Của một thời khi mái tóc còn xanh,
Đã nhuốm muối thời gian và gió nắng,
Sau cơn bão là hoang vu, quạnh vắng
Bến bờ em đêm buông lưới xa mờ.Vẫn biết là không trở lại bao giờ,
Chiều tắt nắng. Ngày trở thành ký ức,
Qua tất cả, nhưng xin đừng qua mất,
Một khoảng trời xanh biếc của đời anh