Mình, bản tính mong manh dễ tổn thương hay xao động, cứ nghe lời khẳng định từ "người có trách nhiệm" là hay cuống cà kê nghi nghi hoặc hoặc. Chả gì, quá khứ đã chứng minh bằng rất nhiều tiền lệ, đương kim tả thị lang bộ nọ vừa đăng đàn cam đoan không tăng giá xăng, là y như rằng ngày hôm sau xăng… tăng giá.
Vị thượng thư bộ khác hứa như đinh đóng cột hai năm sau sẽ hết cảnh bệnh nhân nằm ghép giường, thì đến lúc "lệnh bà" vi hành, bệnh nhân vẫn không phải từ trên mà dưới gậm giường lồm cồm bò ra chào đón. Hoặc đã có biết bao những "chém gió phần phật" từ "miệng nhà quan" về chuyện sẽ chắc chắn giảm tai nạn Ok987 hiện đang mở và triệt tiêu vấn nạn tắc đường, để rồi thực tế như trêu ngươi, luôn hoành hành ngược lại.
Điều tương tự cũng từng đồng loạt diễn ra với các mặt hàng được coi là thiết yếu, từ giá điện giá than giá gas giá nước sạch, nên những con dân thường tình có bồn chồn ngờ vực cũng không… oan.
Băn khoăn là băn khoăn vậy cho sang, chứ tiền vừa đủ bằng lương, chưa kịp vào tài khoản đã ra ngay qua đường thẻ ATM, thì lấy đâu dư dả tích lũy để mà hoảng hồn toan tính. Chỉ ấm ức nỗi, càng có nhiều thông cáo trấn an, thì (dân) mình lại càng cảm giác hoang mang bối rối.
Dẫu lý trí rạch ròi, 100% chắc chắn, tiền đâu có thả nổi như xăng, muốn đổi là đổi ngay được, cứ yên tâm mà cất giữ, nhưng cũng khó lòng khỏa lấp hết những lăn tăn. Ấy vì đã "một lần bất tín", nên con người giờ hay lệ thuộc vào những đồn thổi vu vơ và dường như lại dửng dừng dưng với những thông tin thuộc hàng chính thống. Khi những cá nhân dễ dàng bị giật dây bởi tin đồn, thì ráng sức chứng minh tin đồn sai lại vô tình làm cho nó tự thổi phồng lên ở mức khủng khiếp.
Ngạn ngữ cổ có câu: "Lời vu khống giống một con ong bò vẽ. Nếu bạn không đập chết được bằng một nhát chí mạng, thì tốt nhất đừng nên động vào nó". Cũng tương tự thế, trước tới nay chưa thấy có nhát búa nào được coi là đích đáng, đủ sức làm chết tươi tức khắc một tin đồn.
Nói vậy thôi, chứ "thời điểm này" chuyện đổi tiền đương nhiên là không có. Dân có bàn có lo thì cũng dăm bữa nửa tháng, mọi vấn đề lại đâu vào đấy, mối bận tâm đã ngả vội sang… tin đồn khác. Có điều, "miệng quan" thì vẫn nhiêu khê, mấy khi được đưa ra làm "Bao Công" cho sự yên tâm vững dạ.
Thế mới có chuyện, một ngài thượng thư nữa, trời ban cho khuôn mặt hao hao dáng hình để nhà văn Nguyễn Công Hoan gần thế kỷ trước khắc nên chân dung quan phụ mẫu, ngồi bàn chuyện chế độ chính sách cho đám học trò nghèo vùng cao, mà dân cứ mủm mỉm cười và cảm thán: Thảo nào bọn nhóc miền rừng miền núi, trân chần băng ngàn vượt suối đến trường, tận đến giờ vẫn phải ngồi mơ một bữa "cơm có thịt"