chạm vào cánh cửa
giấc huyền miên đang nở
tiếng vọng xanh ngày thơ
bồng bềnh sương mờ
món tóc thề xưa gửi lại
dùng dằng giăng mơđừng day dứt nữa
những tủi buồn của nàng…thế giới đang lỏng dần tan rữa những cánh hoa
nàng bay đi
bờ lau táp gió
nắng xanh ấm da vàng
tóc mềm lụa chảymùa cải vàng sông bay
những đứa trẻ lem luốc
mắt trong giọt đầy
những bà mẹ lưng còng
rối rít cánh hoa rời cuốngthế giới đang lỏng dần tình yêu
mắt chiều biển nước
còn tiếng thở sâu trên đất này
còn mây trắng bay…15/11/2008