Nói cho chính xác, tôi chỉ đến được Tokyo, còn cố đô Kyoto với những ngôi chùa huyền thoại, đỉnh Phú Sĩ tuyết trắng hay Hiroshima đau thương với tháp chuông nhà thờ còn sót lại cái khung chỏng chơ sau vụ ném bom nguyên tử diễn ra từ nhiều thập niên trước đây, tôi đành lỡ hẹn, chờ một dịp khác.
Lúc máy bay lượn trên mặt vịnh Tokyo vào đầu buổi sáng, nơi có những con tàu phản ánh nắng mặt trời màu vàng rực, tôi vẫn không tin cái đô thị lô nhô nhà cong theo đường chân trời mà tôi nhìn thấy dưới cánh bay kia là một trong những thành phố lớn và đông dân nhất thế giới. Tôi cứ nghĩ nó phải hoành tráng hơn thế, đông đúc hơn thế. Cũng có một cảm giác khác, ấy là tôi cứ nghĩ sẽ bắt gặp một Đông Kinh lạnh lùng, nhưng rồi sau này tôi biết là cũng sai lạc nốt.
Cảm nhận đầu tiên của tôi là những toà nhà cao tầng ở
Người Nhật nổi tiếng thế giới với kỹ thuật xây cầu thượng thặng. Họ có cây cầu treo dài nhất thế giới Akashi Kaikyo (Trân Châu), dài tới 1.991 mét, mất 10 năm xây mới xong và tiêu tốn cỡ 3 tỷ rưỡi dollar. Muchinda, anh bạn người Nhật đi cùng xe nói với tôi rằng người Nhật nổi danh trong công nghệ xây cầu treo, kể cả với những khẩu độ lớn, bởi vì nước Nhật nằm trên vành đai hoạt động của núi lửa, thường xuyên phải chịu đựng những trận động đất lớn; nếu xây cầu cứng thì dù có hiện đại cách nào đi chăng nữa cũng vẫn có thể bị phá hủy như thường. Cũng như những ngôi chùa cổ của Nhật vẫn "sống sót" được qua nhiều trận động đất nhờ sự dao động lắc lư linh hoạt của chúng, những cây cầu treo cũng có được đặc tính tương tự. Việc phải thường xuyên đối phó với nạn động đất cũng khiến cho Tokyo hạn chế xây những toà nhà cao chọc trời, cho dù về mặt công nghệ, người Nhật hoàn toàn có thể xây được những toà nhà như vậy.
Phố sách Jimbocho
Nghe giang hồ đồn đại đã lâu, ở Tokyo có một phố bán sách cũ phong phú không kém gì phố bán sách cũ ở Paris, vừa đặt chân tới là tôi vội nhao đi tìm thông tin về cái phố sách huyền ảo ấy. Hỏi mấy người làm ở khách sạn New Otani nơi tôi ở đều nhận được cái lắc đầu, tôi đã bán tín bán nghi nghĩ chắc cái phố sách đó không tồn tại. Nhưng rồi tình cờ đi ngoài phố, tôi hỏi một cô gái đi ngang (chủ yếu vì cô có khuôn mặt rất xinh kiểu Nhật Bản, tôi không cầm lòng được), cô chỉ thoáng suy nghĩ rồi quả quyết rút bút viết vào mảnh giấy nhỏ: Jinbouchou. Đấy là tên con phố nơi có các tiệm sách cũ. Nhưng đúng như nhân vật trong Lost in translation, một lần nữa tôi lại bị "thất lạc" trong cái mê cung của sự nhầm lẫn do khác biệt phát âm giữa người Nhật với thế giới còn lại.
Ba chặng xe điện nổi, một chặng xe điện ngầm (về cảm giác đi xe điện ngầm, tôi sẽ nói sau), thêm một cuốc đi bộ mệt nhoài nữa, tôi đã đứng dưới tấm biển chỉ tên phố, ghi rành mạch hẳn hoi: Jimbocho! Thế đấy. Có lẽ vì sự "thất lạc" này mà các nhà văn Nhật (dù họ rất giỏi, rất hay) ít được giải Nobel văn chương chăng!
Nhưng cũng bõ công tôi mò mẫm giữa cái đô thành rộng lớn toàn người là người này. Suốt cả một dãy phố dài mấy cây số là các cửa hiệu sách cũ san sát nhau, với những khay, những bàn để sách bày ra ngoài mặt tiền của cửa hiệu, tạo nên một cảnh tượng quyến rũ, mê đắm đối với các tay nghiện sách cũ như tôi. Khác với nhiều con phố khác ở Tokyo, nơi khách bộ hành luôn rảo bước như thể họ đang có một cuộc hẹn quan trọng nào đấy ở phía trước, ở trên phố Jimbocho này, tôi thấy người qua lại đi chậm rãi hơn, thỉnh thoảng ngó nghiêng vào các bàn bày sách cũ ngay trên mặt phố. Có lẽ đây cũng là một trong những phố đi bộ chậm nhất ở
Nhưng điều đáng buồn với tôi là hầu hết các tiệm sách cũ ở đây đều bán sách tiếng Nhật. Bên trong cửa hiệu, sách xếp ngun ngút trên những kệ gỗ, hàng hàng lớp lớp. Có rất nhiều những văn bản cũ ố màu thời gian, vì bằng tiếng Nhật nên tôi không hiểu gì. Gạn hỏi mãi mấy chủ tiệm, tôi mới biết ở khu phố sách này có một tiệm rất lớn gần cuối phố, nơi có bán sách tiếng Anh. Và khi lần được đến nơi thì quả là danh bất hư truyền.
Một tiệm sách cổ không khác gì so với các tiệm sách cổ lớn ở châu Âu, với hằng hà sa số những cuốn sách bìa da ố màu thời gian hàng hàng lớp lớp trong những kệ lộ thiên hoặc tủ kính có khoá. Chủ tiệm tuổi cỡ trung niên, đeo kính, có một chị giúp việc đang ghi ghi chép chép. Ông nói tôi cứ tự nhiên đi giữa các kệ để xem sách, nhưng nếu muốn lấy cuốn nào trong các tủ kính thì phải gọi để lấy giúp.
Tôi mê man đi dọc theo các tủ sách, thấy một cuốn sách nhỏ hơn bàn tay, bìa da, đề năm xuất bản là 1594, nghĩa là chỉ hơn một trăm năm sau kể từ khi Gutenberg làm thay đổi cả thế giới bằng phát minh ra chiếc máy in đầu tiên trên thế giới dựa theo hình mẫu của một cái máy ép... nho. Đó là một cuốn Kinh thánh nhỏ in bằng thứ tiếng Do Thái cổ, và khi ông chủ tiệm xướng lên cái giá của nó thì tôi xây xẩm mặt mày! Hiệu sách phong cách châu Âu và giá bán cũng châu Âu luôn! Dẫu sao thì tôi cũng nâng niu cuốn cách có tuổi thọ hơn 400 năm một lúc rồi trả lại chủ tiệm trong sự tiếc nuối. Hầu hết các sách cổ ở đây đều có cái giá trên trời và những người mua sách cổ hẳn phải là triệu phú dollar thì mới có thể kham nổi...
Nằm khiêm nhường ngay giữa một
Trải nghiệm xe điện ngầm
Trước khi đến
Nó có lý do của nó.
Ngày 20/3/1995, cả nước Nhật (và tôi nghĩ không chỉ nước Nhật mà có lẽ cả thế giới nữa) kinh hoàng khi chứng kiến vụ tấn công bằng chất độc hoá học nhằm vào dân thường ngay giữa thủ đô
Một trong những tác phẩm rất đáng chú ý viết về tai họa này có tên là “Ngầm” của Haruki Murakami, tác giả của những “Rừng Na Uy”, “Biên niên kí chim vặn dây cót” nổi tiếng. Bằng những cuộc phỏng vấn trực diện với 60 nạn nhân và 8 thủ phạm, Murakami muốn lý giải những điều gì diễn ra đằng sau sự kiện kinh hoàng đó, tìm kiếm những cơn sóng ngầm phía sau bề mặt bình lặng của OK9giaitri đăng nhập Ok9 cab trò chơi casino phổ biến Nhật Bản.
Trên bìa cuốn sách “Ngầm” của Murakami phát hành ở Việt
Không giống với hệ thống xe điện ngầm của Moskva, vốn được coi là một trong những hệ thống hiện đại, xe điện ngầm ở Tokyo không có một đường vòng tròn để đi bất cứ tuyến nào cũng có thể gặp và chuyển tuyến. Các tuyến xe điện ngầm ở đây được chia thành các trục ngang, dọc và những đường xiên chéo. Nó lại còn phức tạp hơn bởi được kết nối với hệ thống xe điện nổi trên mặt đất, thông qua các nhà ga trung chuyển, các điểm giao cắt.
Tôi chỉ ngạc nhiên là ở ga xe điện ngầm Tokyo, các bảng hướng dẫn, mặc dù có hình vẽ, sơ đồ, nhưng hầu hết đều bằng tiếng Nhật nên rất khó cho những khách ngoại quốc như tôi biết được giá vé cho các chặng đi khác nhau. Bao giờ tôi cũng phải mất thời gian "nói" mỏi cả tay với những người Nhật cũng đang mua vé mới biết mình phải trả bao nhiêu tiền vé để đến nơi cần đến. Rất may là những người Nhật mà tôi hỏi đều cực kỳ thân thiện, chỉ dẫn rất chu đáo, có người còn nhiệt tình đi cùng cả một quãng đường để tôi khỏi lạc. Nhìn những người Nhật thân thiện ấy, tôi vẫn không hiểu vì sao lại có những kẻ nỡ xuống tay thả thuốc kịch độc xuống xe điện ngầm để làm hại họ!
Xe điện ngầm
Nhưng có một điều mà tôi nhận thấy xe điện ngầm
Đấy là một cuộc sống căng thẳng, đầy sức ép và nó khiến cho hiện tượng tự tử ở OK9 cung cấp hơn 1.000 trận đấu mỗi ngày từ các giải đấu lớn như World Cup, Premier League, La Liga, Champions League,.. với tỷ lệ kèo cược vô cùng cao Mặt trời mọc ngày càng tăng cao. Oái oăm thay, nhiều người đã chọn những đoàn tàu điện ngầm tốc độ nhanh như một đảm bảo để có thể chắc chắn tìm đến cái chết. Lo ngại trước hiện tượng này, các nhà điều hành đường sắt của Tokyo đã tiến hành lắp đặt những chiếc đèn màu xanh đặc biệt ở các sân ga với hy vọng nó sẽ tạo ra cảm giác thanh bình, êm ái, từ đó ngăn ngừa người ta có ý định muốn tự tử. Đúng là tư duy đặc biệt chỉ người Nhật mới có!
Tôi đã nhìn thấy những cái đèn màu xanh ấy trên các sân ga thuộc tuyến đường Yamanote, trên sơ đồ là vạch đen trắng ngắt quãng. Đây là một trong những tuyến đường nhộn nhịp nhất chạy qua khu trung tâm Shinjuku của
Tôi đến