Có một sự thực ít người được biết là sau cái khoảnh khắc nằm gục trên đường chạy, được cáng cứu thương đưa vào khu vực hồi sức thì em thực sự đã "không biết gì" nữa. Nhiều người bảo, nếu không bị ngã thì chiếc HCV chạy rào 3.000m nữ chắc chắn đã thuộc về em. Nhưng em lại nói rất thật: "Em cũng chẳng dám chắc như vậy đâu, bởi đối thủ của em mạnh lắm!". Người ta lại bảo em chỉ có thể với tay chạm đích một cách phi thường như thế là bởi ý thức về màu cờ sắc áo, về tình yêu Tổ quốc trong em là bất tận. Nhưng em cũng chia sẻ rất chân thành: "Đừng áp vào em những điều to tát như thế. Lúc ấy em không kịp nghĩ gì đâu, em chỉ cố với tay một cách bản năng thôi mà".
Tôi thích câu trả lời mộc mạc, chân thành này của em. Bởi tiếp xúc với nhiều VĐV thể thao bây giờ, đặc biệt là một vài cầu thủ bóng đá sành sỏi, tôi thấy họ nói đến hai chữ "Tổ quốc" một cách dễ dàng quá. Thậm chí với một số người, hai tiếng "Tổ quốc" dường như được phát ra đơn thuần từ cuống họng, và được phát ra hệt như một cái máy, chứ không bằng những rung cảm chân thành trong thẳm sâu trái tim một công dân. Thế mới có chuyện một số tuyển thủ bóng đá khi được hỏi đến luôn nói một cách nhuần nhuyễn là "chúng em quyết đá hết mình vì Tổ quốc" nhưng sau đó lại có nhiều hành vi xấu làm ảnh hưởng đến màu cờ sắc áo quốc gia.
Riêng em - Nguyễn Thị Phương thì không dám nhận những điều đao to búa lớn mà nhiều người, trong đó có cả một bộ phận truyền thông đang cố tô vẽ cho mình. Em thậm chí còn không thích lên mặt báo khi cứ nhắn đi nhắn lại với tôi: "Coi như anh em nói chuyện vui thôi, đừng viết gì về em, anh nhé…!". Tất nhiên, tôi cự tuyệt yêu cầu đó, nhưng hứa là nếu có viết cũng sẽ viết về em bằng chính cảm xúc của mình, và viết một cách chân thực, không tô vẽ. Có lẽ vì thế mà em đã dễ dàng trải lòng với tôi hơn.
Em bảo sau khi tỉnh táo trở lại, em thấy HLV trưởng cùng ông Trưởng bộ môn điền kinh Tổng cục TDTT Dương Đức Thủy đang ở bên cạnh mình. Và ông Thủy đã lập tức rút 100 USD ra thưởng cho em rồi nói: "Thông thường, chú chỉ thưởng những ai đoạt HCV, nhưng riêng cháu thì ngoại lệ…".
Lúc ấy em thấy vui lắm với hai tiếng "ngoại lệ" mà ông trưởng bộ môn dành cho mình, và đã lập tức gọi điện về quê chia sẻ với bố. Thời điểm ấy bố vẫn không biết là em vừa trải qua một cú ngã sát sạt đích đến. Thế nên bố vui và ra sức chúc mừng cô con gái rượu giành được chiếc HCB SEA Games đầu đời. Khi nói về bố, cái giọng nhí nhảnh, pha chút bông lơn của em trầm lại hẳn.
Em bảo: "Mẹ em bị ung thư, mất sớm, em ở với bố và dì ngay từ nhỏ. Cả bố và dì đều rất thương em, và luôn ủng hộ Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP của em". Bố buôn trâu, xa nhà biền biệt; em làm VĐV, cũng đi tập huấn quanh năm, thế nên hai bố con chỉ hay điện thoại với nhau, chứ không được gặp nhau hằng ngày. Và em bảo chính những lần điện thoại với bố và hình ảnh của bố đã cho em nhiều động lực hơn trong quá trình thi đấu.
"Bố là số 1, vậy người yêu là số mấy nhỉ?" - tôi chọc em. Cô gái tuổi 21 lúng túng thấy rõ: "Người yêu cũng động viên, giúp đỡ em nhiều lắm. Mà người yêu em là ai có khi anh cũng biết đấy, nhưng cho em bí mật nhé!".
Nguyễn Thị Phương là thế đấy, bẽn lẽn khi nói về tình cảm riêng, đầy xúc động khi nói về bố, và rất mực chân thành, mộc mạc khi nói về "chiến tích phi thường" của mình ở kỳ SEA Games đầu đời. Chiến tích gắn liền với một tấm HCB cùng một "cú với tay lịch sử" của thể thao Việt Nam tại một trong những kỳ SEA Games đáng nhớ.
Với riêng mình, cái lúc nhìn thấy Phương dù gục ngã trên đường chạy, nhưng vẫn cố với tay chạm đích cũng là thời điểm tôi đang trải qua một nỗi đau trong cuộc sống riêng. Nhưng cú với tay của em động viên tôi, nhắc nhở tôi, và như muốn nói với tôi một thông điệp về sự sống: Sống là luôn phải cố gắng, luôn phải vươn lên dù hiện tại mình đang đối diện có là một hiện tại đau buồn, khắc nghiệt tới đâu!
Phương ơi, cảm ơn em về một cú với tay như tôi đã thấy!
| Những tấm HCB quý hơn… vàng Ngoại trừ tấm HCB quý hơn vàng của Nguyễn Thị Phương ở nội dung 3.000m rào nữ còn phải kể đến hai tấm HCB quý hơn vàng của cô bé Nguyễn Thị Ánh Viên ở môn bơi lội, trong đó đặc biệt ấn tượng là chiếc HCB 100m bơi ngửa nữ với thành tích 1 phút 32 giây 68. Với thành tích này Viên chỉ chịu thua VĐV gạo cội Litao của Singapore - người đang là đương kim vô địch châu Á. Điều đặc biệt là Ánh Viên năm nay mới 15 tuổi, nghĩa là còn cả một tương lai rộng mở phía trước. Tổng thư ký Hiệp hội thể thao dưới nước Việt Nam, ông Đinh Việt Hùng cho hay ngay sau khi SEA Games kết thúc, Ánh Viên cùng với tay bơi Quý Phước sẽ được đưa sang Mỹ tập huấn và học văn hóa. Với một sự Ok9 cool link đăng nhập như vậy, chúng ta có quyền hy vọng Ánh Viên sẽ trở thành một "niềm hy vọng Olympic" của thể thao Việt Nam trong tương lai. Ngọc Anh |