.
Cách đây ít lâu, khi Real bày ra một thế trận phòng ngự kín kẽ ngay trên sân nhà để đón tiếp Barcelona (lượt về giải VĐQG Tây Ban Nha) thì ai cũng nói là "chìa khóa" ngăn cản sức công phá Barcelona mà Mourinho dùng đến là "phòng ngự". Sự thật, với một đội bóng giàu khả năng hủy diệt như Barcelona thì phòng ngự đúng là một phương án hữu hiệu mà Real nên sử dụng.
Nếu cần phải đưa ra một thông số chứng minh cho luận điểm này thì có thể nói đến chi tiết: Ở trận lượt đi giữa hai đội, khi Real quyết định đôi công thì họ thua bẽ bàng 0-5, nhưng ở lượt về, khi họ xoay qua phòng ngự thì tỉ số là 1-1.
Với những cơ sở chắc nịch như thế, người ta tin rằng Real sẽ vào trận chung kết cúp nhà vua với một tư tưởng phòng ngự, phá lối chơi đối thủ. Nhưng thực sự là "Người đặc biệt Mourinho" đã làm cả làng phải bất ngờ khi Real lại không chơi phòng ngự, mà ồ ạt tràn sân đánh phủ đầu đối phương.
Và đấy chính là đòn đánh làm hệ thống phòng ngự của Barcelona sốc nặng. Thế nên họ một mặt buộc phải chơi rát bóng ở khu trung tuyến, một mặt liên tục dùng bẫy việt vị để hóa giải những đường công bất ngờ của Real. Song cả 2 biện pháp đó đều không thật hiệu quả, khi những cơ hội vẫn cứ đến với Real.
Tấn công ồ ạt và tạo ra ồ ạt các cơ hội nhưng lại không thể ghi bàn trong 45 phút đầu tiên, những tưởng Real sẽ tiếp tục tấn công như thế ở 45 phút cuối. Nhưng dường như nhận ra điểm yếu thể lực của đội nhà, nên 45 phút hiệp 2 Mourinho lại bất ngờ quay về với sở trường phòng ngự. Ở trong lối chơi này, phải thừa nhận rằng có nhiều thời điểm hàng phòng ngự của Real phải vất vả cản phá những quả đập tường 1-2 của các cầu thủ rất giàu kĩ thuật bên phía Barca. Thậm chí ở phút thứ 51, Messi đã chuyền bóng như đặt để Pedro băng xuống phá lưới Real - nhưng bàn thắng đã bị từ chối vì trọng tài xác định Pedro ở vào thế việt vị trước khi ghi bàn.
Ngay sau tình huống "nhói tim" này, Mourinho nhảy ra sát sạt mặt sân hò hét, đốc thúc các học trò phải chơi kỷ luật hơn. Và khi đã chơi kỷ luật hơn thì những pha phản công của Real bắt đầu phát huy tác dụng. Phút 87, trong tình huống có thể coi là "nguy hiểm cuối cùng" của trận đấu, Di Maria đã có cú sút chân phải rất điệu và rất hiểm, nhưng thủ môn Barca đã xuất sắc bay hết cỡ người cản phá.
Hòa 90 phút cũng có nghĩa hai đội phải phân định thắng thua bằng hiệp phụ, và ở hiệp phụ thì như đã nói, cú đánh đầu xuất sắc của Ronaldo đã đem lại chiếc Cúp vàng trong niềm hạnh phúc như vỡ òa của thầy trò Real. Để có được chiếc Cúp này, các CĐV Real phải rất biết ơn cái đầu của Ronaldo, nhưng người ta chắc chắn cũng sẽ biết ơn cả cái đầu rất giỏi toan tính của Mourinho nữa. Cái đầu mà từ đó thế trận công - thủ của đội bóng Hoàng gia luôn thay đổi một cách bất ngờ, khiến cho đối thủ luôn ở vào cảnh trở tay không kịp. Đấy chính là lý do vì sao mà sau trận đấu, hàng loạt các trang báo Tây Ban Nha đều đã đồng loạt ca ngợi tài điều binh khiển tướng của "Người đặc biệt".