Sân khấu kịch TP Hồ Chí Minh, nhìn bề ngoài thấy lúc nào đèn cũng đỏ, nhưng lại là cuộc thử lửa dữ dội, mà những kẻ non gan hay những kẻ Ok9 cool link đăng nhập khờ khạo rất có thể bỏ chạy vì lo sợ trắng tay. Và đường dài mới biết ngựa hay…
Cái khó bó hay ló cái khôn?
NSƯT Kim Xuân từng than, thời gian sau này chị ít nhận vai diễn hơn, chỉ khi nào có kịch bản làm chị thích thì chị mới nhận. Bởi vì nếu để kiếm tiền thì đi đóng phim truyền hình sẽ lẹ hơn. Còn sân khấu kịch hiện tại, rất khó cho diễn viên. Bởi ngoài cái micro gắn vào người, họ không có gì hỗ trợ thêm. Tất cả là phông màn, bệ bục, những thứ từ thế kỷ trước. Họ phải bơi trên sân khấu ấy, lấy tài năng của mình để lấp đi những thiếu hụt. Quá vất vả. Vậy thì chỉ làm những gì mình tâm đắc mà thôi.
Người cùng "nhà Idecaf" với Kim Xuân, phù thủy mới của sân khấu, đạo diễn Vũ Minh cũng chia sẻ, mỗi khi đọc kịch bản, anh phải nghĩ ngay những cảnh đó thì sẽ dựng trên sân khấu như thế nào để đạt hiệu quả mà không tốn kém, cầu kỳ quá. Với mặt bằng hiện tại, rất khó để dựng những vở hoành tráng, quy mô. Hai sân khấu Idecaf và Trần Cao Vân quá nhỏ, không thể đưa những bối cảnh hoành tráng vào. Chỉ có những vở diễn cho thiếu nhi, thường được diễn tại Nhà hát Bến Thành, Idecaf mới dựng những không gian rộng, có nhiều cảnh trí hơn. Vũ Minh nói, đúng là thương diễn viên, nhưng cũng nhờ đó mà những diễn viên tài năng sẽ bật lên rất nhanh.
Đức Thịnh, đạo diễn lãnh giải vàng của Hội diễn sân khấu kịch nói chuyên nghiệp toàn quốc, với vở diễn lịch sử "Nỏ thần" được coi là… người hùng khi kinh phí dành cho anh khoảng 400 triệu đồng. Một vở diễn lịch sử, riêng tiền phục trang cho diễn viên đã là một mớ kinh phí khổng lồ. Đó là chưa kể thiết kế sân khấu và hàng ngàn thứ khác. Nhưng Đức Thịnh đã "vượt vũ môn".
Nói về cái khó của sân khấu và cái mệt của diễn viên, Đức Thịnh chất vấn ngược: "Bạn nghĩ với hoàn cảnh vật chất khán phòng, điều kiện dàn dựng, âm thanh ánh sáng, thân phận ăn nhờ ở đậu, rồi kịch bản thì cứ cũ rích như vậy thì những người làm Ok986 vip thuộc liên minh OKVIP sáng tạo Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 nên dựa vào đâu nếu không dựa vào cái duyên và tài năng của diễn viên để kéo khán giả?
Tôi đã xem rất nhiều vở mà trong đó một diễn viên tài năng phải gồng gánh tất cả điểm yếu các khâu khác. Tôi nể phục họ, nhưng lại rất buồn. Không có thay đổi về điều kiện Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9 hơn mấy chục năm qua. Viết ra một cái gì là lạ, thì bạn phải hỏi là liệu có dàn dựng được không trong điều kiện khốn khó đó. Cái khó nó ló cái khôn? Nhưng cái khó đã tồn tại quá lâu và nó đang bó cái khôn. Tôi là một đạo diễn nên thừa hiểu làm ra một vở kịch hay trong thời điểm này là rất khó. Chẳng bao giờ tôi dám chê vở diễn nào dở cả. Tôi chỉ lên án những vở làm cẩu thả mà thôi. Có những cái dù chúng ta đã cố gắng hết sức nhưng nó vẫn cứ dở". Hỏi Đức Thịnh là trong cái khó ló cái khôn, anh có mơ gì không?
"Tôi mơ một sân khấu có đủ điều kiện để chắp cánh cho mọi ý tưởng táo bạo nhất của nghệ sỹ sáng tạo. Trút bớt gánh nặng trên vai đạo diễn, tác giả kịch bản và để họ tự do nghĩ ngợi. Tôi sợ nhất là câu này khi trình bày một ý tưởng mới: "Hay đó… Quá hay, quá lạ… Nhưng khó quá, có làm được không?". Chỉ sợ mọi thứ đã trở thành thói quen, không dám nghĩ, không dám làm. Thói quen đó sẽ giết chết sự sáng tạo. Tôi không đủ sức mở một sân khấu như tôi mong muốn. Còn mở ra một sân khấu như mọi sân khấu hiện nay thì thà đừng mở còn hơn. Nếu cho tôi được thỏa sức, thì cần 2,5 tỷ để dựng "Nỏ thần" như ý muốn. Kịch TP Hồ Chí Minh vẫn làm ăn được, thêm nhiều điểm diễn mới nhưng lại thiếu nhiều vở kịch hay, hấp dẫn. Còn quá ít những điều mới mẻ. Có nghĩa là chúng ta chưa có một nền sân khấu thật mạnh mà chỉ có thể nói là sân khấu đang làm ăn được thôi.
Khi tôi làm các chương trình cho sân khấu Superbow, tôi vẫn phải cố gắng theo dòng chảy chung, cố gắng mang tới những điều thật khác, thật lạ với khán giả, vì đây vẫn là một đơn vị OK9 thể thao xanh chín và sống bằng tiền vé hằng đêm cho nên vẫn phải thăm dò thị hiếu của những người thường xuyên bỏ tiền vào rạp. Và tôi nhận ra, hài kịch vẫn là những sự lựa chọn hàng đầu của đa số khán giả bây giờ. Nói như vậy không có nghĩa chính kịch, bi kịch không có khán giả. Vẫn có lượng khán giả đến xem loại kịch này, nhưng không ồ ạt và bền như những vở hài kịch hay kinh dị.
Sàng khôn của ông bầu
Các sân khấu đỏ đèn quanh năm thường có khả năng dựng xong vở trong vòng… 10 ngày. Để tiết kiệm kinh phí và còn để có thời gian cho diễn viên chạy show đóng phim. Các vở diễn hiện đại, diễn viên hầu như tự lo phục trang. Còn những vở lớn như "Ngàn năm tình sử" thì dường như là một cuộc chơi Link OK9.COM Trang Chủ Chính Thức 2026 của ông bầu, như một cách giữ gìn thương hiệu hơn là OK9 thể thao xanh chín. Idecaf và Phú Nhuận đều chọn hài kịch để hút khách và họ có những "e" riêng, nên dân phe vé chợ đen nhờ họ mà vẫn sống lai rai.
Sân khấu Hoàng Thái Thanh của Thành Hội - Ái Như mới mở từ Tết Canh Dần, không thể cuốn hút bằng hài kịch, nhưng đất sống của chính kịch lãng mạn vẫn còn và khán giả của sân khấu này xem chừng rất chung thủy. Điều này được bảo chứng bằng việc "Mua bảo hiểm tình" và "Trần gian phải có tình yêu" vẫn đỏ đèn sau hai tháng công diễn. Và điều này càng khẳng định, sân khấu đích thực cần những kịch bản hay và những bản dựng nghiêm túc, tiền không phải là cái cuối cùng.--PageBreak--
Còn rất nhiều đạo diễn trẻ, vẫn quyết tâm dựng vở, dù kinh phí không quá nhiều. Sân khấu 5B là nơi bắt đầu hun đúc cho một số gương mặt trẻ OK9 đã banh vở diễn bằng việc bỏ tiền túi hoặc huy động vốn. Như Mỹ Uyên, với "270gr", đã thắng lớn. Bài học của Mỹ Uyên: Không nên tiếc tiền trong dàn dựng, nhưng phải tính toán thật kỹ, để vở chỉn chu và hấp dẫn. Trước tiên là kịch bản, sau đó là ê kíp chung lưng với mình, phải tin tưởng và thực sự hiểu nghề. Nhưng tiền bỏ vào việc làm nhạc mới, phục trang mới… thì không nên tiếc, bởi nó liên quan trực tiếp tới chất lượng vở.
Với Mỹ Uyên, để có một vở diễn tử tế và chỉn chu, thì sẽ tốn khoảng 100 triệu đồng. Đạo diễn Bùi Quốc Bảo, với vở kịch ma "Lầu hoang" đang rất ăn khách tại sân khấu Thế giới trẻ, chia sẻ thêm: "Với kinh phí vừa phải, thì mình nên tiết chế tối đa những đại cảnh, chỉ nhằm vào tuyến kịch chính và những gì gây hiệu ứng mạnh nhất. Và dù là kịch kinh dị, nhưng yếu tố hài vẫn được đề cao. Ai cũng mơ ước có nhiều tiền để dựng mọi thứ theo ý mình. Nhưng khi không có tiền, thì thỏa mãn mình theo cách khác, để còn thu hồi vốn và làm tiếp vở mới".
Nguyễn Ngọc Hùng, người vừa dựng thành công "Trai yêu" trên sân khấu này khẳng định: "Chỉ cần 20 triệu tôi cũng có thể dựng một vở kịch. Nhưng nói là chất lượng tới đâu thì chưa biết. Tốn tiền hay không là do cách dựng và cách quán xuyến của đạo diễn. Nhưng trong cái khó, mình phải tìm cách ít dở nhất để đạt hiệu quả cao nhất. Cái quan trọng là một vở diễn đã được dựng chỉn chu. Có tiền thì sẽ Ok9 cool link đăng nhập nhiều hơn. Bao nhiêu tiền cũng được. Nhưng quan trọng nhất là bạn xài tiền như thế nào".
"Xin lỗi, em chỉ là…" - cuộc chơi ngông và sự khờ khạo có giá 4 tỷ
"Xin lỗi, em chỉ là…" là một cuộc chơi kỷ lục của tất cả những người tham dự vào nó. Trước tiên là Công ty V. Art, một gương mặt mới tinh trên thị trường giải trí, bỏ ra một khoản tiền mà như ông giám đốc nói là lên tới gần 4 tỷ đồng. V. Art tung tiền rất lớn cho chiến dịch PR vở diễn. 500 triệu tiền dựng trailer, rồi cho phát trên xe taxi, tại rạp chiếu phim và hệ thống tin nhắn điện thoại. Tiền dàn dựng cũng liên tục đội lên, một phần vì sự cầu toàn của những người thực hiện, phần khác vì thiếu kinh nghiệm.
Cát sê diễn viên 10 triệu đồng/suất diễn, một con số mà tất cả những ngôi sao chói sáng nhất của sân khấu kịch TP HCM đều ngước lên nhiều năm nữa vẫn chưa chạm tới (trung bình, vai chính của các gương mặt để bán vé của các sân khấu kịch TP Hồ Chí Minh dao động ở mức trên dưới một triệu đồng/suất). Diễn viên đi tập vở đã nhận được 5 triệu đồng, như một sự "bảo chứng niềm tin"… Thứ hai, là các diễn viên tham gia. Lần đầu tiên có một vở kịch lùi ngày diễn một tháng để chạy cho đúng ý đồ mong muốn của cả ê kíp. Các diễn viên nhẫn nại tập tiếp một tháng. Lê Quý Bình, Ngân Khánh… phải tìm nhiều đường để sắp xếp lịch Link Đăng Ký & Đăng Nhập Trang Chủ OK9, vì những hợp đồng phim ảnh, ca nhạc… đã trót ký trước đó từ lâu.
Thứ ba, là nhà văn Trang Hạ, người dịch sách, chuyển thể thành kịch bản và tìm đường cho "Xin lỗi, em chỉ là…" xuất hiện trên sân khấu và làm thành dự án lớn, với sân khấu - phim truyền hình - phim truyện. Trang Hạ không am tường về sân khấu, mà Trang Hạ chỉ có niềm tin duy nhất vào sự nhân văn, xúc động trong câu chuyện mà mình muốn kể với khán giả. Và Trang Hạ đã gắn bó với vở diễn này, nếu tính từ thời gian thai nghén ý tưởng cho đến khi dàn dựng xong, đã là 2 năm… Thế nên, gọi những người tham gia Ok9 cool link đăng nhập vở diễn này khờ khạo cũng đúng, bởi nếu trong một ê kíp thạo nghề hơn, họ sẽ làm nhanh gọn hơn. Vấn đề là cách nhìn. Những người làm vở đang muốn chọn những gì họ cho là tốt nhất để… chơi tới bến.
Chơi ngông cũng được, miễn sao thấy ổn, thấy khỏe và thấy vui vì sự chơi ngông của mình thôi. Không chết ai cả, vì Ok9 cool link đăng nhập cho sân khấu nhiều tiền thì khán giả có lợi thôi. Chỉ có điều, bài toán OK9 thể thao xanh chín sẽ được giải trình thế nào, nếu tiền bỏ ra quá nhiều mà những gì hiện diện trên sân khấu không đủ sức thuyết phục khán giả? Nhưng "Xin lỗi, em chỉ là…" mở ra một câu chuyện khác, không phải chỉ là tiền bạc, rằng đã bắt đầu xuất hiện những "Mạnh Thường Quân" dám mạo hiểm cho sân khấu kịch, dù biết rất khó thu lời. Nó tạo ra một tiền lệ, rằng nếu có một kịch bản hay, một ý tưởng lạ, các đạo diễn sẽ không phải nắm tay than trời, vì các nhà Ok9 cool link đăng nhập khen hay nhưng than khó quá, không làm nổi…Thành công của vở diễn là một chuyện khác. Còn dám Ok9 cool link đăng nhập lớn cho một kịch bản, đó là sự mạo hiểm của nhà Ok9 cool link đăng nhập, và bài toán OK9 thể thao xanh chín họ đang đi sẽ là một bài toán không dễ giải