1. Man City tiếp Barca. Một cuộc chơi của những tỷ phú, của sự giàu sang và quyền thế. Kết cục, gã nhà giàu mới nổi Man City thất bại trước một đại gia giàu truyền thống (0-2) ngay tại sân nhà. Vẫn biết, nhiều tiền không mua được hạnh phúc, nhưng rõ ràng nó làm quãng đường đi tới hạnh phúc có thể ngắn lại. Man City đã làm như thế trong nhiều năm qua, từng bước, từng bước một. Và đến lúc này, họ đã phần nào làm được cái việc mà điên rồ: bỏ tiền để mua tầm vóc. Ngót 150 triệu euro tiếp tục được chi ra, mang về những nhân tố đủ để đưa họ trở thành một đối trọng thực sự ở bất kì giải đấu nào. Man City đã đi đúng con đường của một kẻ điên trong thời kì “lụy tiền”: chỉ có kẻ điên rồ nghĩ mình thay đổi được thế giới, nhưng chỉ những kẻ điên rồ ấy mới là những người thay đổi thế giới.
Man City thay đổi mình và biến đổi thế giới của bản thân mình thế nào? Họ đàng hoàng ngạo nghễ cạnh tranh tại giải Ngoại hạng Anh, họ lần đầu tiên vượt qua vòng đấu bảng Champions League và đầy tự tin chạm mặt cựu vương châu Âu Barca trong tâm thế của một kẻ thách thức. Lần đầu tiên sau 3 năm tham dự giải đấu số 1 châu Âu, người ta thấy Man City không ngây ngô, không mong manh, không khù khờ, không còn vừa đá bóng vừa làm thơ để khát khao chiến thắng. Họ biết cách khống chế đối thủ, tiết chế bản thân, giữ miếng, giữ đòn, lừa miếng để chơi sòng phẳng với đối thủ cực mạnh. Sự thay đổi đó đến từ rất nhiều tiền, sự Ok9 cool link đăng nhập và sự thèm muốn vươn lên trên con đường hiện thực giấc mơ chỉ có 2 chữ: ĐẲNG CẤP!
2. Thế nhưng, khi mà tưởng như Man City đang tạo ra sự thay đổi cho thế giới bóng đá, họ bị đánh bật khỏi con đường mơ mộng, giống như tiếng gào thét của bà hàng xóm lắm điều cạnh nhà. Một chiếc thẻ đỏ và nghiêm trọng hơn là một quả penalty đã tạm thời đánh sập khát vọng Man City khi vừa mới được nhen nhóm.
Một quyết định có thể làm hỏng cả một chặng đường. Chiếc thẻ đỏ của trọng tài Jonas Eriksson dành cho pha phạm lỗi từ phía sau của Demichelis, trong tình huống Messi có thể ghi bàn là chuẩn xác. Nhưng quyết định cho Barca được hưởng quả penalty (chính Messi thực hiện thành công, mở điểm cho CLB Tây Ban Nha) lại là điều khiến Man City phải ôm hận, thậm chí là làm dang dở một hành trình được kì vọng sẽ tạo nên cổ tích. Pha phạm lỗi của Demichelis rõ ràng nằm ngoài vòng cấm địa khoảng nửa mét, việc Messi ngã trong vòng cấm chỉ là quán tính vật lí đơn thuần. Nhưng nó đủ để làm đảo lộn nhận định mang tính cảm tính của một cá nhân. Và nghiệt ngã là nhận định đó lại làm thay đổi hoàn toàn cuộc chơi, dẫn đến thất bại cay đắng của một gã nhà giàu đang cố gắng gồng mình, phá tan mọi giới hạn để đi tìm đẳng cấp. Không ai muốn nhắc đến chữ “nếu”, nhưng trường hợp này vẫn phải nói, bởi không có quả penalty đó chưa chắc Man City đã thua tới 0-2, chưa chắc con đường vào tứ kết của họ đã khép lại chặt đến thế.
Phán quyết đã được đưa ra. Kết quả cũng đã rõ. Tiền vẫn chưa mua nổi hạnh phúc. Mặc dù còn trận đấu lượt về nữa tại Nou Camp, nhưng cuộc chơi dường như không muốn ghi tên Man City. Và nếu không có điều thần kì nào đó diễn ra sau 1 tháng nữa, giấc mơ xanh mà Man City đang cố gắng vươn tới sẽ lại chấm dứt với một điểm nhấn không khiến họ tâm phục. Tuy nhiên, đó mới là cuộc chơi, một cuộc chơi khắc nghiệt mà để thành công, không chỉ cần sức mạnh nội tại mà còn cần cả may mắn, những yếu tố nhạy cảm mà họ không thể tự quyết định được.
3. Giấc mơ không có đích đến. Hạnh phúc cũng không có điểm dừng, nó chỉ đến trên con đường đi tìm kiếm hạnh phúc. Vì thế, dù thua trận nhưng Man City cũng đã tạo được cho mình cảm xúc, điều mà họ không có trong những mùa giải trước tại Champions League. Đội quân của HLV Pellegrini đã thua trắng, thua đau, thua nghiệt, song cái sự thua ấy khác rất nhiều những trận thua trước đây. Man City có thể chưa đạt đến cái TẦM, đã có được cái THẾ khi đối mặt một đội bóng hàng đầu châu Âu. Họ biết chơi bóng có toan tính, đánh trận có mảng miếng chiến thuật, và chỉ thua khi có “biến” ập đến, một tình huống “hiểm” mà kể cả một đội bóng lớn cũng khó có thể tránh khỏi thất bại.
Hơn nữa, thua Barca cũng không phải là một bi kịch, khi mà Man City chỉ là chiếu dưới. Cũng giống như một kẻ mộng mị, Man City cần bị bà hàng xóm đánh thức với cái cách khó chịu nhất, để bắt đầu hành trình gian khó đi tìm đẳng cấp. Và hãy cứ đi theo cách điên rồ nhất để thay đổi số phận của mình, để thay đổi thế giới của mình. Biết đâu nó sẽ đến ở Nou Camp…