Không khuất phục số phận
Lớp học nhỏ nằm sâu trong thôn Thanh Lam, ngày ngày vẫn rộn vang tiếng đọc bài, cười nói vui vẻ của những đứa trẻ. Người thầy lưng còng, chân trái bị teo, đi lại nặng nề, khó khăn đang tận tình cầm tay chỉ chữ cho từng em. Thầy Nguyễn Trai năm nay đã 48 tuổi, 20 năm qua thầy đã đưa không biết bao nhiêu "chuyến đò" sang sông từ lớp học "làng" ấy…!
Đang trò chuyện sôi nổi về lớp học, bỗng giọng thầy trầm xuống: Năm 15 tuổi, đang trên đường đi học bỗng dưng hai đầu gối cứ chụm vào nhau. Rồi chân tay tê cứng. Hai tháng nằm viện chân càng lúc càng yếu, đi lại khó khăn, rồi cả cơ thể không còn cử động được nữa. Suốt 2 năm ròng chạy chữa hết Đông y, Tây y nhưng bệnh vẫn không hề thuyên giảm, cơ chân teo đi. "Hồi đó thất vọng dữ lắm! Phải nghỉ học lại tật nguyền, sống làm gánh nặng cho người khác, có lúc nghĩ quẩn…" - thầy tâm sự.
Để không ai thấy sự đau đớn, khốn khổ của mình, chờ mọi người đi làm hết, Trai bắt đầu tập vận động tay chân. Nhờ mẹ thắt một sợi dây vào song cửa sổ ở cuối giường, ngày ngày Trai kéo sợi dây để tập ngồi dậy. Mới đầu, đặt được hai chân xuống đất thì trời đất cứ quay cuồng, không sao giữ thăng bằng được. Đứng lên, té xuống bầm dập tay chân… Mặc kệ. Cứ kiên trì tập luyện rồi một ngày chàng trai tật nguyền ấy đã tự đứng dậy… với đôi nạng gỗ.
"Cõng" ước mơ trên đôi chân tật nguyền
Nhìn các em đang tuổi ăn học mà suốt ngày chỉ lam lũ lo kiếm con tôm con cá bởi cái nghèo cái đói vây bủa, Trai trăn trở: "Mình phải làm một cái gì đó cho vùng quê mình. Không thể để tương lai trở nên mịt mù vì thiếu con chữ. Và rồi tôi quyết định mở lớp dạy chữ cho trẻ".
Lớp học chỉ là gian nhà tranh tạm bợ của gia đình dẹp bỏ đồ đạc mà thành. Phòng học tạm bợ thiếu ghế, thầy Trai đi xin lại những bàn ghế các trường thải ra mang về, rồi cha con xúm lại tận dụng, sửa chữa để làm bàn học cho các em.
"Hồi ấy thiếu thốn lắm. Đi học nhiều khi các em phải mượn vở, bút lẫn nhau" - thầy Trai bộc bạch.
Tin về thầy Trai mở lớp làm nhiều người ngỡ ngàng. Nhưng khi tận mắt chứng kiến thì ai cũng cảm phục và tin tưởng. Lớp học khoảng 15-20 em, gồm nhiều độ tuổi khác nhau, nên việc giảng dạy của thầy có nhiều điểm khá đặc biệt. "Lớp ghép nên mình cầm tay chỉ dạy cho các em theo khả năng, độ tuổi, đó là cách hiệu quả nhất, "sai đâu chỉ đấy" vì thế các em tiến bộ từng ngày".
"Em thích học ở đây vì thầy dạy rất dễ hiểu. Với lại nhà em… cũng không có tiền đóng học phí nữa" - Quỳnh thỏ thẻ.
Sáng đi học. Chiều chăn trâu, mò cua, bắt ốc. Có khi học phí là mớ ốc, rổ khoai mót được. Thấy cảnh chân tật lưng còng chăm sóc mẹ già, nhiều phụ huynh lấy công trả nghĩa ơn thầy. "Mùa về, người vài ba lon gạo, cân bắp, củ sắn, củ khoai… mang đến biếu thầy, chứ ở đây cuộc sống còn khó khăn lắm" - chị Nguyễn Thị Thanh - một phụ huynh nói.
Chưa qua một lớp sư phạm nào nhưng với lòng nhiệt huyết, kinh nghiệm tích cóp 20 năm nghề, thầy đã dìu dắt bao lớp học trò mà giờ đây đã là sinh viên các trường đại học, cao đẳng…
Trần Nhân Đông (một trong những học sinh của lớp học đầu tiên) sau 20 năm trở về làng nay đã là một doanh nhân thành đạt. Đứng trước người học trò năm xưa thầy không giấu nỗi niềm hạnh phúc.
48 tuổi nhưng thầy Trai vẫn một mình. Thấy thầy lớn tuổi chưa lập gia đình, nhiều người khuyên thầy lấy vợ để làng đi ăn cưới, thầy chỉ cười bảo: "Con đông lắm, có nên lấy vợ nữa không?".
| "Năm 2005, bà Nguyễn Thị Kim (Nha Trang) biết tin về lớp học đã đến và hỗ trợ xây lại phòng học, dụng cụ học tập. Trong làng vẫn còn rất nhiều trẻ có hoàn cảnh khó khăn và "đói" con chữ. Nếu được mình muốn mở rộng để có thêm nhiều trẻ được đến lớp" - thầy Nguyễn Trai thổ lộ. |