30 năm đeo móng vuốt
Suốt thời gian theo đuổi bà Nguyễn Thị Thu Vân, những bãi mụn dày đặc ngày càng "trổ bông", lão thường mặc áo kín cổ tay, mặc quần dài lướt thướt. Được cái, hung thần "mụn" lại chừa cái mặt của lão ra, nên trông lão vẫn sáng sủa, đẹp trai như ai. Bà Vân không mảy may để ý đến dị tật trên người lão, thế là lão cưới được vợ. Một năm sau, vợ lão sinh con gái đầu lòng. Mụn ở tay chân lão bắt đầu "vùng dậy", phát triển chóng mặt. Lão bắt đầu thấy ngứa, thấy tức và gãi đến toét máu mỗi đêm. Vợ lão đẻ sòn sòn 4 đứa con rồi dừng lại, cũng là lúc lão trở thành con người có bộ móng vuốt san hô kinh dị. Vợ lão sợ, những đứa con sợ, hàng xóm sợ, lão bị cô lập trong ngôi nhà của những nỗi sợ. Nhưng lòng bao dung của người vợ lớn hơn nỗi sợ hãi, bà Vân cắn răng ứa nước mắt sống cùng chồng. Đêm, bà lặng lẽ ôm con ngủ một góc, còn lão lẳng lặng cầm gối ra xó nhà trải chiếu ngủ.
Tất cả Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP trước đây, lão đều phải dừng lại, bởi chẳng ai thuê lão. Ngày xưa lão chạy xe ôm, nay phải "gác kiếm", vì cánh tay chìa dài ra những thớ thịt thừa không thể cầm nắm. Đôi chân đạp phanh, giẫm số cũng chịu, giờ nó to quá khổ, nó gập ghềnh, sần sùi hơn cả bàn chân voi. Những người bạn một thời thường xuyên "chén tạc chén thù" với lão sau mỗi cuốc xe ôm, nay cũng tránh xa, lão cô độc một thời gian thì tự nhốt mình ở nhà, không dám bước ra ngoài. Bãi thịt san hô mỗi ngày một dài ra, vươn lên như vòi bạch tuộc. Lão chẳng biết phải làm sao, bèn lấy kéo mò mẫm cắt. Mang tiếng là thịt mọc ra từ cơ thể lão, nhưng rất cứng và dai, cứng không khác nào san hô đá. Lão phải ngâm nước, ngâm khi nào nó mềm ra mới cắt được.
Nước ngọt không có tác dụng, càng ngâm thì càng buốt, kéo cắt vào lại rỉ nước vàng đục, bốc mùi thum thủm rất khó chịu. Lão phải ngâm bằng nước biển để khử trùng. Lão chống gậy đội mũ trùm mặt, mặc quần áo rộng thùng thình, đeo đôi dép bằng ruột xe máy vá lại, mò mẫm đi. Lão phải hóa trang như thế để mọi người không nhận ra, trẻ con mà biết lão là chúng chạy theo chỉ trỏ, trêu chọc. Ra bãi biển đằm mình xuống gội rửa phần thịt thối đã rữa, mọi người nhìn thấy lão trần trụi từ dưới biển bước lên như một con quái vật, trẻ con khóc thét lên, người lớn bỏ chạy. Hôm sau, lão không dám đi tắm biển vào giờ cao điểm nữa, lão căn giữa trưa, khi bãi biển không còn một bóng người mới lao xuống tắm. Tắm về nhà, lão bắt đầu hì hục cắt, lúc này thịt mềm hơn, bở hơn nên rất dễ. Có đợt cao điểm, lão cắt một lúc được khoảng vài lạng thịt thừa. Thịt cắt ra, lão gói cẩn thận vào giấy báo mang ra bãi đất trống sau nhà chôn. Lão bảo: "Nếu mình không cắt những cục thịt sẽ mọc ra như nấm, rất dài và nặng. Cắt đi thấy nhẹ và thoải mái hơn nhiều". Cắt chỉ được vài hôm, ở chỗ đó lại mọc lên, lão lại cắt. Cứ thế, cuộc sống hơn 30 năm qua của lão là những ngày vật lộn với mớ móng vuốt san hô nặng ục ịch đeo khắp tay chân.
Hễ thấy lão ở đâu là ruồi nhặng vo ve đu bám.
Tuyệt vọng
Nguyên nhân vì sao lão mắc phải căn bệnh kỳ lạ đến vậy thì chưa ai giải thích được. Lão cho biết: "Mỗi lần đến bệnh viện, bác sĩ đều hỏi tôi bị bệnh gì. Tôi đâu biết mình bị bệnh gì, tôi tới đây để tìm câu trả lời đó mà. Họ cứ hỏi tôi câu đó thật là buồn cười. Sau khi làm đủ các loại xét nghiệm, bác sĩ đều lắc đầu, bảo tôi về đi". Ngày mới lấy vợ, lão có thời gian làm ở nông trường Đức Linh (Bình Thuận), ở đó lão ăn rất nhiều thú rừng, hầu như con gì cũng ăn. Ăn nhiều nhất là con tê tê, nó có bộ da giống y như da lão bây giờ. Người theo tâm linh thì cho rằng lão bị quả báo, người am hiểu về y khoa một chút thì phỏng đoán có thể lão đã ăn phải một con vật có máu độc nên mới ra nông nỗi này… Lão ừ à cho qua, vì có biết được nguyên nhân thì cũng thế thôi, bệnh này chẳng ai chữa được.
Ngày mới bị bệnh, ai khuyên gì lão cũng làm theo. Người ta còn bảo lão phải hút máu rắn sống để diệt máu độc trong người đi. Lão làm theo, hút không biết bao nhiêu con rắn mà có tác dụng gì đâu, thịt càng mọc nhanh hơn. Có người mách lão, lấy con cầy nhông ngâm rượu rồi uống, lấy máu tê tê bôi vào da… Lão làm hết, mà đâu vẫn vào đó, những tảng thịt san hô ngày càng bám chặt, hút hết dưỡng chất trong cơ thể lão.
Năm ngoái, có người cho lão địa chỉ của một bà thầy thuốc người Raglai ở Ma Nới (Ninh Sơn - Ninh Thuận), bà này nổi tiếng với các loại thuốc bó từ biệt dược rừng xanh, công hiệu tuyệt vời, bệnh của lão bà có thể chữa khỏi tiệt nọc. Lão hí hửng khăn gói quả mướp bắt xe xuyên rừng vào Ma Nới tìm vị lương y thần tiên. Bà lão kiểm tra chân tay của lão, lấy dao rọc từng miếng thịt thừa, rồi bôi thuốc lá vào đó. Thuốc ngấm vào da thịt, lão nghiến răng chịu đau, nước mắt nước mũi giàn giụa. Lớp lá này khô, tháo ra lại rọc tiếp chỗ khác bó vào. Những nơi bó sau đó không còn chảy mủ, thịt héo lại và không thấy mọc lên nữa. Lão mừng lắm, bụng thầm mơ về một đôi chân lành lặn. Lão bốc thuốc về nhà chữa, cứ một tháng quay lại một lần lấy thuốc và thăm khám lại. Khấp khởi chưa được bao lâu thì lão lại tuyệt vọng khi nơi bó lá chỉ dịu đi được đúng một tháng, sau đó nó "thức dậy" đua nhau mọc như nấm sau mưa. Mọc dài đến mức lão cắt không xuể, cắt đến ngất xỉu, phải thở bằng ôxy.
Mọi sinh hoạt trông chờ vào bà Vân.
Lão bàn với vợ gom tiền vào TP HCM một chuyến xem thế nào, nếu không được thì không đi chữa trị gì nữa. Bệnh viện Da liễu chẩn đoán lão bị loạn sản, một căn bệnh chưa từng gặp ở Việt Nam. Sau đó, lão vẫn phải ngậm ngùi ra về vì chưa tìm ra phương pháp điều trị. Chuyến đi Sài Gòn ấy đã ngốn hết một tháng bán cháo lòng của bà Vân, bà nhìn chồng, đau khổ và tuyệt vọng.
Lão đã đi khám khắp nơi, từ bệnh viện tỉnh đến bệnh viện thành phố, từ tây y đến đông y, nhưng tất cả đều bó tay trước căn bệnh quái dị lần đầu tiên có ở Việt Nam. Lão buồn, chán nản nhiều khi muốn chết đi cho xong. Bệnh của lão cứ đến mùa lạnh là buốt không thể chịu nổi, lão cào cấu vào người, rồi rống lên như con thú. Uống thuốc giảm đau không còn tác dụng nữa, lão đành nhờ đến rượu. Hầu như ngày nào lão cũng uống cho say, cơn say này chưa tỉnh thì cơn say khác lại đến. Chỉ có thế, lão mới thiếp đi và quên hết sự đời. Vợ lão sáng đi bán cháo lòng, trưa về nghỉ một tí chiều lại đi phụ quán ăn, làm quần quật cũng chỉ đủ nuôi lão ăn và uống rượu. Đến nay, lão trở thành con ma rượu, nghiện nặng. Mấy năm nay, cạnh chỗ ngủ của lão luôn có sẵn một bình thở ôxy để cấp cứu khẩn cấp mỗi khi lão lên cơn ngất xỉu. Hầu như ngày nào cũng phải cấp cứu, lão yếu lắm rồi. Ngồi gần lão, nghe rõ tiếng thở hổn hển, và tiếng rung bần bật, có cả mùi thối của thịt. Lão chẳng còn đủ sức để cầm kéo cắt những mảng thịt lớn nữa, giờ chỉ cắt được cục nhỏ bằng ngón tay thôi. Lão với cái kéo dạng cộng lực, loay hoay xẻo thịt cho chúng tôi xem, lão cười méo mó: "Mấy hôm nay chưa đi tắm biển được, thịt mọc dài quá trời rồi".
| Các bác sĩ ở Bệnh viện Đa khoa Ninh Thuận cho biết, có tiếp nhận ông Chút nhập viện vì bệnh phổi tắc nghẹn. Bác sĩ Nguyễn Thế Vinh - Trưởng khoa Nội tổng hợp Bệnh viện Đa khoa Ninh Thuận khuyên ông Chút nên gặp bác sĩ chuyên khoa may ra mới có thể điều trị. Bác sĩ Nguyễn Trọng Hào - Trưởng phòng Kế hoạch tổng hợp Bệnh viện Da liễu TP HCM, phỏng đoán có thể bệnh nhân mắc bệnh loạn sản thượng bì dạng mụn cóc, loại bệnh rất hiếm gặp ở Việt Nam. Loạn sản thượng bì dạng mụn cóc là một rối loạn di truyền lặn qua nhiễm sắc thể thường. Bệnh do cơ thể người nhạy cảm với virust HPV (Hunma papillomavirus), thường gây mụn cóc phát triển không kiểm soát trên da, hình thành các thương tổn mụn cóc khắp người, tập trung chủ yếu ở bàn tay, bàn chân. Với những triệu chứng của bệnh nhân kể trên, bác sĩ có thể nghĩ đến một số bệnh như rối loạn chuyển hóa hoặc nhiễm độc… Bệnh nhân bị loạn sản thượng bì dạng mụn cóc thì đến nay vẫn chưa có phương pháp điều trị hiệu quả. Có hai phương pháp điều trị dạng bệnh này là phẫu thuật cắt bỏ các mụn cóc trên da kết hợp uống thuốc. Căn bệnh hiếm này không phân biệt lứa tuổi, thường khởi phát từ 1-20 hoặc trung niên. |
| Trường hợp của ông Nguyễn Chút rất cần sự chung tay giúp đỡ và chia sẻ của cộng đồng, những người hảo tâm. Mọi sự giúp đỡ xin gửi trực tiếp về địa chỉ Nguyễn Chút khu phố 5, phường Phú Hà, TP Phan Rang, Tháp Chàm, Ninh Thuận, hoặc OK9 thể thao xanh chín 92 Nguyễn Du Hà Nội và 373D Nguyễn Trãi - TP HCM. ĐT 0438222157 và 0838373602. |