Đêm ấy, vừa di chuyển đến nơi tạm trú thì tiểu đoàn được lệnh đi phục kích ở đường 13, có địa danh là Cầu Đụng. Trận đánh diễn ra ác liệt, diệt hai đại đội Mỹ. Bấy giờ chiến sĩ mới rõ ra là đụng độ với Sư đoàn 25 - “Tia chớp nhiệt đới” Mỹ, trên đường về cứu nguy cho Sài Gòn. Cũng vì đụng với thứ "dữ", nên chúng phản ứng nhanh lẹ, liên tục từ ngày hôm ấy cho đến những ngày sau. Lộ đội hình, Tiểu đoàn 2 Gò Môn bị kèm chặt như kèm cầu thủ ngôi sao trên sân bóng.
Trước Mậu Thân 1968, Tiểu đoàn 2 Gò Môn từng hoạt động vùng Gò Vấp - Hóc Môn là một vùng sông rạch chằng chịt, đồng nước bưng sình nên được mệnh danh: Rái Nước; đã từng gây cho địch bao nỗi kinh hoàng. Bởi vậy, quân Mỹ tung binh lực thăm dò, rồi tập trung hỏa lực hủy diệt, có sự phối hợp của quân Sài Gòn. Đối với Tiểu đoàn Rái Nước dù thiện chiến vẫn phải hứng đòn khốc liệt, khi buộc phải bám trụ địa bàn được giao mệnh lệnh đứng chân. Từng tấc đất giành giật với quân thù phải trả bằng máu!...
Chính trong khung cảnh cực kỳ ác liệt này tôi được gặp em, một cô gái duy nhất của tiểu đoàn. Cùng anh Phú Bằng (phóng viên Báo Quân đội nhân dân), chúng tôi bám theo đơn vị này cả tháng, thế mà không phát hiện ra cô y tá độc nhất này. Do không ngờ: con gái mà dám theo Tiểu đoàn Rái Nước, hay hoặc vì ngày bám công sự, đêm di chuyển, hay có lẽ chúng tôi chỉ chú tâm theo các chiến sĩ đánh giặc?
Có một hôm, tôi và anh Phú Bằng bị 3 lần pháo nện trúng công sự, vọt qua hầm nổi, một lát hầm bị sập. Phú Bằng bị thương nhẹ, tôi bị động phổi do đà hầm đè. Khi thoát ra, anh Phú Bằng xuống một công sự cạn, trên đắp mấy cây chuối, chỉ vừa nằm để giấu cái đầu. Tôi nhìn quanh, thấy cái hầm nổi sát bên gốc cây sầu riêng, gọi anh cùng sang, nhưng anh lắc đầu. Pháo vẫn đang nã cấp tập. Tôi vọt qua căn hầm nổi, cửa hướng về phía bờ sông Sài Gòn. Nhưng trong hầm thương binh nằm sắp lớp, chật cứng, tôi sững lại, định tìm nơi khác. Một giọng con gái bỗng phát ra gấp gáp:
- Anh vô lẹ đi! Pháo đang bắn dồn dập, lựng sựng ngoài đó, chết sao?
Tôi còn ngại ngùng nép ngoài vách hầm khi loạt pháo vừa nổ. Lại giọng cô gái giục khẩn thiết: "Anh vô lẹ đi! Chen chúc nhau mà sống thôi!".
Dù hết chỗ, nhưng anh em thương binh người này lấn dần người kia để nhường chỗ cho tôi lách người vào, ngồi bó gối sát bên cửa hầm. Căn hầm chao lên như thuyền chao sóng. Tôi nói để tự lấy tinh thần:
- Hầm chao, pháo chưa trúng, trúng mình, hầm không chao.
Ngồi gục đầu lên hai cánh tay bó gối, cô gái chợt ngẩng lên nhìn tôi. Đôi mắt tròn, đen huyền long lanh đầy vẻ trầm tư. Trong hầm chỉ có tôi và cô là ngồi, tư thế giống nhau, gián cách cái cửa hầm. Tôi vừa mới được cô cho biết tên là Trinh thì một trái đạn pháo nổ ngay trên nóc hầm. Trinh vụt ngã nhoài, gác đầu lên gối tôi, kêu lên thảng thốt:
- Em bị thương!
Hai bàn tay gầy của Trinh bịt chặt lên đôi mắt. Tôi khẽ gỡ tay Trinh ra, thay vì máu chỉ thấy có nước mắt giàn giụa. Vừa cầm chéo khăn ka-tê trắng kẻ ô xanh của Trinh đang quàng ở cổ rất điệu, tôi chưa kịp lau đôi mắt đỏ quạch đầy bụi đất thì Trinh đã ngồi lên giật khăn lại với vẻ bẽn lẽn, nở nụ cười ngượng nghịu:
- Anh đừng cười em nghen! Căng thần kinh liên tục mà!
Rồi Trinh tự lau mắt, vừa nhìn quanh khắp lượt anh em thương binh. May mắn không ai việc gì, ngoài vết thương cũ. Bấy giờ tôi mới nhìn đến cái nóc hầm đã lâm nhâm những lỗ sáng nhìn thấy trời, thầm nghĩ: "Nếu không có tiếng gọi khẩn thiết của Trinh thì số mạng tôi sẽ ra sao?". Tôi thở phào, lại muốn lấy tinh thần, nói vui:
- Có lẽ nhờ cây sầu riêng đỡ đạn, cứu chung anh em mình!
Anh em thương binh trở bộ, khẽ rên như muốn cười. Và môi cười của Trinh đã hồng lại. Trinh mình dây, tóc dài tết đuôi sam kẹp xấp đôi mà vẫn quá nửa lưng. Đôi mắt tròn đen long lanh đã mất vẻ trầm tư, ánh lên cái thần sắc tươi trẻ của tuổi hai mươi, hồn nhiên kể chuyện đời mình.
- Em quê Quảng Nam, dân Duy Xuyên, bị Diệm trả thù kháng chiến cũ khủng bố thảm khốc, em theo gia đình dạt vô Sài Gòn kiếm sống. Em là công nhân xưởng dệt Vinatetcô, đi bộ đội năm 1965, học y tá rồi về tiểu đoàn này.
- Là nữ sao em không chọn đơn vị nào ở trên Miền, trên khu, có phải đỡ gian khổ hơn ở cái vùng ven đô nước nôi, sình sụp, lầy lội...
Phóng viên phỏng vấn một tù binh Mỹ bị bắt tại chiến trường, năm 1968.
Trinh ngắt lời tôi, nói một hơi rất giòn:
- Đi đánh giặc cứu nước chứ đâu phải đi làm ăn làm giàu làm có sao mà lựa chọn. Còn nếu sướng thì địa chủ nó đi hết!
Pháo địch từ các trận địa vẫn không ngừng nã hàng loạt đạn, bộ đội gọi là "pháo bầy" (hay còn gọi dàn nhạc Tân Tây Lan) nổ roảng roảng quanh căn hầm. Trinh vẫn tiếp tục câu chuyện:
- Hôm theo tiểu đoàn đánh vô Bộ tổng Tham mưu Sài Gòn, lúc trụ ở khu phố, bà con trong thành nghe nói có nữ giải phóng quân, họ đến coi em đông quá chừng. Em mắc cỡ chút thôi rồi phải tỏ ra là quân cách mạng, em nói chuyện cho bà con nghe. Thì mình đã học được gì, làm được gì nói nấy, nói ý nghĩa vì sao phải vô Sài Gòn đánh Mỹ đến tận ổ, cho Mỹ cút ngụy nhào! Bà con thấm ý, khen nức nở, nói với nhau: "Con gái nhà ai mà gan góc cùng mình, lại ăn nói thông thái dễ sợ!"... Kế rồi mình bắt được tù binh dẫn ra. Em hỏi họ: "Các anh đi lính hồi nào?". Một tên đáp: "Dạ em mới bị bắt quân dịch một tháng". Em nói: "Dù một ngày cũng là có tội với nhân dân! Nó dạ...".
Tan trận pháo thì đêm đã khuya. Tôi phát hiện Phú Bằng bị thương gãy xương đùi. Nghe tôi báo, Trinh lẹ làng lục túi cứu thương băng sơ cứu và tiêm cho anh mũi thuốc cầm máu. Vừa lúc đó có nhiều tiếng gọi y tá. Trinh chạy băng trong khu vườn xơ xác với dáng người dong dỏng gầy nhom, mái tóc kẹp vung văng lia lịa thoắt nhòa trong bóng đêm. Tôi chặt cây tre làm cáng, buộc võng, đến gặp Ban chỉ huy trung đoàn nhờ người khiêng giúp Phú Bằng, mới hay Ban chỉ huy hy sinh mất 3 người: Lê Minh Nhựt, Trung đoàn trưởng; Tám Lẹ, Trung đoàn phó và Ba Đức, Ôk9 casino, thể thao, nổ hũ, game bài và bắn cá viên phó, chỉ còn mỗi Chính ủy Hoàng Phái.
Đơn vị lập tức di chuyển địa bàn để còn bám trụ vào đợt hai, trong khi những tay súng còn lại thưa vắng đến nao lòng! Thế là ai nấy lặng im lo phần việc của mình. Tôi chạy rảo trong khu vườn đổ nát tìm Tổ Được vận hành bởi Liên Minh OKVIVP Cục Ôk9 casino, thể thao, nổ hũ, game bài và bắn cá Miền do Trường Thành Hỷ phụ trách, cùng Bất Diệt và Nhân Tịnh điều Phú Bằng về tuyếân sau. Vào đợt hai, được biết các đơn vị tổn thất càng nặng nề. Chính ủy Trung đoàn Quyết Thắng Hoàng Phái hy sinh. Đau xót, Ban chỉ huy trung đoàn bị xóa sổ...
Hòa bình, tôi trở lại tìm Trinh của Tiểu đoàn Rái Nước. Nhưng đơn vị sau chỉnh biên, ra quân, rồi sáp nhập thành lập Trung đoàn Gia Định, phiên hiệu cũ không còn. Hỏi thăm cô y tá Trinh thì chẳng ai biết mất còn, thất lạc nơi đâu?! Những con người mà tôi quen biết ngày ấy cũng không gặp lại được ai. Có người được biết đã hy sinh, có người còn lại cũng không biết ở đâu? Như Trinh, người con gái Duy Xuyên gọi tôi vào tránh trận pháo kích dữ dội suốt ngày trong căn hầm bên gốc cây sầu riêng.
Tiếng gầm thét rùng rợn của thần chết đã lùi xa. OK9 cung cấp hơn 1.000 trận đấu mỗi ngày từ các giải đấu lớn như World Cup, Premier League, La Liga, Champions League,.. với tỷ lệ kèo cược vô cùng cao bình yên, ngày mỗi ngày đổi thịt thay da. OK9 là nền tảng giải trí trực tuyến uy tín hàng đầu châu Á mới mọc lên cao tầng, đồ sộ, khang trang, vĩnh cửu... Song khúc điệp của một giọng nữ cao lảnh lót, khẩn thiết, giục giã hầu như vẫn còn vương trong cỏ cây hoa lá hòa âm trong giai điệu thanh bình:
- "Anh vô lẹ đi! Pháo bắn dồn dập, lựng sựng ngoài đó, chết sao!".
Giữa không gian khét lẹt mùi khói súng với thời gian nhoáng lóe chỉ trong phút giây, nhưng tiếng gọi đã làm rung động mãi tâm hồn tôi một khúc điệp khẩn thiết của sự sống. Khúc điệp kéo dài sinh mạng tôi cho tới tận bây giờ! Lòng tôi bâng khuâng niềm tri ân thôi thúc đi tìm em. Bây giờ Trinh ở nơi đâu? Biết tìm em nơi đâu Trinh ơi!? Mà dẫu tìm em mịt mù tăm hơi, song hình ảnh em, cùng tấm lòng em gọi anh như khúc ca nhân văn ngân nga mãi trong hồn anh - một phóng viên thời chiến trường khốc liệt lùi dần về cõi xa xưa...