Lạnh đầu đông

Hà Nội lạnh và em thì vắng
Một nửa trời chống chếnh phía người mong
Gió bấc thổi gió bấc vô tình quá
Cứ quất lằn vết tím rách chiều đông

Ừ đã biết phòng thân áo ấm
Ly cà phê nóng hổi nhấp thay người
Nhưng lạnh lẽo từ trong… ai đỡ
Người chưa về Hà Nội có khuây nguôi? 

Im ắng lạ, im ắng như cõi tịch
Hồ Tây sương, không vệt bóng sâm cầm
Chim trốn rét còn người chịu rét
Có ai về chia lạnh với tôi không 

Có ai về chung nhớ với tôi không
Gió bỗng nổi, gió dựng từng con sóng
Bên hồ Tây tôi thành biển động
Bão riêng mình… còn em… cứ bình yên!

Các tin khác