Chuyện "cái chân" của ĐT.LA
Phải có mặt ở sân Long An, chứng kiến cái cảnh ông bầu Võ Quốc Thắng đội mưa xem quân mình đá chung kết ngược, rồi cái cảnh người đội trưởng Phan Văn Giàu nằm gục xuống, khóc ròng sau trận chung kết ngược định mệnh mới hiểu nỗi đau của ĐT.LA lớn tới nhường nào. Đau không chỉ vì cái thua 2-3 toàn diện trước đối thủ, mà còn vì 10 năm tung hoành ở sân chơi V.League đến lúc này coi như tan tành khói mây. ĐT.LA - một trong hai biểu tượng đầu tiên của bóng đá Trang Chủ Không Chặn Của OK9.COM Chính Thức Việt Nam phải xuống hạng, đấy quả là một cái kết mà trước mùa giải này không ai nghĩ đến.
Thật ra thua Hòa Phát, ĐT.LA mới chỉ đặt một chân xuống hạng Nhất, và một chân còn lại ở nằm nguyên ở V.League. Ở vòng đấu cuối cùng, cái chân đã nằm ở hạng Nhất kia sẽ được kéo lên V.League nếu ĐT.LA thắng Thanh Hóa trong khi hai đối thủ trong nhóm tranh chấp với họ là Hòa Phát và Hải Phòng không giành chiến thắng. Chuyện Đồng Tâm thắng Thanh Hóa thì thôi khỏi nói, bởi Thanh Hóa sau khi trụ hạng và sau khi mất HLV Lê Thụy Hải nào khác gì rắn mất đầu. Thế nhưng chuyện Hòa Phát hoặc Hải Phòng không thắng thì có lẽ chỉ là một câu chuyện viễn tưởng của viễn tưởng mà thôi.
Chẳng phải vì hai đội bóng này bỗng nhiên trở thành hai kẻ khổng lồ, để có thể giành chiến thắng bất cứ lúc nào, mà vì họ lần lượt gặp Khánh Hòa vốn đã trụ hạng và HN.ACB vốn đã xuống hạng sau vòng 25. Đòi những đội bóng đá an bài số phận như vậy phải vùng lên chơi hết mình để "cứu" ĐT.LA hay chí ít là để "bảo vệ danh dự" xem chừng khó như tìm đường lên trời vậy.
Bởi thứ nhất, ĐT.LA xưa nay nổi tiếng là một đội bóng không "xin" ai cũng chẳng "cứu" ai bao giờ. Thế nên khi cần tìm đồng minh, chắc chắn họ không thể "bói" ra nổi một đồng minh. Và thứ hai, danh dự hình như đã trở thành một khái niệm hết sức xa xỉ với phần lớn các đội bóng Việt Nam trong cảnh tranh tối tranh sáng cuối mùa. Thế nên ĐT.LA bây giờ tiếng vẫn còn một chân ở V.League, nhưng ai cũng chờ vòng đấu cuối để xem cái chân ấy sẽ bị gí nốt xuống hạng Nhất như thế nào, chứ chẳng ai viển vông nghĩ đến cảnh cái chân vốn đã ở giải hạng Nhất sẽ được "cứu" lên V.League ra sao!
Và chuyện "cái tay" của Sông Lam
Chiều chủ nhật vừa rồi khán giả Nghệ An đã rồng rắn kéo ra sân Mỹ Đình với hy vọng được hát khúc khải hoàn ca ở đó. Và hy vọng đã cháy dữ dội khi Sông Lam sau chút lơ đễnh rồi cũng dẫn ngược HN.ACB 2-1, rồi 3-1. Chung cuộc, Sông Lam thắng 3-2, và chiến thắng ấy đủ đưa họ chính thức lên ngôi nếu trong trận đấu cùng giờ, HN.T&T không thắng Hải Phòng.
Buồn cho Sông Lam khi 90 phút ở Hàng Đẫy những tưởng sẽ khép lại với tỷ số 0-0 thì một cú tạt bóng của Gonzalo và một cú đệm lòng của Lê Công Vinh lại đã làm đổi thay tất cả. Với cú đệm lòng vừa đủ mang về chiến thắng, Công Vinh giúp HN.T&T tiếp tục đeo bám quyết liệt đội bóng quê hương mình. Bây giờ Sông Lam hơn HN.T&T 3 điểm, nhưng thua rõ về hiệu số bàn thắng -bại. Vậy nên lượt đấu cuối trên sân Vinh, Sông Lam phải giật được 1 điểm trước HN.T&T thì mới có thể hoàn tất cái việc…chạm hai tay vào cúp.
Vấn đề đặt ra, Sông Lam có kiếm được ít nhất 1 điểm trên sân nhà hay không? Xét về lực lượng và phong độ, Sông Lam từ giai đoạn lượt về vừa sứt mẻ con người, vừa chơi phập phù thấy rõ. HN.T&T ngược lại, cứ tiến đều đều, và cứ liên tục phả hơi nóng vào gáy Sông Lam. Còn xét về tình thế, lịch sử bóng đá cho thấy, trong những trận đấu quyết định thì đội bóng "hai cửa" bao giờ cũng bị áp lực hơn và khó đá hơn so với đội bóng "một cửa".
Nên buồn hay vui?
Vòng đấu cuối V.League một tuần nữa mới diễn ra. Nhưng ngay từ bây giờ người ta đã nghĩ đến việc cái chân còn lại của ĐT.LA rồi sẽ bị gí xuống hạng Nhất ra sao và cái tay còn lại của Sông Lam liệu có chạm vào chiếc cúp Vàng trước sự đeo bám quyết liệt của HN.T&T hay không?
Vì những tính chất đặc thù của V.League, người ta nói về chuyện "cái chân" cứ như thể nó đã an bài rồi, và chỉ thấp thỏm chờ đợi vào chuyện của "cái tay". Thế thì nên buồn cho "cái chân", vui cho "cái tay" hay vẫn phải buồn vui lẫn lộn cho một V.League vừa kịch tính đến phút cuối cùng, lại vừa "kịch" đến những phút cuối cùng!?