Ám ảnh là bởi nếu hai đội chủ trương hòa 2-2 thì cả hai sẽ cùng vào tứ kết, và Italia sẽ bị loại một cách tức tưởi. Và ám ảnh cũng bởi, Euro 8 năm về trước, trong một trận đấu có tình cảnh tương tự, Đan Mạch và Thụy Điển cũng đã thiết lập “tỷ số đẹp” 2-2, và Italia đã bị loại từ chính một cuộc “bắt tay hại người”như thế!
1. Những ký ức về trận hòa 2-2 giữa Đan Mạch và Thụy Điển bỗng trỗi dậy mạnh mẽ trong lòng các tuyển thủ và cả giới mộ điệu Italia trước lượt cuối bảng C. Chính thủ thành giàu kinh nghiệm Buffon đã lờ mờ nói tới khả năng Tây Ban Nha và Croatia sẽ “bắt tỷ nhau”, để rồi cái tỷ số 2-2 kinh hoàng như của Đan Mạch và Thụy Điển ngày nào rồi sẽ hiện về. Nhưng rồi sau 90 phút cuối cùng của các trận đấu ở bảng C thì Buffon đã rạng rỡ cười, và không quên nói lời cảm ơn tinh thần thi đấu của Tây Ban Nha.
Có một chi tiết rất đáng chú ý là trận đấu Italia - Cộng hòa Ailen kết thúc sớm hơn 3 phút so với trận Tây Ban Nha - Croatia. Lúc ấy Italia đã thắng Ailen 2-0, trong khi Tây Ban Nha vẫn thắng Croatia 1-0. Với tình cảnh ấy, chỉ cần Croatia ghi bàn gỡ hòa 1-1 (chứ không cần đến tỷ số 2-2) thì Italia vẫn sẽ bị loại, và Tây Ban Nha sẽ cùng Croatia dắt tay nhau đi tiếp. Thế cho nên 3 phút chờ đợi ấy với cầu thủ Italia dài hơn thế kỷ. Đấy là 3 phút của những ám ảnh, những hy vọng, và những suy nghĩ đan xen giữa sống và chết, tồn tại hay không tồn tại.
Toress và các cầu thủ Tây Ban Nha đã “chơi đẹp” với Italia.
Tới khi các cầu thủ Italia được thông báo là trận Tây Ban Nha đã chắc chắn kết thúc với tỷ số 1-0 thì chính Buffon - người đã nghi ngờ Tây Ban Nha trước đó lại đã giương cao hai cánh tay chiến thắng. Nhìn hình ảnh Buffon và các đồng đội nhảy lên ăn mừng rồi từng người, từng người một ôm choàng lấy nhau cứ như thể mình đã vô địch Euro là đủ hiểu cả một núi sức ép - một núi ám ảnh - một núi lo sợ đã được trút bỏ khỏi con người mình.
Ngay sau trận đấu, nhiều trang tin điện tử châu Âu bình luận rằng Thượng đế đã trả lại cho người Italia sự công bằng. Nếu như 8 năm trước, niềm hạnh phúc với một bàn thắng quyết định mang lại chiến thắng 2-1 của Cassano trong trận quyết đấu với Bulgaria đã được tiếp nối bằng những giọt nước mắt nghẹn đắng của chính Cassano thì bây giờ cũng chính Cassano – người đã ghi bàn mở tỷ số trong chiến thắng 2-0 của Italia trước Cộng hòa Ailen lại đã hạnh phúc hơn bao giờ hết. Nếu như 8 năm trước, chiến thắng của Italia trước Bulgaria trở nên vô nghĩa vì “cái tỷ số 2-2” kinh hoàng giữa Thụy Điển và Đan Mạch thì bây giờ một tỷ số “2-2”, thậm chí là “1-1” trong trận đấu giữa Tây Ban Nha và Croatia - cái tỷ số vừa đủ tiễn Italia về nước rốt cuộc đã không xảy ra. Vậy nên nói Thượng đế đã công bằng với Italia cũng đúng.
2. Thế nhưng thực ra trước khi nói tới chuyện Thượng đế công bằng, phải nói tới chuyện Tây Ban Nha công bằng. Ai cũng biết, trước trận gặp Croatia, HLV trưởng Tây Ban Nha Vicente Del Bosque đã nói rằng Tây Ban Nha sẽ đá để thắng, đá để cống hiến, chứ không phải đá để loại… Italia.
Khách quan mà nói 90 phút đối đầu với một hàng thủ kín kẽ, giàu kinh nghiệm của Croatia, Tây Ban Nha đã không thể chơi hay, chơi thanh thoát như những gì người ta tưởng tượng. Nhưng cái chính là Tây Ban Nha đã vào trận với tư tưởng lao lên phía trước - cái tư tưởng mà không phải đội bóng nào ở trong tình cảnh của họ cũng có thể thực hiện. Và chính tư tưởng ấy, khát vọng chiến thắng ấy đã giúp Tây Ban Nha có được bàn thắng quý giá của Navas.
Tới lúc này, cái lúc mà Navas đã ghi bàn mở điểm thì không ít người Italia vẫn lo sợ Tây Ban Nha sẽ “giết” mình. Bởi khi ấy chỉ cần Tây Ban Nha lỏng chân một chút, và Croatia có bàn gỡ 1-1 thì chiến thắng 2-0 của Italia cũng trở nên vô giá trị. Nhưng thực tế là Tây Ban Nha đã không lỏng chân, không chùng xuống, không bị lấn cấn bởi việc mình có thể loại một đội bóng “già giơ” như Italia hay không. Cho nên thời điểm sau bàn thắng của Navas, Tây Ban Nha vẫn lao về phía trước, và Croatia dù rất cố gắng cũng không có được những cơ hội gỡ hòa thực sự nào.
Rõ ràng, thầy trò Tây Ban Nha biết rằng nếu để Italia đi tiếp, không loại trừ khả năng họ sẽ phải gặp chính Italia (ở trận chung kết chẳng hạn?), và không loại trừ khả năng sẽ trở thành bại tướng của đội bóng này. Nhưng rõ ràng là cách Tây Ban Nha chơi bóng cho người ta một cảm nhận: Họ không quan tâm tới chuyện của Italia, mà dường như chỉ quan tâm đến việc phải thể hiện được giá trị của một đội bóng đang là ĐKVĐ Euro.
3. Chúng tôi dám chắc rằng, trong một thế giới bóng đá ngày càng thực dụng và toan tính, nơi mà những đội bóng được xếp vào hàng “ông kẹ” luôn tìm đủ mọi cách và đủ mọi tiểu xảo để sớm loại nhau thì không phải đội bóng nào cũng làm được cái điều mà Tây Ban Nha đã làm rạng sáng qua.
Khi Tây Ban Nha với thứ bóng đá hoa mĩ lên đỉnh cao châu Âu (Euro 2008) rồi đỉnh cao thế giới (World Cup 2010 thì ai cũng bảo họ chính là hiện thân của cái đẹp. Mà cái đẹp, nói như Dostoievski luôn có khả năng cứu thế giới khỏi sụp đổ. Và đúng là Tây Ban Nha với một tinh thần cao thượng, một lối chơi cao thượng đã giúp cho thế giới bóng đá này không sụp đổ như những gì mà người ta đã lờ mờ lo ngại.
Trong một nhân loại bóng đá vốn luôn ngột ngạt bởi những mưu mẹo, xem Tây Ban Nha chơi bóng kiểu một mất một còn với Croatia, xem cách họ bảo vệ giá trị của mình, giá trị của cái đẹp mà bỗng nhớ quá một câu hát của Phạm Duy: “May mà có em, đời còn dễ thương”
Vâng, may mà có em…!