Không thể nghĩ một cánh hoa
vô tình
không thể nói một chén trà nguội bỏ
không thể quên một bình rượu cũ
điềm nhiên đợi một tình thơNgười sinh ra không để làm nhà thơ
không ai chọn thơ làm nghề
mưu sống
thơ thường nương náu nơi tâm hồn
đau khổ
Số phận kết giao
ai đó đăm đắm tình thơNgười ta gọi thơ là nàng, là em
nhưng thơ còn là sông là biển
là núi là mây là trời là đất
là rượu là hoa là trang hảo hán...
thơ hiên ngang hơn một Con NgườiĐôi khi thơ như người già
hồn cốt vẳng tiếng ho húng hoắng
giữa đêm khuya...