Lẽ dĩ nhiên, mẹ nói tôi đã hai lần sinh nở, xồ ra là phải thôi. Nhưng tôi lại có niềm tin chồng tôi chẳng có cái tính trăng hoa. Anh hiền và lại cẩn thận nữa. Nhất là anh lại rất yêu hai đứa con. Đứa con gái bốn tuổi anh đặt cho nó cái tên Bống, con trai bảy tuổi, thì anh gọi là Bun. Tôi cũng thích những cái tên gọi ở nhà như thế. Mỗi khi có khách chạy xe muộn là thế nào anh cũng gọi điện về để nghe cho được giọng nói của hai đứa mới yên tâm. Vậy bọn bạn bè trêu tôi chẳng có cơ sở gì cả. Bồ bịch ư? Lăng nhăng à! Tôi chẳng tin. Nhưng có điều tôi cũng hơi lo, vì quả là anh hiền lành, có tính cả nể và lại hơi bị đẹp trai. Mẹ tôi cảnh báo hãy giữ chồng con nhé. Rồi mẹ dặn con phải chú ý tới ăn mặc, trang điểm tí chút cho sáng sủa cái mặt, kẻo chồng nó chán.
Tôi nhờ mấy bạn dạy cho cách trang điểm. Rồi còn thử lại chiếc áo ngủ hai dây màu hồng nhạt. Cái Thoa thì cáu bẳn với tôi, thẳng người lên, cái vai cứ gù gù như vai bò vậy. Thế là tôi vươn vai lên nom như tượng gỗ. Cả bọn cười rũ ra. Thôi được, nói cho cùng tuổi ba mươi cũng đáng yêu chứ không đến nỗi toan về già. Tối về tôi làm đúng như chỉ bảo. Trang điểm nhẹ cho đến khi tự thấy mình đẹp nhất. Lẽ dĩ nhiên khi hai đứa trẻ đã vào giường, tôi mới thay đồ và mặc chiếc áo ngủ hai dây màu hồng. Tôi hồi hộp ngắm mình trước gương và cố dướn vai lên cho đỡ bị gù. Tôi chờ anh chàng đẹp trai của tôi về. Chắc anh sẽ ngạc nhiên và sẽ hôn lên môi tôi như mọi lần và sẽ ôm ghì lấy tôi cho mà xem.
Tôi chờ khá lâu. Không thấy anh gọi điện về như mọi khi nên rất sốt ruột. Ngó đồng hồ đã đến hơn hai mươi ba giờ nên đành gọi điện cho anh. Nghe tiếng xe vẫn rồ rồ trong điện thoại, tôi nghĩ chắc vẫn còn bận chở khách đi, nên vội tắt máy. Đôi mắt tôi díp lại. Cơn buồn ngủ kéo đến như mọi khi vì sáng sớm mai tôi lại vào làm theo ca. Tôi nằm xuống và ngủ thiếp đi bên cạnh hai con. Mãi đến khi tiếng chuông réo lên tôi mới bừng tỉnh và chạy vội ra mở cửa. Tất nhiên tôi quên béng đi cái chuyện mình ăn mặc thế nào và trang điểm ra sao. Chồng tôi dắt xe nhanh vào nhà. Anh kêu mệt và lấy quần áo vào nhà tắm. Tôi sắp xếp lại mâm cơm, nhưng anh lại nói vọng ra, đã ăn với khách rồi. Tôi chưng hửng khi thấy anh vội đi vào buồng ngủ, mà chẳng hề ngoái lại nhìn vợ. Có thể anh quá mệt vì chuyến đi này thật rồi. Tôi mỉm cười và vẫn còn hy vọng ngày mai anh sẽ quan tâm tới chiếc áo mầu hồng này.
Tôi vội vào nhà tắm định ngâm bộ quần áo bẩn của anh. Tôi tranh thủ ngắm lại gương mặt mình qua chiếc gương trên bồn rửa mặt. Tôi nhoẻn cười với mình, rồi tự an ủi rằng, thôi dành cho ngày mai. Tôi vừa rửa mặt cho sạch son phấn, bỗng nhiên tôi thấy có mùi thơm khác lạ. Hay đó là mùi thơm của chiếc áo mầu hồng. Có thể mình đã không để ý nó từ khi mới khoác lên người. Mùi thơm ấy vẫn quanh quẩn đâu đây. Tôi vội thay quần áo ngủ như mọi ngày. Khi ném chiếc váy ra ngoài tôi vẫn ngửi thấy cái mùi hương lạ ấy. Nó từ đâu nhỉ. Bất ngờ cái mùi ấy bay ra từ bộ quần áo của anh mà tôi chưa kịp ngâm. Tôi ngẩn người nghĩ, không lẽ…
Sáng hôm sau tôi lại vẫn mang bộ quần áo cho anh thay, nhưng anh lại gạt đi và quay lại tủ lấy cái áo màu vàng sữa. Tôi hỏi, anh bảo hôm nay phải đón một người khách đi có việc, cần lịch sự một chút. Phải chăng mùi nước hoa của người khách này? Đó là một người con gái chăng? Tôi định hỏi anh nhưng lại thôi. Hơn nữa anh lại nổ xe vội vã đi ngay. Hình như anh không còn nhớ đến việc ôm và hôn tôi nữa. Tôi suy nghĩ không lẽ mấy đứa cùng phân xưởng nói đúng. Nhưng không thể có chuyện anh quan hệ lăng nhăng được. Hay tôi không biết giữ chồng như mẹ đã nói. Nghĩ nhiều, tôi đâm hoang mang khi cái mùi nước hoa ấy cứ quanh quẩn trong buồng tắm.
Lại một tối khuya nữa anh mới về. Tôi ngồi như vô hồn bên bàn nước. Anh đến gần bên quàng vai tôi, rồi đưa cho tôi một gói bánh và nói là của khách cho. Tôi vội cầm tay anh hỏi một thôi một hồi theo bản năng. Cô nào vậy? Anh quan hệ thế nào? Cái mùi nước hoa tối qua, và chiếc áo mới thay sáng nay?! Nghĩa là tôi liến thoắng như một con điên vậy. Nhưng hình như anh hiểu tâm trạng của tôi nên nói như sắt đá rằng không hề có chuyện thớ nợ ở đây. Khách là khách. Họ thèm vào cái thằng xe ôm như anh. Chẳng qua vì tiền thôi. Cũng chỉ lo cho vợ con, chứ cái đồng lương công nhân bèo bọt, nuôi cả nhà sao nổi. Thấy anh nói có lý, tôi im lặng. Đêm ấy anh ôm tôi ngủ ngon lành như mọi khi. Mọi thứ lại bình yên như chưa hề có cái mùi hương xa lạ kia.
***
Tiếp những ngày sau đó, thỉnh thoảng anh vẫn về khuya và tôi đâm quen với mùi nước hoa thơm nức mũi ấy và không hề suy nghĩ gì nữa. Có hôm anh còn thề khi thấy tôi rớm nước mắt, vì có hôm chờ tới hai giờ sáng anh mới về. Vẫn bộ mặt hiền lành và đáng thương ấy, anh nhíu mày rồi năn nỉ nói, nếu có chuyện lăng nhăng sẽ không còn mặt mũi nào mà nhìn mặt hai con nữa. Yên tâm đi. Thề rồi anh đưa tôi một ít tiền để mua thêm son phấn. Anh còn khen tôi mặc chiếc áo ngủ mầu hồng rất quyến rũ. Cứ thế nhé. Tôi bồi hồi trong lòng vì lời khen và ứng xử khéo léo của anh. Tôi tin chắc sẽ không có chuyện gì xảy ra. Và sẽ không bao giờ hỏi thăm dò anh về người khách kia. Kể cả mùi hương ấy nữa…
Nhưng ai ngờ, một hôm cái Thoa nhắn cho tôi một tin, chồng tôi vừa đi vào khách sạn với một cô gái, vô tình nó bắt gặp. Tôi run người và không thể còn nhắn tin được nữa, nên bỏ ra ngoài gọi điện cho Thoa để hỏi cho rõ. Nó thề chính mắt nó trông thấy và hiện vẫn còn đứng đó chờ người nhà. Tôi hỏi vậy làm gì bây giờ. Nó hét lên ra đây chứ sao. Có gì nó cùng tôi vào tận nơi, bắt tận tay day tận trán, cho con đĩ kia một trận. Tôi vô cùng run sợ và không muốn ra làm tung tóe mọi chuyện. Xấu chàng hổ ai. Mà nhỡ đến nơi mọi chuyện lại không như thế thì xấu hổ chết. Thấy thế nó xổ một trận vào tai tôi, ngu thì chết, mất chồng khổ con. Phải giữ lấy chồng chứ. Tôi vội gọi điện cho mẹ. Không ngờ mẹ tôi mạnh mẽ nói tôi hãy đón hai đứa con đến tận khách sạn đó mà gặp chồng. Nếu đúng nó sẽ chừa thói trăng hoa đi, vì xấu hổ với vợ và các con. Nhưng chớ có làm gì ồn ào. Chỉ cần gặp mặt và cho con gọi bố về. Thế thôi.
Tôi theo ý mẹ. Quả nhiên anh lầm lũi trở về. Còn cô gái kia ôm túi quần áo bỏ chạy. Các con tôi hình như hiểu mọi chuyện. Cái Bống thì khóc như cha chết. Thằng Bun lại im lặng bặm môi, lườm nhìn bố. Tôi ôm cái Bống vào lòng rồi cũng ấm ức khóc. Ngực tôi như bị nghẹn lại đau thắt con tim. Anh tỏ ra ân hận và xấu hổ với các con. Anh ngồi ôm mặt trên ghế như một kẻ tội đồ. Bất ngờ anh ôm lấy tôi thề, không bao giờ lăng nhăng như thế nữa. Tôi hất tay anh ra rồi gào lên, không thể tin anh được nữa. Anh đã thề bao lần rồi. Thằng Bun hét lên một tiếng vì nó tự cắn môi bật cả máu. Tôi vội kéo nó vào lòng. Nó cau mắt nhìn bố như một nỗi oán giận đến dữ dội.
Lúc này tôi không ghìm được cơn đau nữa nên khóc như bị dao đâm vào con tim vậy. Anh lay vai tôi mãi rồi đột nhiên chạy xuống bếp. Khi thấy cái Bống hét lên, bố cầm dao kìa, tôi hốt hoảng quay lại thì thấy anh kề con dao vào ngón tay trỏ bàn tay trái, rồi chặt một nhát thật mạnh. Một nửa ngón tay đứt rơi xuống đất. Máu chảy lênh láng. Tôi vội chạy lại. Anh gạt tay nói, đây là lời thề bằng máu, và không cho tôi đến gần băng bó vết thương, nếu còn không tin tưởng chồng nữa. Lúc này thằng Bun mới bật khóc. Tôi vội nói líu cả lưỡi rằng tôi tin anh và đừng để các con sợ nữa. Nhìn gương mặt đau khổ và tội nghiệp của anh mà tôi xót xa làm sao. Thôi thì mọi chuyện cho qua đi. Anh ân hận vì lỗi lầm của mình là được rồi.
***
Vậy mà chỉ ba tháng sau, lại có người bắt gặp chồng tôi đưa một cô gái khác vào khách sạn ở bên kia sông Hồng, vào một buổi sáng. Họ còn quay được cả video bằng điện thoại rồi gửi cho tôi để cảnh báo, và coi đó như một chứng cớ để dậy chồng. Tôi như chết lặng trong lòng. Tối hôm đó tôi chỉ ném chiếc điện thoại ra bàn rồi ngồi bất động. Không còn biết bấu víu vào đâu nữa. Nhìn cái mặt đẹp trai và hiền lành kia tôi không còn thể hình dung ra sao. Nhìn mặt mà bắt hình dong, như các cụ nói thật khác xa đối với tôi tưởng tượng. Đó là một cái mặt nạ thôi. Phía sau nó là một gương mặt méo mó và xa lạ. Đêm ấy tôi lấy hết đồ trang sức mới mua đem ra đốt. Cả chiếc váy hai dây mầu hồng nữa. Ngọn lửa cũng như nghẹn lại, thấp thỏm cháy. Cái Bống tháo láo mắt nhìn vào đêm trống rỗng. Thằng Bun lại cắn môi bật máu. Còn tôi với đôi mắt ráo hoảnh. Không thể khóc được nữa