Real thắng áp lực
Có lẽ cái áp lực phải hoàn thành giấc mộng Decima đã khiến toàn bộ hệ thống Real bị căng cứng. Ramos phá hụt bóng ngay ở đầu trận, Garthe Bale sút hỏng trong tình huống "đá vào trong dễ hơn đá ra ngoài", còn với thủ thành Casillas thì quá rõ: anh chàng bối rối chọn lựa giữa việc nên chạy lên hay chạy xuống để cản phá một cú tạt bóng, và sự bối rối đó tạo điệu kiện cho Godin đánh đầu mở điểm.
Ngay cả khi sang đến hiệp 2, khi đã thua 0-1 và đã xác định là phải vùng lên đá như thể không còn gì để mất thì cầu thủ Real vẫn áp lực. Có nhiều tình huống cả tiền vệ nổi tiếng kĩ thuật Modric lẫn hậu vệ nổi tiếng táo bạo Marcelo hoàn toàn có thể vung chân dứt điểm, nhưng họ đều không dám dứt điểm, mà cứ đẩy đi đẩy lại quả bóng một cách cầu toàn. Những miếng công của Real trong hiệp đấu này cũng không thể nhanh - nhuyễn - hiệu quả như lẽ thường vẫn thế.
Những ai đã từng đá bóng, từng phải sống trong những trận cầu áp lực mới hiểu rằng áp lực hoàn toàn có thể biến một gã khồng lồ trở thành người tí hon. Để chiến thắng con quái vật áp lực đó, người ta cần sự may mắn, và cần những khoảnh khắc lóe sáng cá nhân. Ơn trời, Real đã có được cả hai điều này trong một thời điểm mà ai cũng nghĩ trận đấu sắp an bài. Cái thời điểm mà Ramos nhảy lên đánh đầu (vâng, lại là Ramos đánh đầu - một hình ảnh lặp đi lặp lại ở đoạn cuối mùa giải năm nay), giúp Real cân bằng tỷ số.
Bàn thắng của Ramos thực sự đã giúp cho cả một núi áp lực được tháo bỏ, đồng thời đẩy trận đấu sang hai hiệp phụ. Và khi 30 phút hiệp phụ chưa diễn ra thì ai cũng hiểu kịch bản trận đấu sẽ chắc chắn nằm trong tay họ. Không chỉ vì lợi thế tâm lý sau bàn gỡ hòa phút chót, mà vì đối phương của họ đã cạn kiệt thể lực, nên chắc chắn không thể đá thêm 30 phút với đúng phong độ của mình. Ba bàn thắng mà Real ghi được trong hiệp phụ, trong đó có bàn Marcelo đi bóng, sút bóng trong sự chôn chân bất lực của hàng thủ đối phương là sự hiện thực hóa những ưu thế tất yếu phải diễn ra.
Vẻ đẹp của Real trong trận đấu này kết tinh trong cái khoảnh khắc Ramos bật cao đánh đầu gỡ điểm - chỉ một khoảnh khắc ấy thôi cuộc sống với họ đã rẽ sang hướng khác. Biết tận dụng khoảnh khắc để chiến thắng áp lực và thay đổi cuộc sống - cầu thủ Real xứng đáng được ngợi khen.
Atletico thắng chính mình
Không phải là một Atletico phòng ngự như nhiều người vẫn nghĩ, thứ bóng đá mà Simeone xác lập cho các học trò trong suốt 90 phút chung kết là một thứ bóng đá ăn miếng trả miếng, trong đó có những miếng khiến đối phương rối bời. Những pha tranh chấp quyết liệt, những màn bủa vây theo kiểu hai, ba cầu thủ kèm một cầu thủ đối phương rồi những pha đột ngột tăng tốc chẳng hạn - tất cả những miếng đó đều được thực hiện nhuần nhuyễn trong suốt 90 phút, khi cầu thủ Atletico còn thể lực.
Nhưng sang đến hiệp phụ, khi thể lực giống như một viên kẹo màu xanh đầy xa xỉ với mình thì Atletico vỡ lối chơi, và tất yếu sụp đổ. Tuy nhiên, họ vỡ lối chơi, chứ không vỡ tinh thần. Hình ảnh những cầu thủ cà nhắc chạy trên sân, cố bám đuổi đối phương rồi hình ảnh ông thầy Simeone không ngừng hò hét, đốt lửa bên ngoài sân để giúp các cầu thủ có thể "đốt cháy" một chút sức tàn còn lại đã nói với chúng ta điều đó. Và sau đó nữa, khi Atletico đã thua nhưng thầy trò Atletico vẫn đứng chụm lại với nhau thành một vòng tròn, đầy gắn kết, đầy kỷ luật giúp chúng ta hiểu rằng: tập thể này, những chiến binh này tuyệt đối tin tưởng, trung thành với nhau trong bất cứ hoàn cảnh khó khăn nào.
Phải nói, Atletico đã có một trận đấu và một mùa giải thắng chính mình - chính cái thân phận nghèo khó của một đội bóng nhỏ để viết nên một khúc tráng ca sân cỏ rung cảm lòng người.
Đá và sống
Rạng sáng chủ nhật vừa qua, Real và Atletico là hai hình ảnh, hai phong thái, hai thể nghiệm sống khác nhau. Một Real sống với đúng hình ảnh của một ông lớn với những cầu thủ lớn biết tận dụng chỉ một khoảnh khắc để biến hung thành cát. Một Atletico sống với hình ảnh của một tập thể vừa yếu vừa thiếu nhưng luôn ngùn ngụt lửa chiến binh.
Rạng sáng chủ nhật, 120 phút chung kết Champions League đã đưa ra lời phán quyết cuối cùng cho kẻ thắng người thua. Nhưng đấy thực sự là trận đấu mà cả hai cùng thắng.
Rạng sáng chủ nhật, xem đá bóng mà người ta thấy rất rõ hai kiểu mẫu anh hùng!
| Sự tương phản thế lực đến từ đâu? Nhìn cái cảnh những cầu thủ Real như Di Maria, Garthe Bale... ào ào chạy trong suốt 30 phút hiệp phụ, tương phản với nhiều cầu thủ Atletico vừa chạy vừa cố lê những đôi chân cà nhắc, nhiều người hỏi: Tại sao thể lực Real lại vượt trội đối phương như vậy? Thực chất thì không hẳn thể lực Real vượt hơn đối phương. Cái chính nằm ở chỗ Real là một tập thể có chiều sâu đội hình, nơi mà sự khác biệt giữa người đá chính với người dự bị là không quá lớn. Thế nên trong mùa giải năm nay, đặc biệt là ở giai đoạn cuối, HLV Ancelotti có thể sử dụng chính sách xoay tua cầu thủ một cách hiệu quả. Ngược lại, với một đội hình mỏng, và xác lập sức sống với chỉ một nhóm các chủ lực quân, Atletico không có cơ hội làm điều đó. Đã vậy ở đoạn cuối mùa giải, họ phải liên tiếp gồng lên đá hết "chung kết" La Liga với Barca rồi "chung kết" Champions League với Real - hai đội bóng hàng đầu châu lục. Ngọc Anh |
| Người thoáng buồn, người cảm ơn may mắn HLV trưởng Simeone của Atletico cho biết ông có một chút thoáng buồn khi đội bóng của mình để thua bàn ở phút 90+3, sau đó thua luôn ở hai hiệp phụ. Tuy nhiên, ông thầy người Argentina không ngừng khen ngợi tinh thần thi đấu đến cháy mình của các học trò, và cho biết: "Với tinh thần này, Atletico sẽ còn mạnh mẽ hơn trong những mùa giải tới đây". Ở phía ngược lại, HLV trưởng Ancolotti của Real thừa nhận ông và đội bóng của ông đã gặp rất nhiều may mắn trong trận đấu hôm nay. Nhà cầm quân người Italia nói thêm: "Đầu mùa giải năm nay, khi tôi đến Real thì đã lập tức được lãnh đạo Real hoàn toàn tin tưởng - đấy cũng là một may mắn lớn mà không phải bất cứ HLV nào cũng có. Vì chỉ có sự tin tưởng chúng tôi mới có thể Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 cùng nhau, và giành chiến thắng trong trận đấu có ý nghĩa lịch sử này". Tuấn Thành |