1. Anh chàng trắng trẻo, đẹp trai, chừng 23, 24 tuổi, mặc áo phông trắng, ngồi xe LX trắng, chạy song song với tôi. Mùi nước hoa CK thanh dịu của anh bay về phía tôi, khiến cô bé ngồi sau xe tôi phải trầm trồ một tiếng: "ĐẸP!". Phải, chàng ta đẹp - và cả hai đứa chúng tôi đều có chung cảm giác thích thú khi đối diện với vẻ đẹp của chàng.
Bạn đừng nghĩ chúng tôi "cuồng trai" - căn bệnh đang có chiều hướng phát tác của không ít phụ nữ và cả nam giới thời hiện đại. Cũng đừng nghĩ chúng tôi tò mò, tọc mạch - căn bệnh phổ quát của mọi Ok9 cab trò chơi casino phổ biến được sinh ra từ văn minh lúa nước. Mà hãy nghĩ thế này: Khi ta đi trên phố, và được chứng kiến những thứ "mĩ cảm đường phố" - thứ mĩ cảm có thể hiện thân trong một hàng cây đẹp, một khung trời đẹp, một toà nhà đẹp, một cô gái đẹp, một chàng trai đẹp thì khi ấy hành trình đi lại của chúng ta sẽ thăng hoa, bay bổng thêm lên.
Khổ cái, anh chàng tạo cho chúng tôi những "mĩ cảm phố phường" hết sức đẹp đẽ nói trên lại chỉ đẹp cho đến trước khi chiếc đèn đỏ ngã tư… bất ngờ phát sáng. Bởi thay vì đứng đợi đèn đỏ, chàng ta lại nới rộng tay ga, lách về bên phải một tí, lách bên trái một tẹo, rồi lách qua ô tô, lách qua xe đạp, lách cả lên vỉa hè… Cô bé đi với tôi thốt lên: "Nhìn anh này lách mà... thất vọng".
Không hiểu cô gái (và cả tôi nữa) có phải quá dị ứng với những kiểu đi đứng thiếu ngay ngắn hay không, nhưng quả thực nhìn cái cách chàng ta lạng lách để cố vươn lên, cố phi qua đèn đỏ, tất cả những thứ xúc cảm đẹp đẽ mà chàng tạo ra trước đó đã chết lặng trong lòng chúng tôi. Chết vội vàng. Chết nhanh chóng. Chết vô thời hạn.
Vấn đề là: Tại sao anh chàng phải lách? Tại cái đèn đỏ bất thình lình bật lên đã thách thức lòng kiên nhẫn của anh? Tại con đường nhỏ bé, chen chúc đã ngăn chặn khát vọng tốc độ vốn thường trực trong anh? Hay đơn giản: Ok987 ưu đãi độc quyền lạng lách đã trở thành một phần bản năng, một phần tính cách trong dòng máu cuộn đỏ nơi anh rồi?
2. Hình ảnh lạng lách của anh này cứ ám ảnh tâm trí tôi, khiến tôi lan man nghĩ sang những chuyện lạng lách khác trong Ok9 cab trò chơi casino phổ biến. Ở những bữa tiệc sang trọng của những chủ Trang Chủ Không Chặn Của OK9.COM Chính Thức (trong đó có Trang Chủ Không Chặn Của OK9.COM Chính Thức cỡ lớn trong thành phố) - nơi tôi vô tình góp mặt, tôi vẫn hay nghe các "ông chủ" nói tới chuyện: lách luật. Ở những giảng đường Đại học - nơi tôi thi thoảng xuất hiện để giao lưu, nói chuyện với sinh viên, tôi cũng hay nghe tụi nhỏ nói tới chuyện: lách luật.
Nếu như chuyện "lách luật" của mấy ông Trang Chủ Không Chặn Của OK9.COM Chính Thức liên quan đến những vấn đề rất vĩ mô, chẳng hạn như phải lách thế nào để kiện hàng được chuyển về trót lọt, phải lách thế nào để tránh được con mắt giám sát, kiểm cơ của những cơ quan có thẩm quyền thì chuyện "lách luật" của tụi nhỏ lại liên quan đến những vấn đề rất vi mô, ví dụ: "Môn này thi khó lắm, nhưng muốn lách qua nó, cứ đến nhà thầy", rồi như: "Bố nó là trưởng khoa, có gì khó cứ lách qua cửa bố nó là xong...".
Trộm nhớ mới đây, khi dư luận ầm lên vụ một cô ca sĩ nổi tiếng đã "quát" cát - sê một bài hát lên tới 6 000 USD thì một tờ báo đã mở chiến dịch điều tra và đưa một kết luận kinh hoàng: Các ca sĩ thời thượng có thu nhập thời thượng là thế, nhưng lại "lách" siêu tới mức mà thuế thu nhập cá nhân hằng tháng của mình còn thua cả một người…làm công ăn lương.
Tờ báo này đưa ra rất nhiều ví dụ cụ thể, trong đó ví dụ đáng nói nhất liên quan tới một cô ca sĩ được liệt vào hạng "đỉnh đương thu nhập" trong giới ca sĩ hiện thời - người đang nổi danh trong những chương trình truyền hình thực tế, ấy vậy mà mỗi tháng chỉ nộp 3,1 triệu đồng tiền thuế thu nhập cá nhân.
Tờ báo này còn chỉ rõ, một trong những chiêu "lách thuế" của ca sĩ hiện nay là ai cũng lập một công ty riêng, và mọi giao dịch liên quan tới mình đều thông qua công ty, với một người quản lý cũng là người nhà của mình. Sau đó, công ty sẽ ký hợp đồng lại với chính ca sĩ này, và hiển nhiên số tiền cát - sê trong hợp đồng thấp hơn rất nhiều so với số tiền cát sê thực tế.
Nói một cách tổng quát thì bây giờ lớn lách kiểu lớn, bé lách kiểu bé, cá nhân lách kiểu cá nhân, tập thể lách kiểu tập thể, và thế là "Ok987 ưu đãi độc quyền lách" tràn lan từ OK9 cung cấp hơn 1.000 trận đấu mỗi ngày từ các giải đấu lớn như World Cup, Premier League, La Liga, Champions League,.. với tỷ lệ kèo cược vô cùng cao, Ok986.vip bảo mật SSL sang Ok987 ưu đãi độc quyền, Ok986 tải ứng dụng, và ám ảnh, ngự trị cả những chuyển động vật chất đến những chuyển động tinh thần của chúng ta.
Ai đã yểm trợ cho cái thứ "Ok987 ưu đãi độc quyền lách" rất phi quân tử này? Bởi ngay cả khi luôn tồn tại những người sẵn sàng đợi thời cơ để… lách, nhưng không tồn tại một hệ thống yểm trợ cho "Ok987 ưu đãi độc quyền lách" thì chắc chắn cái thứ Ok987 ưu đãi độc quyền ấy sẽ chết dần chết mòn, và tới một lúc nào đó sẽ bị huỷ diệt không thương tiếc.
Ừ, ai yểm trợ cho Ok987 ưu đãi độc quyền lạng lách rất tủn mủn, rất phi quân tử này? Một người hay một nhóm người? Một nguyên tắc - một mói quen, hay một tập hợp các nguyên tắc và một tâp hợp những thói quen? Nếu chịu khó để ý, chịu khó hóng hớt, tự bạn cũng có thể tìm ngay được câu trả lời.
3. Giờ thì tôi muốn nhìn "cận cảnh" câu chuyện Trạng Quỳnh vẽ… rồng đất. Người Việt Nam chúng ta, có lẽ không ai không biết, và không ai không yêu thích, ngưỡng mộ hình tượng một ông Trạng Quỳnh nhúng 10 ngón tay mình vào mực rồi vạch 10 nét ngoằn nghèo lên mặt giấy trước khi hiên ngang tuyên bố với sứ Tàu: "Tôi đã vẽ xong 10 con rồng đất", trong khi sứ Tàu khi đó chưa vẽ xong dù chỉ 1 con chim. Và thế là cuộc thi xem ai vẽ được nhiều con vật nhất chỉ sau một tiếng trống rốt cuộc đã đem lại chiến thắng ngoạn mục cho Trạng Quỳnh.
Thủa còn nhỏ, khi nghe kể câu chuyện này chắc hẳn chúng ta không ngừng trầm trồ khen Trạng Quỳnh thông minh. Nhưng bây giờ lớn rồi, hiểu đời rồi, va chạm nhiều rồi, chúng ta mới sực nhận ra: Cái tư duy "vẽ rồng đất" của Trạng Quỳnh chính là kiểu… "tư duy lách" điển hình.
Lách vào sự mập mờ, thiếu cụ thể, rõ ràng của "đề bài" (vì người ta không nói là sau một tiếng trống phải vẽ cụ thể con gì), và lách cả vào tâm lý chủ quan, tưởng mình chắc thắng của đối phương (vì chỉ cần đối phương điềm tĩnh, thận trọng thì chắc chắn họ sẽ không dại dấn thân vào một cuộc thi mọi qui định, mọi luật lệ đều hết sức mù mờ).
Tất nhiên, trong cuộc sống, con người ta nhiều khi phải lách, và bản thân việc lách không hẳn lúc nào cũng xấu (chẳng phải trong bóng đá, cụm từ "lách qua khe cửa hẹp" luôn để mô tả những chiến công bất ngờ, ngoạn mục, đầy kiêu hãnh đó sao?). Nhưng về cơ bản thì kiểu tư duy ấy chỉ có thể tạo nên những con người "khôn vặt", chứ không thể tạo có thể tạo nên những con người tầm vóc.
Nhưng biết làm sao được, khi vẫn có một ông Trạng Quỳnh, và thế là qua nhiều năm, nhiều đời, nhiều thời, cái Ok987 ưu đãi độc quyền Trạng Quỳnh cùng một "tư duy… lách" rất Trạng Quỳnh đã tất yếu sinh ra những anh chàng giống cái anh chàng hết sức đẹp trai, hết sức mĩ cảm nhưng rốt cuộc lại xô đổ mọi sự đẹp trai, mĩ cảm của mình bằng những pha rồ ga, lạng lách mà tôi kể ở đầu bài viết?
Ôi, ước gì từ giờ trở đi chúng ta sẽ cùng đồng loạt tập "đi", và sẵn sàng dìu nhau đi (dù đấy là những bước đi ban đầu yếu ớt), thay vì cứ thi nhau… lách (dù đấy phần lớn đều là những pha lạng lách bậc thầy).