Người đàn bà xinh đẹp và tài hoa này từng là vợ của hai danh nhân Nga ở nửa đầu thế kỷ XX: thi sĩ Sergey Esenin và đạo diễn thiên tài Vsevolod Meyerkhold. Nàng là mẹ của hai đứa con tuyệt vời. Nàng đã có những tháng ngày hạnh phúc nhưng niềm hạnh phúc đó quá đắt giá. Nàng đã phải trả cho nó bằng chính cuộc sống của mình.
Zinaida Raikh sinh vào tháng 6/1894 trong một gia đình người Nga gốc Đức. Mẹ nàng thuộc dòng dõi quý tộc. Cha nàng là một người theo tư tưởng dân chủ Ok9 cab trò chơi casino phổ biến. Zinaida rất đồng tư tưởng với cha nên đã từng bị đuổi khỏi trường trung học. Nhờ người mẹ tháo vát kiếm được giấy chứng nhận tốt nghiệp trung học cho nên nàng vẫn tiếp tục học lên được bậc cao cấp ở Kiev và ở St. Peterburg, nghiên cứu các ngoại ngữ và môn điêu khắc.
Năm 1913, Zinaida gia nhập đảng Dân chủ Ok9 cab trò chơi casino phổ biến Nga (ESER) và vào làm tại cơ quan ngôn luận của tổ chức Ôk9 casino, thể thao, nổ hũ, game bài và bắn cá này "Sự nghiệp của nhân dân". Cũng chính tại đây, mùa xuân năm 1917, mỹ nhân mơ mộng đã tình cờ gặp Sergey Esenin và từ đó, cuộc sống của nàng đã chuyển sang một hướng khác.
Trai tài gái sắc, hai người thấy nhau là thích nhau. Hè tới, họ cùng bạn bè đi nghỉ ở Biển Trắng và không cầm lòng được nên đã kết hôn trong nhà thờ. Sự việc này có lẽ cũng không cần phải nhấn mạnh nếu không có sự kiện trước đó, Zinaida thực ra đã định lấy một người hoàn toàn khác làm chồng.
Đó là người bạn trong nhóm của họ, nhà thơ Aleksey Ganin, lúc ấy cũng đi Ok986.com Nổ hũ, thể thao, casino, bắn cá ở Biển Trắng cùng họ. Thế nhưng, Esenin đã mạnh mồm hơn nên bất ngờ tỏ tình trước. Và Zinaida đã không thể chối từ. Ganin, cũng "nòi khách thơ", đã tỏ ra rất hỉ xả và thậm chí đã đồng ý đứng ra làm chứng trong lễ thành hôn của họ tại nhà thờ Kiriko -Ulitovskaya ở Vologda.
Năm 1918, đôi uyên ương trẻ đã chuyển tới ở Petrograd (St. Peterburg), trên đại lộ Lyteynyi. Cuộc sống của họ không thể bình an được. "Em yêu ơi, khủng khiếp lắm khi ở cùng thi sĩ" - Vladimir Mayakovsky đã viết vậy. Cảnh đời chồng vợ cũng trở nên khủng khiếp đối với Esenin và Raikh. Thi sĩ yêu nàng và cũng thù hận nàng.
Vì sao anh yêu nàng, rất dễ hiểu. Vì sao anh thù hận nàng? Chỉ vì nàng đã nói rằng, anh là người Ok986 vip Thiên đường trò chơi trong đời nàng nhưng trong đêm tân hôn, hóa ra mọi sự không phải như thế. Tuy nhiên, đó cũng chỉ là một cái cớ để người đời lý giải những sự không thể lý giải được trong tình yêu của Zinaida với thi sĩ đệ nhất Nga La tư.
Thật khó hình dung Esenin trong vai một người chồng chỉn chu và một người cha chu đáo. Thi sĩ là thi sĩ! Khi Zinaida có mang, Esenin lại rời bỏ vợ lên Moskva. Zinaida không còn cách gì hơn là quay trở về nhà bố mẹ đẻ ở Orriol. Tháng 5/1918, nàng sinh hạ một cô con gái và đặt tên là Tachiana. Hồi phục sức khỏe rồi, nàng vẫn chần chừ không lên Moskva cùng chồng vì bằng linh cảm của người đàn bà, nàng biết rằng ở Moskva, nàng sẽ không được dễ chịu với ông chồng lãng tử.
Tại Orriol, Zinaida không cam chịu ngồi không trong nhà mà tham gia rất nhiều Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP ở các bộ phận văn hóa Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 tại các cơ quan ở địa phương. Nàng cắn răng chịu đựng cảnh đơn côi vì suốt thời gian đó, Esenin không một lần xuống Orriol thăm vợ con.
Cực chẳng đã, Zinaida đã mang con lên Moskva với chồng. Lúc này, Esenin đang sống cùng nhà thơ Anatoli Mariengof, theo đuổi mộng tạo dựng một nền thi ca mới. Hai gã trai lãng tử đã ở cùng một phòng và hơn thế nữa, ngủ cùng một giường. Giai đoạn đó nước Nga Xôviết đang ở trong những điều kiện bần hàn và băng giá. Hai thi nhân trẻ đã sưởi ấm lẫn nhau.
Thế mà bất ngờ xuất hiện một người vợ mang theo đứa con thơ. Cô bé Tachiana bướng bỉnh dứt khoát không chịu nhận Esenin là cha. Ai bế, cô bé cũng theo chỉ trừ Esenin. Tới thời điểm này, bản thân Zinaida cũng không còn hấp dẫn đối với ông chồng thi sĩ nữa. Những say đắm tình yêu do xa mặt cách lòng nên đã không còn tăm tích trong trái tim thi sĩ. Thêm vào đó, ông bạn thơ Mariengof lại liên tục "đâm bị thóc, chọc bị gạo" nên càng làm Esenin nhạt nhẽo với Zinaida…
Mọi sự trở nên tồi tệ tới mức chính Esenin đã nhờ Mariengof "giải cứu" cho mình khỏi tình trạng hôn nhân không còn là thú vị này. Ông bạn vàng này đã tới gặp Zinaida và nói dối rằng, Esenin đang yêu một phụ nữ khác. Thực ra, khi ấy, Esenin chưa phải lòng ai khác. Thế nhưng, vốn giàu lòng tự ái, Zinaida sau khi nghe lời nói dối từ miệng Mariengof đã rời khỏi Moskva, bế con gái về lại Orriol cùng cha mẹ đẻ.
Tuy nhiên, dẫu lìa ngó ý còn vương vấn tình, sau đó một năm, Zinaida đã cố gắng nối lại quan hệ với chồng. Tuy nhiên, nàng đã thất bại trước chàng thi sĩ giăng hoa. Esenin vẫn tiếp tục sống chung với Mariengof. Thế là Zinaida đành phải li dị chồng. Oái oăm là, trước khi chính thức "anh đường anh, tôi đường tôi", nàng lại có mang với Esenin.
Và nàng đã sinh thêm một cậu con trai nữa với thi sĩ năm 1920, đặt tên là Konstantin. Đứa trẻ ngay từ khi còn đỏ hỏn đã mắc bệnh thương hàn. Zinaida đã phải mang con xuống khu nghỉ dưỡng ở Kosklovodsk để chữa bệnh. Cậu con trai dần bình phục, nhưng người mẹ lại đổ bệnh nặng đến mức gần như bị hóa dại. Nàng buộc phải vào nằm viện.
Khi rời khỏi bệnh viện, Zinaida gần như đã trở thành một người khác. Ít ra thì chính nàng cảm thấy như thế. Nàng đã rất đau đớn vì sự chia lìa với Esenin, người mà nàng vẫn còn cực kỳ say đắm. Say đắm một cách điên cuồng, mù quáng!
Thế nhưng, giờ đây nàng lại muốn quên anh đi, quên thật mau. Nhất là sau lần gặp gỡ tình cờ ở ga xe lửa, khi nàng đưa cho Esenin nhìn thấy cậu con trai của họ tóc đen rất giống nàng của họ thì Esenin đã bảo rằng, dòng họ Esenin không có ai tóc đen cả. Từ đó, Zinaida đã cắt tóc ngắn và thường hay mặc áo khoác da.
Sống cảnh đơn thân, Zinaida đã theo học lớp đào tạo diễn viễn sân khấu cao cấp. Nàng muốn trở thành nghệ sĩ. Bạn đồng môn của nàng đều là những người rất tài năng, thí dụ như Sergey Eyzenshteyn và Sergey Yutkevich, về sau đều trở thành những đạo diễn lừng lẫy của nền Được vận hành bởi Liên Minh OKVIVP Xôviết. Ông thầy của nàng khi đó cũng là một nhân vật trứ danh, đạo diễn Vsevolod Meyerkhold.
Nàng lúc đó ở tuổi 27, còn Meyerkhold đã 47 tuổi. Lửa gần rơm, nhà đạo diễn nổi tiếng đã phải lòng ngay cô sinh viên đang thời nồng đượm. Thực ra, Meyerkhold đã phải lòng Zinaida từ trước khi nàng trở thành học trò của ông. Một lần, tới chơi nhà Esenin, ông đã nửa đùa nửa thật hỏi thi sĩ rằng, liệu anh có phản đối gì không nếu ông "cuỗm" vợ anh đi. Và Esenin đã đáp rằng, thế là anh làm phúc cho tôi đó.
Meyerkhold rất si mê Zinaida. Ông cũng rất cưng chiều hai đứa con riêng của nàng. Sống với ông, dường như lần đầu tiên Zinaida mới có được cảm giác là mình thực sự được yêu được quý.
Mọi chuyện lẽ ra rất tuyệt vời nếu không có một tình tiết buồn, đó là người vợ của nhà đạo diễn, bà Olga Mikhailovna Munt. Meyerkhold đã sống cùng bà Munt hai nhăm năm và họ đã có ba cô con gái. Và thế là, khi bà Olga Munt đi nghỉ mát cùng các con, Meyerkhold đã viết thư cho bà để bảo, bà nên đi tìm căn hộ khác để sống, chứ còn căn hộ cũ từ nay trở đi sẽ là nơi ông sống cùng với Zinaida Raikh.
Bà Olga Munt không thể tha thứ cho sự bội tình này của chồng nên đã vào nhà thờ, đứng trước các tượng thánh nguyền rủa Meyerkhold cùng tình yêu mới của ông. Dù không mê tín nhưng cũng phải thấy rằng, về sau, lời nguyền rủa đó đã đạt được mục đích của nó.
Về ở cùng nhau, Meyerkhold đã giúp cho Zinaida trở thành nghệ sĩ. Mà không phải ở mức thông thường, mà là một ngôi sao. Ông đã đánh giá rất cao tài năng của nàng, dù không phải ai cũng đồng ý kiến với ông. Những ai ở nhà hát không nghĩ như Meyerkhold khi nói về Zinaida đã buộc phải trả giá và phải rời đi nơi khác.
Rất buồn là càng lừng danh, tính tình Zinaida càng trở nên khó chịu. Có lẽ những di chứng từ bệnh thương hàn đối với thần kinh của nàng vẫn còn rất nặng nề. Trên sân khấu, khi Zinaida hét lên thì ai nghe cũng cảm thấy hãi hùng. Ở nhà, nàng cũng hay hét lên như thế. Hai vợ chồng hay cãi cọ nhau. Meyerkhold ghen không phải là vô cớ.
Ở thời điểm đó, sau khi rời bỏ vũ nữ Aysedora Dunkan, Esenin trở về Moskva. Việc đầu tiên anh làm là thăm lại người vợ cũ cùng hai đứa con. Zinaida khi đó đang ở thời rực rỡ nhất cả về nhan sắc lẫn danh tiếng.
Và lửa tình lại bùng phát trong lòng người thi sĩ đa mang. Và một khi thi nhân như Esenin đã yêu thì không người đàn bà nào cưỡng lại được, nhất là khi người đàn bà đó lại là vợ cũ của anh. Zinaida đã không cầm lòng nổi trước sức quyến rũ của Esenin. Họ đã nối lại các mối quan hệ tình ái như xưa.
Meyerkhold tất nhiên là biết chuyện này. Và ông nổi cơn ghen. Zinaida đã buộc phải cắt đứt mối quan hệ với Esenin vì nói cho cùng, nàng cũng rất yêu và kính trọng Meyerkhold. Khi đó, trong nỗi buồn xa cách, Esenin đã viết nhiều bài thơ sâu sắc và lay động. Tới chơi nhà nghệ sĩ Chkalov, nơi tụ họp quen thuộc của giới văn nghệ sĩ Moskva, nhìn thấy con chó Jim của chủ nhà, anh đã hạ bút làm những câu tặng cho nó nhưng thực ra là để khóc nỗi buồn vì không được gặp Zinaida nữa:
"Jim, đưa chân cho tớ cầu may,
Chân như thế, chưa bao giờ tớ thấy.
Cùng tớ sủa dưới trăng Jim nhé,
Sủa vào đêm yên bình lặng lẽ.
Jim, đưa chân cho tớ cầu may.Mà nỡm ạ, đừng thè lưỡi liếm,
Hiểu giùm điều dễ nhất trần gian.
Cậu chẳng biết thế nào là sống,
Chẳng biết đời đáng giá bao lăm.Ông chủ cậu dễ thương, danh giá,
Khách suốt ngày tấp nập vào ra.
Ai cũng thích mỉm cười ve vuốt
Bộ lông của cậu quá nhung tơ.Câu quỉ quái đẹp theo kiểu chó,
Cái mõm nhìn xinh xắn cả tin.
Chẳng thèm hỏi bất kỳ ai một tiếng,
Như gã say, gặp, nhảy hôn liền.Jim thân mến, giữa vô vàn khách
Chẳng thiếu gì kẻ lạ người quen.
Nhưng liệu nàng - ủ - rũ - hơn - tất - cả
Có tình cờ ghé chơi không Jim?Nàng sẽ tới, tớ cuộc cùng cậu đấy,
Hãy nhìn nàng đăm đắm giùm nhau
Và dịu dàng hôn tay nàng hộ nhé
Chuộc cả điều không phải tớ bắt
nàng đau..."
Và điều khủng khiếp nhất đã xảy ra vào ngày 31/12/1925: Esenin tự sát. Meyerkhold đã đưa nàng đến đưa tang chồng cũ. Zinaida đã nức nở bên quan tài thi sĩ: "Cổ tích của em ơi, sao anh lại bỏ em đi thế?!".
Từ đó, sức khỏe của Zinaida Raikh ngày một suy sụp. Nàng đã không kiểm soát được hành vi của mình cả ở nhà cả trong các cuộc giao tiếp công cộng. Và gia đình nàng đã gặp họa lớn. Ngày 20/6/1939, nàng đã bị sát hại. Chồng nàng, nhà đạo diễn vĩ đại Meyerkhold sau những đau khổ trần ai cũng qua đời năm 1940.
Bản dịch thơ trong bài do nhà thơ
Hồng Thanh Quang thực hiện
từ nguyên bản tiếng Nga.