Những ngày này, dân bóng đá Việt Nam khi ngồi với nhau thường “mổ xẻ” vụ BLĐ CLB Ninh Bình bỗng đưa cả đội đi khám sức khoẻ rồi kiểm tra Doping. Ai cũng biết Ninh Bình là cái xứ bóng đá nổi tiếng bởi những sự vụ… không giống ai, trong đó có cả vụ một hoặc một nhóm cầu thủ bỗng nhiên mất tích, và ai cũng nghi là mất tích vì… nghiện ngập.
Những người hiểu bóng đá Ninh Bình nói rằng mảnh đất này buồn đến nỗi cứ sau 8, 9h tối là cảm giác như cả thành phố đã tắt đèn. Và khi ấy những cầu thủ nổi tiếng là sôi nổi chỉ còn biết giải khuây bằng… rượu, thuốc, và hàng loạt những thứ có thể khiến con người ta “bay bổng”.
Lại có người bảo chuyện Ninh Bình chẳng khác gì “ninh buồn” mới chỉ là một vế, cái vế còn lại nằm ở cách quản quân lỏng lẻo, thiếu kỷ luật của lãnh đội – cách quản quân mà với nó và vì nó mà cầu thủ có nhiều điều kiện để chơi hơn.
Thôi thì đủ mọi lý do được đưa ra, và thật khó nói xem đâu là lý do chính yếu, chỉ biết rằng có những cầu thủ trước khi đến Ninh Bình từng “ngã” và đến đấy thì không những tiếp tục “ngã”, mà còn kéo những cầu thủ trẻ “ngã” theo. Cái hiện tượng “ngã hàng loạt”, “ngã không thương tiếc” ấy từng dẫn tới việc cách đây hơn 1 năm, đã có hơn một cầu thủ danh tiếng lắc đầu với lời mời gọi và những đồng tiền thuộc dạng “bom tấn” của Ninh Bình vì sợ rằng về đó sẽ không thể sống được như cách sống bấy lâu của mình.
Với một hiện trạng như vậy, rõ ràng là việc BLĐ Ninh Bình đưa cả đội đi kiểm tra… Doping là một việc rất, rất cần thiết. Có thể sẽ là ảo tưởng nếu nhìn vào việc này để dự đoán và tin tưởng về một cuộc “thanh lọc hoá” hay một kiểu làm bóng đá “tử tế hoá” ở một mảnh đất bóng đá nổi tiếng là dị thường, không giống ai, nhưng rõ ràng nó là một tín hiệu tích cực, cần phải được nhân rộng.
Sở dĩ phải nói tới việc “cần được nhân rộng” là bởi người hâm mộ bóng đá nước nhà chưa quên hình ảnh cầu thủ Nguyễn Huy Hoàng của Sông Lam Nghệ An vừa lái xe ôtô vừa… múa may, uốn éo trên đường phố Thanh Hoá hồi tháng 9 năm ngoái. Cái vụ mà “dân trong nghề” nhìn vào ai cũng bảo “Huy Hoàng nghiện nặng”, nhưng rốt cuộc thì thông báo công khai của Sông Lam cũng chỉ dừng ở mức… Huy Hoàng nghiện rượu, và chỉ nghiện rượu mà thôi.
Theo tìm hiểu của chúng tôi thì VFF có tiểu ban y học, nhưng việc kiểm tra sức khoẻ cầu thủ (trong đó có kiểm tra Doping) lại được khoán trắng cho các CLB, và có thể được đảm bảo dễ dàng bằng những tờ giấy chứng nhận sức khoẻ được các CLB gửi lên trước mỗi mùa giải. Ở một thời đại mà kiếm một tờ giấy chứng nhận sức khỏe dễ như kiếm một con cá, một mớ rau thì rõ ràng cách làm như trên không khác gì một cách làm hình thức.
Tất nhiên VFF cũng có cái khó của mình, bởi việc kiểm tra Doping vừa không đơn giản vừa ngốn một lượng kinh phí lớn, nhưng nên nhớ bên cạnh VFF còn có VPF, và bây giờ thì chính VPF mới là đơn vị điều hành tổ chức các giải bóng đá quốc gia. Hơn lúc nào hết, người hâm mộ mong VFF và VPF có sự phối hợp chặt chẽ để giải quyết cho được vấn đề nhạy cảm này.
| Quanh thông tin Công Vinh được một CLB Nhật đánh tiếng mời: Loạn thông tin? Trước thông tin Công Vinh được một CLB Nhật Bản mời sang thi đấu với mức lương 7.000 USD/tháng, một lãnh đạo Công ty cổ phần Bóng đá Hà Nội – đơn vị quản lý của Công Vinh cho biết, họ cũng chỉ biết thông tin này qua OK9 thể thao xanh chín mà thôi. Vị này nói thêm, trước đó cũng trên OK9 thể thao xanh chín xuất hiện thông tin CLB Sài Gòn Xuân Thành muốn mời Công Vinh về thi đấu, nhưng rốt cuộc lãnh đội Sài Gòn Xuân Thành cũng không hề tiếp xúc với Công ty cổ phần bóng đá Hà Nội. Từ những vụ việc mang nặng tính chất “nhiễu thông tin” như thế này, người ta có quyền đặt ra hai câu hỏi: Một là, có phải một bộ phận các CLB muốn lợi dụng cái tên “Công Vinh” để đánh bóng mình? Hai là có phải một bộ phận truyền thông nào đó cũng muốn giúp cá nhân Công Vinh được “đánh bóng” trong thời điểm mà không nhiều CLB Việt Nam thực sự muốn ký hợp đồng với cầu thủ này? Nói chung, bóng đá Việt Nam thời loạn, nên chuyện loạn thông tin cũng là chuyện… hết sức bình thường! Ngọc Anh |