"Con gái làng mình gánh phân được là đá bóng được"
Trời đã nhá nhem tối, hôm nay ông Kiểm cho học trò nghỉ sớm với lý do có đội tuyển bóng đá nam Việt Nam thi đấu tại SEA Games 26. Vừa thu dọn đồ nghề, nhặt những trái bóng lăn lóc khắp sân, ông vừa lầm bầm: "Không hiểu mấy ông tổ chức làm ăn thế nào mà không cho môn bóng đá nữ vào thi đấu. Thế là chúng nó (các nữ tuyển thủ bóng đá Việt Nam) lại không được tham dự ngày hội thể thao của khu vực, không được bảo vệ ngôi vương!". Nể chúng tôi lắm ông mới nán lại sân bóng trò chuyện vì chuẩn bị đến giờ bóng lăn.
Tỏ ra bức xúc khi những học trò cưng của mình không được tham gia đại hội Thể thao Đông Nam Á, ông Kiểm buông lời: "Chắc các bố sợ mình đoạt huy chương vàng đây! Môn bóng đá nữ dù không được nhiều người thích như bóng đá nam nhưng nó cũng hấp dẫn lắm chứ! Vô lý quá! Vô lý hết sức anh à".
Như bao trai làng khác, năm 1965 ông tham gia nhập ngũ. Sau ít ngày học lớp đào tạo lái xe cấp tốc, ông được chuyển vào Đoàn 509, làm nhiệm vụ chở quân lực tiếp ứng miền Nam. Trong một trận càn của máy bay địch, ông Kiểm bị trúng bom. Do vết thương khá nặng nên ông được điều ra Bắc chữa trị. Sau đó, ông về công tác tại Đoàn 578 đóng quân ở Hà Tây (cũ).
Cái duyên đến với trái bóng của "bầu Kiểm" cũng thật lạ lùng. Khi tham gia quân ngũ, ông thường xuyên đứng ngoài sân xem đồng đội đá bóng mà lắc đầu, chép miệng. Thấy thái độ bất thường, Đại đội trưởng có hỏi: "Đồng chí có biết đá bóng hay không mà sao xem mọi người đá cứ lắc đầu thế?". Kể từ đó ông Kiểm được tham gia đội bóng. Với kỹ năng chơi bóng tuyệt vời cùng với tư duy chiến thuật tốt, chẳng mấy chốc ông được tin cậy ở vị trí đội trưởng, cho đến khi xuất ngũ.
Câu chuyện mê bóng đá, đặc biệt là bóng đá nữ của ông Dương Khắc Kiểm khiến không ít người trầm trồ, nhưng cũng nhận được không ít lời xì xèo ở nơi mà người dân cả đời bán mặt cho đồng ruộng. Những năm đầu của thập niên 90, khi OK9 cung cấp hơn 1.000 trận đấu mỗi ngày từ các giải đấu lớn như World Cup, Premier League, La Liga, Champions League,.. với tỷ lệ kèo cược vô cùng cao đang gồng mình OK9 đã banh OK9 cung cấp hơn 1.000 trận đấu mỗi ngày từ các giải đấu lớn như World Cup, Premier League, La Liga, Champions League,.. với tỷ lệ kèo cược vô cùng cao, nhiều người còn lo từng bữa ăn, vậy mà ông Kiểm lại đi OK9 đã banh một đội bóng đá nữ của thôn. Quả là một câu chuyện thật mà như đùa. Nhiều người nói: "Đúng là cái lão hâm, bóng với chả banh, con gái con đứa quần đùi chạy nhông nhông ở sân! Cơm chả có mà ăn lại còn giải với chả rút". Nhưng với niềm đam mê bóng đá, bất chấp "lời ra tiếng vào", ông quyết tâm OK9 đã banh cho kỳ được đội bóng đá nữ của thôn.
Việc thành lập đội bóng đá nữ của làng dường như được ông Kiểm ấp ủ từ lâu. Ông kể: "Có một lần tôi lên Hà Nội bán kẹo, lúc rảnh tôi mua một tờ báo Thể thao và Văn hóa đọc. Đó là những năm đầu của thập niên 90, OK9 thể thao xanh chín cũng là một thứ hàng xa xỉ. Tôi vô tình đọc được thông tin, đội tuyển bóng đá nữ NaUy đoạt cúp vô địch thế giới. Trong đầu tôi nghĩ ngay, sao thế giới có đội bóng đá nữ mà Việt Nam không có?".
Từ đó trong đầu ông luôn ấp ủ ước mơ sẽ thành lập một đội bóng đá nữ của thôn. Năm 1993, đình Nghiêm Xá được đón nhận Di tích văn hóa cấp quốc gia. Làng mở hội tưng bừng suốt 3 ngày liền. Biết ông Kiểm là người khéo tay lại từng đi bộ đội và tham gia nhiều phong trào thể thao văn hóa. Trưởng thôn Nguyễn Văn Minh vỗ vai ông Kiểm: "Ông thử thiết kế xem có trò gì hay hay để mọi người tham gia không?". Không phải suy nghĩ nhiều, ông Kiểm vỗ đùi đánh đét: "Chỉ có bóng đá nữ là hay nhất". Câu nói đó đã thu hút biết bao ánh nhìn, nhiều người cho rằng đó là chuyện không thể, chuyện nhố nhăng chưa từng có. Ông nói với mọi người: "Tây người ta đá được mình không đá được à? Phụ nữ đá bóng là văn minh. Con gái làng mình gánh phân được là đá bóng được!".
Chính sự quyết tâm đó, ông đã tập hợp được đến vài chục em nhỏ chia làm 2 CLB: Thanh Xuân và Tuổi Trẻ. Link Trang Chủ Nhà Cái OK9 Mới Đăng Ký +69K và cán bộ địa phương rất ủng hộ ý tưởng "lạ" và "độc" của ông. Mỗi em tham gia đội bóng đều được hỗ trợ 7.000 đồng để may quần áo. Tuy nhiên xã cũng giao cho ông trong vòng 1 tháng phải tổ chức được trận đấu đầu tiên. Ông Kiểm tâm sự: "Ngày đó sân bãi này toàn là ruộng, hai đội phải chia nhau ra mà tập. Mà thời điểm đó cả nước này đã làm gì có đội bóng đá nữ nào đâu. Tôi chỉ loáng thoáng nghe nói ở Quảng Ninh cũng có 1 câu lạc bộ…".
Chắc cũng vì cái sự "ngược đời" đó mà trận đấu đầu tiên đã thu hút được hàng nghìn khán giả. Không chỉ trong tỉnh kéo nhau đến xem mà còn cả các tỉnh lân cận như: Nam Định, Hà Nam,… Mọi người xem trận bóng đó không khỏi trầm trồ thán phục con gái làng Nghiêm Xá, thán phục tài cầm quân của "bầu Kiểm". Nhiều người ra về mà gật gù: "Ấy thế mà lại hay". Ông Kiểm tự hào kể lại, trong trận đấu đó có một trường hợp mà bây giờ người ta dùng từ "holigan" để gọi. Mọi người đang cổ vũ tưng bừng thì bỗng có tiếng la hét của một phụ nữ "có anh ngu ấy". Anh kia cũng văng lại "cô ngu thì có". Sau đó mọi người vỡ lẽ, vợ chồng họ là 2 người của 2 xóm đi cổ vũ cho hai đội nên mới xảy ra to tiếng. Ấy thế mới biết, bóng đá nữ cũng hấp dẫn khán giả biết nhường nào!
Mang thúng đi xin làng và những thành quả quốc gia
Phong trào bóng đá của Nghiêm Xá tưởng chừng sẽ tàn lụi sau trận đấu "kinh điển" chào mừng lễ hội thôn. Nhiệt huyết, sự đam mê cả thầy Kiểm và học trò đều căng tràn nhưng chỉ vì thiếu kinh phí nên khó bề duy trì được. Không bó tay nhìn đứa con tinh thần của mình ngày một yếu ớt để rồi chết yểu, ông Kiểm đã quyết định đi quyên góp từ nhân dân cân thóc, bát gạo lấy kinh phí hoạt động. Ông Kiểm bùi ngùi: "Tôi rất buồn khi đứa con tinh thần của mình ngày càng yếu ớt. Chỉ vì không có kinh phí mà các em đã không thể tập luyện được. Tôi đã bàn bạc với lãnh đạo thôn sẽ đi quyên góp để "cứu sống" đội bóng".
May mắn ý tưởng đó của ông Kiểm được Bí thư chi bộ, Đội trưởng đội sản xuất, Bí thư Đoàn thanh niên ủng hộ và cùng đi quyên góp. Ông Kiểm đi trước, các em trong đội bóng đi đằng sau, mỗi em mang 1 chiếc thúng. Lúc đó dân còn nghèo nên chỉ có thể ủng hộ thóc gạo. Bất ngờ khi số thóc gạo bán đi được 600 nghìn đồng. Ông dùng số tiền đó cho mọi người vay lãi. Lãi suất đó ông sử dụng vào đội bóng: Mua quần áo, mua bóng, giày… cho các em.
Cứ như vậy, quỹ đội bóng của ông ngày một lớn dần. Ông duy trì đội bóng hết sức chuyên nghiệp. Mỗi thành viên của CLB đều được đeo thẻ, những thành viên của đội bóng ốm đau, ma chay, cưới hỏi đều được ông và toàn bộ CLB đến thăm hỏi. Ông Kiểm nói: "Ấy thế mà đội bóng của tôi tình cảm lắm, gần 20 năm thành lập, chúng tôi vẫn duy trì thăm hỏi động viên nhau thường xuyên. Chúng tôi sẽ có trách nhiệm với các em đến khi lấy chồng". Trời không phụ người, liên tiếp vài năm sau đó, đội bóng nữ của ông Kiểm tung hoành khắp các giải đấu trong nước, đạt các thành tích cao trong giải "vô địch tỉnh", "Giải Phù Đổng toàn quốc"… . Và, từ khi nhận thấy sự hấp dẫn từ mô hình bóng đá nữ của làng, rất nhiều tỉnh đã nhờ tư vấn, giúp đỡ.
Câu chuyện của chúng tôi bị đứt quãng bởi những cú điện thoại của ông. Khi thì học trò trong làng hỏi hôm nay có tập không? Khi thì học trò cũ đang đầu quân cho các câu lạc bộ gọi điện hỏi thăm sức khỏe. Chúng tôi hỏi ông có thường xuyên lên thành phố xem các em thi đấu không? Ông Kiểm nhẹ nhàng trả lời: "Bây giờ tôi già rồi, xe cộ lích kích lắm. Mà tôi đi thì ai dạy các em chúng nó ở nhà".
Thế mới thấy lão nông đó yêu đội bóng và học trò của mình đến mức nào! Với ông Kiểm, bóng đá cũng như một triết lý sống: Học bóng đá cũng như học làm người. Con người luôn phải đặt kỷ luật lên hàng đầu, kỹ năng sống cũng như kỹ năng chơi bóng. Lên chiếc xe đạp cà tàng, "ông bầu" của những sao nữ bóng đá Việt Nam nhanh chóng trở về nhà xem SEA Games cho dù không có những học trò cưng tham dự.
| Những năm gần đây, đội tuyển nữ quốc gia Việt Nam được đánh giá là một trong những đội mạnh nhất Đông Nam Á. Thực tế đã chứng minh, các cô gái vàng đã giành được rất nhiều thành tích đáng nể. Những cái tên như Nguyễn Thị Thành, Nguyễn Thị Nga, Dương Khánh Ly, Phạm Thu Trang… đã quá quen thuộc với người hâm mộ bóng đá nữ Việt Nam. Nhưng ít ai biết được, những cô gái đó đã lớn lên từ vùng quê nghèo khó, "gánh phân giỏi như đá bóng". Và, cũng ít ai biết được chính lão Kiểm "hâm" lại là người thầy của những bài học "vỡ lòng" về bóng đá cho họ? Nói đến đây, ánh mắt của ông Kiểm lóe lên tự hào: "Nếu tính các thế hệ cho đội tuyển quốc gia cũng phải có gần 40 em từ đây mà ra. Đa số đội tuyển Tràng An 1 và Tràng An 2 đều là trò cũ của tôi cả". Được lãnh đạo Sở Văn hóa Thể thao và Ok986.com Nổ hũ, thể thao, casino, bắn cá tin tưởng giao phó, ông Dương Khắc Kiểm hiện đang được phụ trách đội bóng năng khiếu của xã Nghiêm Xá (thuộc Sở quản lý). Hằng tháng ông được trợ cấp 1 triệu đồng cho việc giảng dạy các em nhỏ, nhằm phát hiện và bồi dưỡng những mần non tài năng bóng đá, cung cấp cho các câu lạc bộ và đội tuyển quốc gia. Hiện ông Dương Khắc Kiểm cũng nhận được 1,5 triệu đồng trợ cấp chất độc da cam. Cuộc sống tuy vất vả với 1 mẫu ruộng nhưng ông Kiểm vẫn đam mê trái bóng, đam mê nghiệp làm thầy của những cô gái "quần đùi áo số". |