Ở đâu đó trong lòng sông Mẹ, đàn cá ngủ yên đêm nay. Sóng nhẹ xô bên lở bên bồi…
Anh và em xa nhau quá đỗi. Như cành nam cách cành bắc bạch dương. Gió phải thổi về hướng nào để mình nhập một?
Anh và em như hai cánh cửa ở hai đầu nhà trống rỗng, gió thổi xuyên qua làm cầu nối vô hình.
Không thể thấu hiểu được tình yêu, tình yêu đang nằm dưới căn nhà em ở, anh làm sao thấy được. Để chạm vào nó, anh phải lật tung nhà lên.
Hãy cho anh phá bỏ nhà em, hay tự em phá bỏ?
Cứ ngỡ như quá chừng đơn giản - Cùng với những cánh bướm đêm tình yêu vào qua cánh cửa sổ mở toang. Cứ ngỡ như mọi sự trên đời đều giản đơn và gụi gần như thế. Như thể hai ta là một cặp chim trời, cùng đứng hát trên cành bạch dương.
Không, tình yêu nằm nơi sâu thẳm, ở trong gốc rễ, ở nơi đàn cá ngủ yên.
Lá rụng, hoa rơi - đó chỉ là dự cảm…
* * *
Thỏ có thể chạy vào rừng sâu đến đâu? Chỉ đến được giữa rừng thôi. Bởi nếu nó chạy tiếp thì có nghĩa là nó đang đi ra khỏi cánh rừng.
Này, xin chớ ba hoa là bạn đã vào được sâu rồi và còn vào sâu nữa. Đừng tự tin quá thể. Bạn đã vào quá sâu cõi thế và chợt nhận ra mình đã ở phía bên kia. Bạn đã không nhận ra lúc đứng giữa trung tâm. Nếu bạn biết, chắc bạn đã không vào sâu đến thế.
Thật lạ là trung tâm (trung tâm thiên hà, trung tâm thế giới, trung tâm của bất cứ thứ gì) đều tịnh không một bóng người. Vào tới trung tâm rồi, chúng ta vẫn tiếp tục đi và không biết mình đang rời xa nó.
Nhưng quan trọng nhất trên đời từ vạn kiếp vẫn là dừng lại ở giữa chừng, ở giữa trung tâm, ở nửa lời muốn nói. Điều căn bản nhất trên con đường này theo bán kính là hướng tới trung tâm. Khi bạn đi trên bán kính kia là bạn đã rời xa trung tâm, bạn bị cuốn khỏi trung tâm, bị đẩy ra ngoài.
Cuộc sống như đường kính, tức là có đều hai bán kính.
Cuộc sống sáng tạo chỉ bằng một bán kính thôi. Bán kính hướng vào trung tâm.
Khi trước bạn là chai rượu, hãy nhớ rằng niềm vui chỉ ở nửa chai. Bạn dấn sâu vào nó tới nửa chai, còn từ nửa chai kia, bạn đang rời khỏi nó.
Có điều gì đó chỉ có ở nửa chai rượu, ở nửa cuộc đời, ở nửa tình bạn.
Đúng như thế trong tình bạn, trong tình yêu, trong cảm giác tự do bất tuyệt.
Chúng ta không rõ, nó đang ở đâu, cái điểm chia đôi ấy. Vì thế nó mới quạnh quẽ không người. Chúng ta đang sống ở hai bên lề của nó.
Khi chúng ta đang ở giữa tình yêu, chúng ta vẫn cảm thấy ít và chúng ta lại đi tiếp mà chẳng hiểu mình đang rời ra khỏi nó.
Cũng như thế là cảm giác tự do, khi chúng ta tự do và hạnh phúc, chúng ta lại muốn nhiều hơn và cứ nghĩ rằng, trung tâm còn ở phía trước nhưng rồi hóa ra nó đã ở sau lưng và chúng ta đang rời ra khỏi nó.
Ai mách giùm chú thỏ để nó chỉ nhảy tới giữa rừng?
Ai nói với tửu khách để anh ấy biết rằng, say với nửa chai rượu thì thú vị hơn là say khi cạn cả chai?
Và nửa lời đôi khi lại nói ra được nhiều ý hơn cả một lời?
* * *
Hãy rơi đi khi còn chưa tắt! Bởi khác đi sau đó sẽ chẳng còn ai tin, em đã từng là một ngôi sao.
Hãy rơi đi khi còn chưa tắt!
Đã từng có bao nhiêu tinh tú chỉ tắt khi đã hết thời và chúng ta không hề nhớ chúng.
Trong khoảnh khắc sao rơi, chúng ta vội vã nói ra điều ước. Những điều ước đó có thể sẽ trở thành hiện thực trong khoảnh khắc sao rơi!
Ngôi sao của tôi ơi, hãy ra đi đúng lúc.
Đúng lúc của em là khi chưa hết hạn kỳ. Đó là khoảnh khắc để sao rơi.
Em hãy nhớ và đừng chậm chân em nhé.
Hãy ra đi, hãy để lại sau mình tiếng vang âm vọng và ra đi!
* * *
Không, tôi không phải của các anh, tôi là của bản thân mình.
Nếu các anh đôi khi nghĩ giống như tôi, nếu tôi đôi khi cũng nghĩ giống như các anh thì đó chỉ là sự trùng hợp ngẫu nhiên, sự trùng hợp may mắn.
Đó là những giao linh.
Con ong khi đậu vào hoa tìm mật thì nó đâu có nghĩ tới chuyện thụ phấn hoa. Nhưng nó vẫn thụ phấn hoa. Đó là giao linh giữa hoa và ong.
Lửa không cháy để chiếu sáng. Lửa cháy tự thân. Nhưng nó vẫn chiếu sáng. Đó là giao linh giữa lửa và những ai cần ánh sáng.
Tia nắng nào có điểm tận cùng - đó là chốn giao linh.
Giao linh của nắng và da là màu nâu rám.
Giao linh giữa sự bùng nổ của mặt trời với trái tim chúng ta - đó là cơn đột quijNhưng chẳng có ai nói rằng mặt trời mọc là chỉ để làm nâu rám da ta hay làm ta đột quị.
Mặt trời mọc và tự đốt mình.
Mặt trời là lửa.
Có thể đoạt lửa, có thể lửa thuộc quyền sở hữu của ai đó, vì lửa cũng là không gian.
Nhưng không thể chiếm đoạt được sự đốt mình. Đốt mình, đó là thời gian.
Có thể sở hữu bông hoa, có thể bắt bông hoa phục vụ ai đó nhưng không thể sở hữu được sự nở hoa.
Có thể sở hữu ngay cả con người. Nhưng tiếng cười, tiếng khóc hay tiếng hát - không ai có thể sở hữu.
Có thể sở hữu dòng sông, nhưng không thể chiếm đoạt được tiếng lao xao, ào ào sông chảy.
Bạn có thể mua đứt bờ sông và dòng nước, bãi cát và mỏm đá; có thể thay đổi thác ghềnh, nhưng bạn không thể thấu hiểu được dáng hình bọt sóng trào lên hay con nước đổ tung tràn xuống. Và cả khoảnh khắc chúng trào lên hay đổ xuống cũng không bao giờ thuộc về ai sở hữu. Con sông tự nó định đoạt việc này.
Bạn cũng không thể làm chủ sự nở hay hay tiếng oócgan ngân nhạc.
Cả cái việc làm thơ cũng không thuộc quyền ai sở hữu. Bạn chỉ có quyền sở hữu những câu thơ, những câu thơ mà bạn tiếp nhận.
Chủ của tổ ong không có quyền sở hữu tiếng ong bay.
Hát - đó là thời gian, cháy - đó cũng là thời gian, mà thời gian thì không thuộc về ai.
- Sao? - Ai đó gắt lên. - Nhưng đây là thời gian của chúng tôi, lẽ nào nó không thuộc về chúng tôi?
Không, không phải thời gian, chỉ có không gian trong thời gian này, hay nói đúng hơn, chỉ một phần không gian mà bạn thấu hiểu được mới thuộc về bạn.
Bạn có thể thay đổi không gian trong giới hạn thời gian này. Bạn có thể xếp lại nội thất, thay đổi cách bài trí. Bạn chỉ có vài ba giờ ấy trong thành phố lạ này.
Bạn có thể trong khoảng thời gian đó kịp mua quà lưu niệm. Chúng thuộc về bạn.
Bạn có thể mua vài ba thứ đồ và thậm chí cả vé nghe giao hưởng.
Nhưng khi bạn rời khỏi đây, ở cùng bạn sẽ chỉ là những đồ vật hay quà lưu niệm mà bạn đã mua.
Nhưng âm thanh của bản giao hưởng và nỗi buồn của nó không phải là của bạn và không bao giờ trở thành của bạn.
Mọi thanh âm và tiếng động của thành phố không phải là của bạn và không thể trở thành của bạn.
Những thanh âm và tiếng động, nỗi buồn và niềm hy vọng - tất cả đều là thời gian, mà thời gian thì không một ai có thể chiếm dụng. Thời gian không thể là của riêng ai.
Bạn có thể nghe thấy, có thể nhìn thấy và có thể can dự.
Nhưng chỉ thế thôi